Thơ cái chổi

Thơ cái chổi.

(Thơ cổ)

Bài học thuộc lòng.

Cái chổi


Lời chúa vâng truyền xuống ngọc giai,

Cho làm cho lịnh tướng quét trần ai.

Một tay vùng vẫy trời tung gió,

Bốn cõi tung hoành đất sạch gai.

Ngày vắng rủ mây cung bắc Hán,

Đêm thanh dựa nguyệt chốn lâu đài.

Ôm lòng gốc rễ lâu càng giãi,

Mòn mỏi lưng còn một cái đai.

Đại ý

Bài này tả một cái chổi quét bụi bẩn khắp mọi nơi, quét sạch rồi thảnh thơi nghỉ một chỗ, và cứ quét mãi đến cùn, mòn hết cả mà không quản ngại. Nhưng tuy là cái chổi, mà rõ ra khí tượng một anh hùng trí dũng, lúc tiến thì ngang dọc đông tây, lúc thoái thì thảnh thơi đài các, bao giờ cũng hết một lòng vì vua vì nước.

Giải nghĩa

- Ngọc giai = thềm ngọc, chỉ thềm nhà vua chúa. - Trần ai = bụi bậm, chỉ khoảng thế gian. - Tung hoành = dọc ngang, ý nói quét ngang, quét dọc đủ các chiều. - Ngày vắng rủ mây cung bắc Hán = câu này nói ban ngày cái chổi để thảnh thơi một chỗ. - Ôm lòng gốc rễ lâu càng giãi = câu này ý nói cái chổi quét mãi, mỗi ngày một cùn, còn trơ cái gốc ở bên trên ra.

Có thể bạn muốn xem