Tần vương chủ động diệt 6 nước

Tần vương chủ động diệt 6 nước

Giữa thế kỷ thứ tư trước CN, Tần Hiếu công trọng dụng Thương Ưởng, thay đổi phép tắc luật lệ, sau một thế kỷ phát triển, đến khi Tần vương Doanh Chính lên ngôi (năm 246 trước Công Nguyên), Tần đã trở thành một nước lớn, mạnh và giàu.

Năm Tần vương Chính thứ chín (năm 238 trước Công Nguyên), Doanh Chính 22 tuổi, bắt đầu nắm hết quyền hành, loại bỏ Thừa tướng Lã Bất Vi và Trường Tín hầu Lao Ái và các thế lực phản loạn, bắt đầu chế định chiến lược và sách lược thống nhất 6 nước.

Doanh Chính biết dùng người tài; bất kể là người Tần hay nước khác; nếu trung thành phục vụ Tần vương đều được trọng dụng. Như Lý Tư người Sở, Úy Liêu người Nguỵ, được Doanh Chính giao cho chức Trưởng sử, Quốc uý, đã đề xuất cho ông sách lược thống nhất sáu nước.

Uý Liêu (tên Liêu, nhậm chức Quốc uý nhà Tần, nên xưng là Uý Liêu) cho rằng hiện thời quyết sách của sáu nước đều do các hào thần mỗi nước khống chế, mà những hào thần ấy vị nào cũng chỉ mưu lợi riêng, chẳng nghĩ gì tới sự hưng vong của quốc gia. Nếu nước Tần dùng châu báu mua chuộc, các người đó sẽ chịu sự sai khiến của Tần.

Lý Tư cho rằng trong sáu nước, Hàn là nước yếu nhất, lại ở sát phía Đông nước Tần, nên phải chiếm lấy trước tiên.

Tần vương Doanh Chính nghe lời, cho người đem vàng bạc châu báu đi ngay các nước du thuyết.

Sau hơn một năm hoạt động, Tần đã mua chuộc được nhiều hào thần các nước, biết được không ít những điều cơ mật về chính trị và quân sự của sáu nước.

Năm Tần vương Chính thứ 11 (năm 236 trước Công Nguyên) 2 nước Triệu, Yên đánh nhau, đại tướng Bàng Huyên của nước Triệu đem quân đánh Yên. Doanh Chính bàn với Lý Tư và Úy Liêu, quyết định tạm thời chưa đánh Hàn, mà thừa cơ nước Triệu bỏ trống, lấy danh nghĩa cứu nước Yên, chia quân 2 đường tiến công Triệu.

Điếu Nang vương nước Triệu nghe tin hai đạo quân Tần tiến đánh, muốn mời lão tướng Liêm Pha- trở lại cầm quân, liền sai thị vệ Đường Cửu mang tặng Liêm Pha một bức hoạ con nghê và bốn con ngựa khoẻ, dặn: “Nếu thấy lão tướng còn tráng kiện, thì hãy thỉnh lão tướng ra cầm quân”.

Mưu sĩ của nước Triệu là Vương Ngao làm nội ứng cho Tần, lén đến gặp sủng thần của vua Triệu là Quách Khai bàn cách ngăn cản không để Liêm Pha trở lại cầm quân.

Quách Khai mời Đường cửu tới tư dinh, tặng Đường cửu nhiều vật quý, yêu cầu Đường cửu trở về tâu với nhà vua rằng Liêm Pha đã già yếu, không thể cầm quân đánh giặc.

Đường Cửu sau khi nhận tặng phẩm của Quách Khai, đến gặp Liêm Pha, về tâu với vua Triệu: “Liêm Pha còn có thể cưỡi ngựa, ăn thịt, nhưng đã mất hẳn khả năng khống chế đại tiểu tiện. Ngồi tiếp hạ thần trong thời gian ngắn mà phải 3 lần vào trong tiểu tiện”. Vua Triệu thở dài: “Liêm Pha quả thật già yếu mất rồi! ”. Thế là không có ý định mời lão tướng nữa.

Lúc này 2 đạo quân của Tần đã đánh chiếm 9 thành của nước Triệu. Trong năm đó, vua Triệu là Điếu Nang vương vì lo buồn mà sinh bệnh từ trần, U Mậu vương Thiên là con lên nối ngôi.

Năm Tần vương Chính thứ 13 (năm 234 trước Công Nguyên) đại tướng của Tần là Hoàn Ỷ đánh quân Triệu đại bại tại Bình Dương, diệt 10 vạn quân, giết tướng Triệu là Hộ Triếp.

Vương Thiên vội cho gọi danh tướng Lý Mục đang chống Hung Nô về triều, phong làm đại tướng quân chống Tần. Năm sau, quân Tần lại đánh Nghi An. Lý Mục dẫn quân đến Ba Hạ, đánh bại quân Tần ở trận Ba Hạ. Để thưởng công, vua Triệu phong Lý Mục làm Võ An quân.

Năm Tần vương Chính thứ 15 (năm 233 trước Công Nguyên), công tử Hàn Phi nước Hàn kiến nghị với Doanh Chính: muốn thống nhất 6 nước, phải phá tan thế “hợp tung” của họ, trước hết đánh Triệu, Hàn; cô lập sở, Nguỵ; lôi kéo Tề, Yên; đợi lấy xong Triệu, Hàn sẽ tiêu diệt nước khác. Kiến nghị của Hàn Phi thể hiện trước đánh nước yếu, sau đánh nước mạnh, đánh từ gần đến xa, mỗi đối thủ có phương châm riêng. Doanh Chính nghe theo, linh hoạt ứng biến, tu sửa hoàn thiện phương châm định trước.

Thấy chưa thể diệt ngay Triệu, Doanh Chính tập trung đánh Hàn. Năm Tần vương Chính thứ 16 (năm 231 trước Công Nguyên), trước tình thế quân Tần ngày một lấn át, nước Hàn buộc phải dâng đất Nam Dương để cầu hoà. Tần phái Nội Sử Đằng đem quân tới tiếp nhận.

Năm sau (năm 230 trước Công Nguyên), Nội sử Đằng từ Nam Dương xuất quân đánh kinh đô Dương Địch, bắt sống Hàn vương An. Nước Hàn diệt vong, Tần đem đất Hàn đổi thành quận Dĩnh Châu. Trong khi đó, nước Triệu bị hạn hán nghiêm trọng, kinh tế khó khăn, dân chúng đói khổ, tình hình nguy ngập. Doanh Chính chớp thời cơ, 1 năm sau lệnh cho Vương Tiễn và Đoan Hoà chia quân 2 đường tiến công nước Triệu.

Vương Tiễn tiến đánh đất Tỉnh Hình (tây Tỉnh Hình, tỉnh Hà Bắc). Đoan Hoà bao vây kinh đô Hàm Đan của nước Triệu. Vua Triệu lệnh cho Võ An quân Lý Mục và tướng Tư Mã Thượng ngăn chặn quân Tần. Đôi bên đánh nhau cả năm, quân Tần vẫn không thắng được.

Lúc này mưu sĩ Vương Ngao của Tần lại nhận được mật lệnh đến đại doanh của lão tướng Vương Tiễn, nói: “Ý của Tần vương là lão tướng hãy viết một bức thư cầu hoà gửi cho Lý Mục của quân Triệu. Ta sẽ có cách làm cho Lý Mục thất bại”.

Vương Tiễn hiểu ra kế ly gián của Tần vương, liền sai sứ giả đem thư sang doanh trại của Lý Mục đề nghị giảng hoà. Lý Mục cũng phái người mang thư trả lời, đồng ý đàm phán. Thế là sứ giả đôi bên cứ thế đem thư qua lại, đôi bên tạm ngưng chiến.

Trong khi đó, tại kinh đô Hàm Đan, Vương Ngao luôn lui tới tư dinh của Quách Khai, nay tặng vàng, mai dâng ngọc, trở thành tri kỷ. Một bữa, Vương Ngao làm ra vẻ bí mật báo tin với Quách Khai: “Lý Mục giao hảo với Vương Tiễn, ước định với nhau là sau khi dẹp xong nước Triệu sẽ phong cho Lý Mục làm vua...”.

Quách Khai vội tâu với vua Triệu. Vua Triệu chưa tin, Quách Khai liền đề nghị nhà vua phái người đến quan sát doanh trại của Lý Mục quả nhiên thấy Lý Mục và Vương Tiễn có thư tín qua lại với nhau. Vua Triệu nghi ngờ, liền sai sứ giả mang chiếu chỉ đến đại bản doanh của Lý Mục, phong cho Triệu Thông làm đại tướng, buộc Lý Mục trao lại binh quyền cho Triệu Thông.

Lý Mục thở dài: “Đúng là họ muốn đẩy ta vào tình cảnh của Liêm Pha”. Ông thừa biết Triệu Thông không phải là đối thủ của Vương Tiễn, nên không chịu giao quyền, đòi gặp vua Triệu. Sứ giả là tay chân của Quách Khai, liền lập mưu cùng Triệu Thông giết Lý Mục.

Năm Tần vương Chính thứ 19 (năm 288 trước Công Nguyên), Vương Tiễn tiếp tục đánh Triệu. Quân Triệu do thay chủ tướng, chỉ huy sai lầm, sĩ khí sa sút nên đại bại, Triệu Thông bị giết. Quân Tần thừa thắng tiến chiếm toàn bộ vùng đất phía đông Thái Hành Sơn, đến sát kinh đô Hàm Đan.

Quân Tần bao vây Hàm Đan, vua Triệu vô kế khả thi, chỉ ở trong cung uống rượu giải sầu. Quách Khai ngầm cho người đem thư tới Vương Tiễn, đề nghị Tần vương Doanh Chính thân chinh đến Hàm Đan, thì sẽ tận lực khuyên vua Triệu đầu hàng.

Tần vương Doanh Chính quả nhiên thân chinh tới Hàm Đan. Vua Triệu ở trên mặt thành nhìn thấy cờ hiệu của Tần vương thì kinh hoảng. Quách Khai nhân lúc ấy liền khuyên vua Triệu đem viên ngọc họ Hoà (ngọc quý) cùng bản đồ Hàm Đan dâng cho Tần vương thì sẽ không bị giết. Vua Triệu đành tự mang lễ vật, mở cửa thành ra hàng. Nước Triệu diệt vong.

Khi quân Tần đang diệt Triệu, Vương Tiễn đã điều một lực lượng tập kết ở Trung Sơn, gần biên giới nước Yên. Thái tử Đan, nước Yên thấy khó bề chống nổi, liền kết giao với các dũng sĩ, tổ chức ám sát Tần vương Doanh Chính.

Năm Tần vương Chính thứ 20 (năm 227 trước Công Nguyên), Thái tử Đan phái Kinh Kha và Tần Vũ Dương đi sứ sang Tần, vờ hiến bản đồ nước Yên, kỳ thực nhằm thừa cơ ám sát Doanh Chính. Kinh Kha đến kinh đô Hàm Dương của Tần, khi dâng địa đồ liền rút dao đâm Doanh Chính, nhưng chưa đâm trúng thì đã bị giết. Doanh Chính liền hạ lệnh cho Vương Tiễn và Tân Thắng đem quân chinh phạt nước Yên. Không lâu sau Vương Tiễn chiếm được Kế Đô của nước Yên.

Doanh Chính muốn bắt Thái tử Đan là kẻ đã phái người đi ám sát mình, liền hạ lệnh cho tướng Lý Tín đem quân truy kích, đánh bại quân Yên tại Diễn Thủy. Vua Yên hết đường, bèn giết Thái tử Đan để tạ tội với Tần vương và cầu hoà, nhưng Doanh Chính hạ lệnh đánh tiếp xuống phía nam, lập nước Yên mới.

Đại bộ phận đất đai nam bắc Hoàng Hà đã bị Tần khống chế, chỉ còn trơ trọi nước Nguỵ ở vùng trung hạ du. Năm Tần vương Chính thứ 22 (năm 225 trước Công Nguyên), Doanh Chính phái con trai của lão tướng Vương Tiễn là Vương Bôn đánh Nguỵ.

Nguỵ vương vội cho tu sửa thành trì, đào hào sâu quanh thành, đồng thời sai sứ sang cầu cứu Tề. Nhưng đại thần Hậu Thắng nói với vua Tề: “Nếu cứu viện Nguỵ, hậu quả sẽ khó lường”. Nên Tề không xuất binh cứu Nguỵ.

Vương Bôn liên tiếp chiến thắng, nhanh chóng tiến tới kinh đô Đại Lương nước Nguỵ, bao vây. Quân Nguỵ liều chết giữ thành.

Mùa mưa đến, nước sông dâng cao. Vương Bôn liền cho dẫn nước sông Hoàng Hà vào thành. Thành Đại Lương bị ngập lụt ba ngày, tường thành nhiều chỗ sụt lở. Quân Tần theo đó vào thành, bắt sống vua Nguỵ. Nước Nguỵ diệt vong.

Sau khi diệt Hàn, Triệu, Nguỵ; Doanh Chính lại chuẩn bị đánh Sở. Lão tướng Vương Tiễn tâu nước Sở hùng mạnh, phải có 60 vạn quân mới thắng được, còn tướng trẻ Lý Tín tâu rằng chỉ cần 20 vạn. Doanh Chính liền phong Lý Tín làm đại tướng, Mông Điềm làm phó tướng, đem quân đánh sở. Vương Tiễn cáo bệnh về nhà dưỡng lão.

Lý Tín đánh mấy trận đầu thắng lợi, chủ quan là tình thế thuận lợi. Không ngờ sau đó, Sở cử đại tướng Hạng Yên đem 20 vạn binh mã dùng chiến thuật mai phục, đánh bại quân Tần. Doanh Chính liền thân chinh đến nhà Vương Tiễn mời ông ra cầm quân, cấp cho ông 60 vạn quân. Vương Tiễn lần này xuất quân đánh bại đại quân của Hạng Yên.

Năm sau, Vương Tiễn cùng lão tướng Mông Võ (cha của Mông Điềm) đem quân tiếp tục tiêu diệt lực lượng còn lại của quân Sở, bắt sống Sở vương Phụ Sô. Nước Sở diệt vong.

Diệt Sở xong, Vương Bôn thay cha làm đại tướng, viễn chinh Liêu Đông, bắt sông vua Yên, tiêu diệt tàn quân của công tử Giá nước Triệu. Như vậy, 6 nước chỉ còn có Tề. Lúc này vua Tề mới khẩn trương, vội vã tập trung quân đội tại phía tây nước Tề, chuẩn bị chống đỡ.

Năm Tần vương Chính thứ 26 (năm 221 trước Công Nguyên), để tránh quân chủ lực của Tề ở phía tây, Vương Bôn đem đại quân tiến thẳng từ bắc xuống nam, tới tận kinh đô Lâm Tri. Đồng thời, Tần lại phái sứ giả đến đàm phán với vua Tề, hứa cấp đất, phong tước. Trước tình thế đại quân đôi phương ở sát nách và sự dụ dỗ về chính trị, vua Tề đầu hàng. Nước Tề diệt vong.

Tần vương Doanh Chính xưng đế, lấy niên hiệu Tần Thủy Hoàng chấm dứt cục diện cát cứ và phân tranh hỗn loạn của các chư hầu, lập nhà nước phong kiến tập quyền đầu tiên trong lịch sử Trung Quốc.

“Năng nhi thị chi bất năng ”.

Có thể đánh mà làm như không thể đánh.

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Binh pháp Tôn Tử và hơn 200 trận đánh nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc
  • Tác giả: Hoàng Phác Dân, Ngô Như Tung
  • Dịch giả: Lê Khánh Trường
  • Nhà xuất bản Mũi Cà Mau
  • Nguồn: tusachcuaban
Don't forget to follow us on Facebook!