Văn hóa và giáo lý Phật giáo

Văn hóa và giáo lý Phật giáo

Vào khoảng thế kỷ VII, VIII Phật giáo được đưa vào với tư cách là một sự tổng hòa của văn hóa đại lục. Phật giáo không chỉ đơn thuần là một tôn giáo mà là một tổng thể văn hóa từ khoa học kỹ thuật đến âm nhạc với những tự viện tráng lệ là đỉnh cao của kiến trúc và kỹ thuật xây dựng. Thời kỳ đạt đến đỉnh cao của văn hóa Phật giáo thời cổ đại là thời kỳ Thiên hoàng Shōmu vào giữa thế kỷ VIII. Tự bản thân Thiên hoàng Shōmu cho mình là “đồ đệ của Tam bảo”, cho xây dựng Quốc phận tự và Quốc phận ni tự, sau đó tiến hành lễ khai nhãn cho tượng Phật Rushanabutsu ở Tōdai-ji (Đông Đại tự), ngôi chùa được xây dựng bằng cách khai thác mọi nguồn lực trong dân chúng vào năm Tempyō Shōhō (Thiên Bình Thắng Bảo) thứ 4 (752). Tuy nhiên, vào thời điểm đó chế độ luật lệnh đã bắt đầu đi vào suy thoái và công trình đúc đại tượng Phật này đã phải mượn cả sự trợ giúp của Gyōki (Hành Cơ, 668-749), người đứng đầu phong trào giáo hóa Phật giáo trong dân gian.

Vào thời đại này, hoạt động nghiên cứu Phật pháp được tiến hành một cách có tổ chức trong Nam Đô lục tông (Nanto Rikushū, bao gồm Câu Xá, Thành Thực, Luật, Tam Tạng, Pháp Tướng, Hoa Nghiêm - ND). Tiền đề cho hoạt động nghiên cứu này là phải du nhập các bộ kinh. Các nhà sư được cử sang nhà Đường và những nhà sư ngoại lai như Dōshō (Đạo Chiếu), Dōji (Đạo Từ), Gembō (Huyền Phương), Ganjin (Giám Chân) đã có đóng góp lớn cho sự nghiệp này. Có thể thấy, vào năm Tempyō thứ 7 (735), Genbō đã sớm mang được bộ Đại tạng kinh mà theo như ghi chép trong Khai Nguyên Thích giáo lục thì mới được thu thập, chỉnh lý vào năm Khai Nguyên thứ 18 (730) nhà Đường. Tuy nhiên, vì lúc đó chưa có kỹ thuật in ấn, nên công việc tiếp theo là phải sao chép các bộ kinh. Vì vậy, người ta đã lập cơ sở chép kinh gọi là Tả kinh sở (Shakyōsho) ở chùa Tōdai-ji và tổ chức chép kinh trên quy mô lớn với tư cách là một hoạt động mang tính quốc gia. Và điều được biết đến nhiều nhất là bộ kinh ngày mùng 1 tháng 5 (năm Tempyō thứ 12, tức năm 740) do Hoàng hậu Kōmyō (Quang Minh) phát tâm. Từ đó, người ta đã có thể tiến hành nghiên cứu kinh Phật một cách chính thức. Những cuốn sách chú giải thực thụ được tạo nên từ bàn tay của người Nhật đã ra đời vào khoảng nửa sau thời Nara và người ta thường biết đến những tên tuổi như Chikō (Trí Quang) của Tam luận tông, Zenju (Thiện Châu) của Pháp tướng tông. Trước đây giữa Tam luận tông và Pháp tướng tông đã có một cuộc tranh luận, nhưng trong lần này về hình thức đã có sự thay đổi bởi sự kế thừa từ những tranh luận giữa Thiên Thai tông của Saichō (Tối Trừng) và Pháp tướng tông trước đây.

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Lịch sử tôn giáo Nhật Bản
  • Tác giả: Sueki Fumihiko
  • Bản quyền tiếng Việt: Công ty sách Alpha
  • Biên tập viên: Đào Quế Anh (Alpha Books)
  • Nguồn: caphebuoitoi
"Like" us to know more!