Lòng thương kẻ tôi-tớ

LÒNG THƯƠNG KẺ TÔI TỚ

Mày có bỏng tay không

Ông Lưu Khoan thuở xưa là một ông quan có tiếng nhân từ. Một hôm, ông mặc áo, đội mũ chỉnh tề, sắp đi chầu. Con thị tì bưng bát cháo lên hầu. Chẳng may lỡ tay, đánh đổ cháo ra áo chầu. Con thị tì sợ hãi, vội vàng lấy tay vuốt chỗ cháo đổ. Ông Lưu Khoan không đổi sắc mặt, từ từ nói rằng: “Mầy có bỏng(1) tay không?”

Ôi! Tay người ta bỏng thì đau đớn nhiều, áo quí mà hoen bẩn(2) là việc nhỏ. Ông Lưu Khoan biết quên cái áo bị bẩn của mình, mà chỉ nghĩ đến tay bỏng của người đầy tớ, thật là người có đại độ, biết thương kẻ dưới.

(1) phỏng.- (2) vấy ố.

Giải nghĩa

Chỉnh tề = ngay ngắn, đứng đắn.

Thị tì = đầy tớ gái.

Không đổi sắc mặt = ý nói không có giận dữ chút nào.

Hoen = giọt mở, giọt cháo rơi vào vải, lụa, làm cho mất màu đi. Có nơi gọi là quẹn.

Đại độ = bụng rộng rãi, biết dong thứ người ta.

Có thể bạn muốn xem