Phương pháp làm việc

Chương IV: Phương pháp làm việc

Phải tổ chức công việc cách nào để làm cho đàng hoàng mà mau? Không thể trả lời câu hỏi quan trọng đó được vì không có một phương pháp nào có thể áp dụng vào mọi trường hợp. Nhưng tôi nghĩ rằng ghi lại dưới đây vài lý do nó sẽ gợi trong óc bạn những ý khác, như vậy cũng là một cách giúp bạn tự trả lời câu hỏi đó.

Làm mấy công việc luôn một lúc hay làm xong việc này rồi mới qua việc khác?

Có hai cách làm: làm mấy việc luôn một lúc và làm xong việc này rồi mới qua việc khác. Người theo cách này, người theo cách khác, tùy tính khí của mỗi người. Bạn phải tự lựa lấy cách nào hợp với bạn.

Bernard Baruch, một nhân vật đóng vai trò quan trọng trên chính trường Mỹ theo cách thứ nhì. Ông ta bảo: “Tôi chỉ làm một việc thôi, xong rồi mới qua việc khác. Tôi tự xét không thể làm một lúc hai việc được. Nhưng có người làm hai việc một lúc, thật tài tình. Tôi cho rằng phải có nghị lực lắm mới không bỏ dở một việc khó làm. Và khi đã có nghị lực tập được thói quen làm cho xong đừng bỏ dở một công việc khó khăn thì ta nhận thấy rằng thói quen đó đỡ phí sức và thì giờ của ta nhiều lắm”.

Giáo sĩ Do Thái J. Schachtel, tác giả cuốn Nghệ thuật hưởng đời, một cuốn rất được hoan nghênh ở Mỹ, cũng chủ trương như vậy. Ông bảo: “Về phương diện tiết kiệm thì giờ, phương pháp hợp lý nhất là chỉ làm một việc một lúc thôi. Cách đó cần có một thời khắc biểu lập thật kỹ và một nghị lực tinh thần rất cao. Vì biết tập trung tinh thần là một nghệ thuật không dễ đâu.”

Một nhà giải phẫu nổi danh đã diễn tả đúng ý đó về phương diện y học. Ông ta bảo tôi đại ý như sau: “Ta càng liên tục gắng sức hướng về một mục đích đã định sẵn thì sức làm việc cùng hiệu năng của ta càng tăng lên. Rất ít người làm việc quá mà đau. Sức ta suy tổn vì ta lo lắng cả ngàn chuyện, vì có những vấn đề không giải quyết được, cứ phải hoãn lại hoài.”

Phương pháp của Eisenhower

Cựu Tổng thống Eisenhower là một trong những người tin phương pháp kể trên nhất. Mới rồi ông đã tuyên bố với người bạn thân: “Sở dĩ tôi làm nổi trách nhiệm ở tòa Bạch Ốc là vì tôi không bao giờ làm hai việc một lúc, không để cho óc tôi bị quấy rối vì các việc khác ngoài các việc tôi đang làm”.

Và viên giám đốc phòng báo chí phủ Tổng thống nói thêm: “Tổng thống làm việc theo nhịp điệu ít ai theo kịp. Ông đọc chỉ thị rất mau và nếu có thể được thì ông quyết định liền. Không bao giờ trên bàn giấy ông còn có những giấy tờ, hồ sơ về những việc hôm trước. Thư từ tới, ông hồi âm ngay và có việc gì gấp thì ông giải quyết ngay chứ không để sáng hôm sau.”

“Tổng thống buộc rằng trình vấn đề nào với ông thì phải trình cho rõ ràng, vắn tắt chứ không nói loanh quanh. Ông tổ chức thời khóa biểu, gom hầu hết các cuộc hội kiến vào buổi sáng, để buổi chiều làm một mạch những việc khó khăn mà không phải ngưng lại. Cũng như mọi người hoạt động, ông tiết kiệm từng phút”.

Những người theo phương pháp Eisenhower thường là những người làm việc rất nhiều. Nhưng làm việc xong, họ biết tận hưởng những giờ rảnh của họ, không khi nào vừa nghỉ ngơi, tiêu khiển vừa nghĩ tới công việc, vì biết rằng như vậy không có kết quả.

Thay đổi công việc cho đỡ chán mà làm được mau

Ông giám đốc một hãng tìm việc nọ có danh ở Mỹ dùng một phương pháp trái hẳn. Ông ta bảo: “Sự đơn điệu tai hại lắm. Làm việc cũng như chạy bộ vậy: tiết điệu phải tùy con đường dài hay ngắn. Nhưng dù làm việc nhiều hay chậm thì theo tôi, quy tắc này cũng có giá trị tuyệt đối: Sau ba giờ gắng sức phải đổi công việc độ mười phút cho đỡ chán. Sau bốn giờ làm việc thì ngưng công việc đó lại trong mười phút. Tôi bảo phải thay đổi công việc, chứ không phải là ngưng nó hẳn, bỏ dở nó. Thay đổi công việc thì kết quả cũng như nghỉ ngơi mà không phải hoàn toàn bỏ phí thì giờ.”

Tôi biết một nhà văn đồng thời viết ba cuốn sách. Khi nào nguồn hứng cạn thì ông bỏ cuốn đương viết mà viết tiếp cuốn khác. Và do kinh nghiệm ông thấy rằng viết ba cuốn cùng một lúc, như vậy lại mau hơn là viết xong cuốn này mới tới cuốn kia.

Nếu bạn theo phương pháp đó thì nên hết sức tránh sự đơn điệu. Chẳng hạn nên xen các công việc: đọc thư, trải lời thư, thảo bản phúc trình hoặc soát lại sổ sách. Hoặc về việc trong nhà, xen việc lau quét nhà với việc may vá,… Rất ít khi mọi bộ phận của cơ thể đều mệt cả. Làm một việc lâu, những cơ bắp nào đó được nghỉ. Nhờ vậy năng suất chung tăng lên.

Các nhà chuyên môn bảo rằng làm toán cộng liên tiếp mấy giờ thì đầu óc sẽ mệt mỏi. Gắng sức lâu thì công việc hóa đơn điệu, chán ngán, cho nên cần thay đổi công việc.

Bận việc quá

Ai cũng có lúc bận việc quá và thấy không đủ thì giờ để làm. Những lúc đó, bữa điểm tâm nên ăn nhiều vào, bữa trưa nhịn đi, khoảng ba giờ chiều hãy ăn một chút cho đỡ đói. Như vậy làm việc liên tiếp được sáu giờ (1) xong được một phần lớn công việc. Buổi sáng, làm việc tốt hơn cả, mới làm được ba, bốn giờ, ngừng lại để ăn, ngồi chờ đợi các món ăn dọn ra, thật là uổng thì giờ. Với lại ai cũng nhận thấy rằng sau một bữa ăn no, khó làm việc được lắm. Sau cùng, trong giờ ăn trưa của mọi người, ta được làm việc một hồi, khỏi bị ai quấy rầy: không có điện thoại, không có người vô yết kiến, hỏi cái này cái khác.

Trái lại, nếu buổi chiều mới nhiều việc thì bữa trưa bạn nên ăn cho nhiều rồi tám chín giờ ăn bữa tối. Như vậy khi tan sở, các nhân viên về, bạn ở lại làm việc một mình, thật tĩnh mịch, mà lúc về nhà, đỡ kẹt xe, tiết kiệm được thì giờ quý báu. Theo cách đó, bạn có thể làm xong công việc nội một buổi chiều không kéo dài ra tới hai, ba ngày. Dĩ nhiên, không nên ngày nào cũng như vậy mà thành thói quen. Lâu lâu, lúc nào nhiều việc lắm thì mới nên theo cách đó, nó tiết kiệm cho bạn được ba giờ.

Liệng bỏ bàn giấy đi

Ông giám đốc một tổ chức quan trọng ở Mỹ đã tìm ra một phương pháp rất độc đáo để khỏi phí thì giờ. Ông đã bỏ hẳn, không dùng tới bàn giấy. Ông bảo: “Bàn giấy chỉ tổ làm cho công việc thêm rắc rối. Cho nên phòng làm việc của tôi không kê bàn giấy. Tôi chẳng bận tâm một chút về hồ sơ, giấy má. Khỏi phải chú ý tới những chi tiết về những hình thức đó, óc tôi được rảnh để nghĩ tới những vấn đề thực sự quan trọng. Cô thư ký của tôi có nhiệm vụ trình hồ sơ cho tôi khi nào cần đến. Dĩ nhiên, tôi định trước chương trình hoạt động của tôi, đưa cho cô ấy và cô ấy cứ theo đúng chương trình mà đem mỗi hồ sơ vô cho tôi. Mỗi khi có thể giải quyết liền một việc thì không trì hoãn, rất ít việc hoãn lại lắm”.

Số người theo phương pháp “phòng giấy không có bàn giấy đó” đó mỗi ngày mỗi tăng. Những người đó hiểu rằng một bàn giấy đồ sộ làm tăng cái vẻ quan trọng của ông giám đốc, nhưng chẳng giúp cho ông gia tăng tốc độ làm việc được chút nào.

Ông phó giám đốc công ty phát thanh nọ đã trang hoàng phòng mà chẳng thấy bàn giấy của ông đâu cả. Chỉ thấy hai cái trường kỷ một chiếc bàn thấp để uống cà phê và mấy chiếc ghế dựa; một chiếc bàn nhỏ kê sát tường, với vài hồ sơ riêng của ông, một ngăn xếp thư từ và một máy điện thoại nằm trong tường một cách rất kín đáo. Trong một cái hộc đặt một chiếc máy đánh chữ mà cả tháng ông mới dùng tới một lần. Trước một cửa sổ rộng có kính, ông kê một cái ghế dài trên có gối, nệm và một cái “pick up”.

Ông ta ngồi đâu làm việc cũng được, thường là trên chiếc trường kỷ bên cạnh máy điện thoại. Ngồi đó ông đọc chỉ thị cho nhân viên, đọc hồ sơ, ghi lời đáp trên thư từ. Khi phải ký giấy tờ thì ông lại bàn uống cà phê. Ông ta bảo tôi: trước khi trang biện phòng này, tôi tự hỏi có cần gì tới một bàn giấy không? Và tôi thấy chẳng cần quái gì cả. Sự thực là công việc của đa số các ông chủ xí nghiệp là ký các bức thư gửi đi, ghi ý kiến lên các bản điều trần, phúc trình các bức thư nhận được, điều khiển các buổi hội họp, đọc chỉ thị cho thư ký chép, điện đàm cả giờ và dự các buổi họp. Làm mấy công việc đó có cần gì tới một bàn giấy lớn. Mỗi ngày ba, bốn lần, cô thư ký của tôi trình cho tôi các hồ sơ, giấy tờ trong một tấm bìa dày. Mà chiếc bàn thấp nhỏ (để uống cà phê) đủ để đặt tấm bìa đó rồi. Tôi không bao giờ mất công lục trong các ngăn kéo các tài liệu giúp cho tôi quyết định. Cái gì cũng ở cả dưới mắt tôi, trong đầu tôi này”.

Khi có cuộc hội họp bàn về công việc, những người cộng tác với ông ta, đi đi lại lại trong phòng đó hoặc muốn ngồi đâu tùy ý. Người ta có cảm tưởng phòng giấy đó là một sa-lông để ngồi chơi, nói chuyện.

Các nhà đại kinh doanh nhiều lần nhận thấy rằng bàn giấy của họ chỉ để chất giấy tờ đủ thứ, mà công việc thực sự của họ là giao tế, tiếp khách. Họ càng ngày càng có xu hướng trút tất cả công việc giấy tờ, viết lách cho các nhân viên phụ tá. Phòng làm việc của họ là nơi họ suy nghĩ, lập kế hoạch, bàn bạc, nay bỏ cái bàn giấy cổ truyền mà chẳng có ích lợi gì đó, thì công việc của họ dễ dàng hơn. Hai người ngồi trong ghế bành, đối diện nhau, hiểu nhau mau hơn là có một chiếc bàn giấy đồ sộ và thừa, ngăn cách họ với nhau.

Một mặt bàn để viết

Mặc dầu tất cả những lời chỉ trích, tấn công đó, chiếc bàn giấy vẫn chưa chết. Nhưng nó đã thay đổi nhiều. Các ông chủ xí nghiệp nào trang biện phòng làm việc theo kiểu mới thường dùng một chiếc bàn giấy rất đơn giản: chỉ cần một mặt bàn để viết, nghĩa là một miếng ván có bốn chân, không có hộc tủ, nhẹ, chẳng có gì trang nghiêm cả.

Ông giám đốc một hãng quảng cáo vào bậc lớn nhất ở Mỹ, có một cái bàn làm việc nhỏ, đẹp chỉ để trang hoàng. Muốn ký giấy tờ, ông qua phòng thư ký ngay phía trước phòng của ông, tại đó ông chỉ lưu trữ những giấy tờ cực cần thiết.

Chiếc bàn giấy cổ điển, nặng nề, to lớn; mỗi ngày một hóa lỗi thời. Những nhà kinh doanh có óc mới thích dùng một chiếc bàn rất đơn sơ có môt ngăn kéo để xếp giấy tờ. Chiếc máy điện thoại không đặt trên bàn nữa mà ở bên cạnh bàn. Trong con mắt khách hàng, sự giản dị và trật tự trong phòng giấy viên giám đốc đã thành một tiêu chuẩn của sự đắc lực: Họ có vẻ như bảo: “Cho tôi coi phòng giấy của ông, tôi sẽ biết ông điều khiển công việc ra sao.”

Các ông giám đốc hí hoáy nghĩa là thích làm mọi việc lặt vặt, thường dùng thêm những trang trí phụ tùy theo sở thích. Một ông quen tôi gắn thêm vào bàn một cái giỏ giấy có thể gỡ ra được để khỏi chật mặt sàn. Trong cái ngăn kéo giữa của ông, ông chia ra từng ngăn nhỏ để mọi vật thường dùng. Ông nghĩ ra một cách xếp đặt hồ sơ để hễ cần tới là kiếm được liền, mà mỗi ngày tiết kiệm ít nhất là một giờ.

Lời nói là tiền bạc

Tự do ngôn luận là điều quý thật đấy, nhưng tôn trọng triệt để quy tắc đó thì nhiều khi mất thì giờ lắm vì các cuộc bàn tính về việc làm ăn sẽ thành những cuộc thương nghị bất tuyệt. Cho nên các nhà chuyên môn về tổ chức khuyên ta nên giảm các cuộc hội kiến tới mức tối thiểu. Họ bảo: Viên giám đốc phải noi gương một y sỹ định cho mỗi bệnh nhân, bao lâu mới tới coi mạch một lần, trừ những trường hợp khẩn cấp, nhờ cách đó mới đỡ tốn thì giờ cho mình và cho người tới hội kiến với mình nữa vì thì giờ của họ cũng quý như thì giờ của mình.

Bí quyết hỏi thẳng

Một phương pháp hiệu nghiệm nhất để rút ngắn các cuộc đàm thoại là cách “hỏi thẳng” do ông Sullivan đề nghị. Nhà trị bệnh thần kinh nổi danh của Mỹ đó bảo: “Mỗi cuộc viếng thăm đề có một mục đích nhất định, nhưng khách không luôn luôn trình bày được mục đích của họ đâu. Ta giúp họ bày tỏ được minh bạch ý muốn của họ, tức là tiết kiệm được thì giờ của ta và của họ. Vậy cứ hỏi thẳng họ, đừng dự dự gì cả”. Ông nói thêm:

Nhiều khi khách không hiểu rõ họ muốn gì nữa, họ mong rằng mình nghe họ để giúp cho họ suy nghĩ có thứ tự. Vì ý tưởng của họ rất lộn xộn. Hỏi thẳng họ một câu đúng lúc, thì có thể hướng họ đi ngay tới mục đích được.

Cách chấm dứt một câu chuyện

Có nhiều cách vừa hiệu nghiệm vừa vô hại để chấm dứt một câu chuyện mà mình cho là đã kéo dài quá. Tới lúc nào đó bạn đứng dậy, nói đùa một câu như để kết luận, khách sẽ hiểu rằng câu chuyện tới đó là chấm dứt.

Nếu khách thuộc vào hạng người ngồi dai, do dự chưa muốn ra về, thì ta có thể dặn thư ký của ta vô ngắt câu chuyện. Nếu không thì bạn phải nói trước thời gian bạn sẽ tiếp người đó. Nhưng đã nói rồi là phải giữ đúng, nếu nhu nhược một chút thì hỏng hết. Bảo tiếp năm phút thì đúng năm phút sẽ đứng dậy.

Kéo lại thời gian đã phí

Viên giám đốc Viện nghiên cứu Mỹ nhận thấy rằng nhân viên cao cấp trong mọi xí nghiệp đều bị quấy rầy hoài, không làm việc liên tục được quá hai mươi phút. Nghiên cứu cách làm việc của mười hai giám đốc xí nghiệp Âu, ông thấy rằng có nhiều việc quan trọng mà họ quyết định một cách hấp tấp giữa hai công việc thường ngày. Trong số mười hai ông giám đốc đó, chỉ có mỗi một ông là để đủ thì giờ suy nghĩ về đường lối của hãng và các kế hoạch dài hạn. Mà muốn vậy ông phải làm công việc đó ở nhà, mỗi buổi sáng một giờ trước khi tới hãng. Theo các nhà chỉ huy của Viện nghiên cứu đó một ông chủ mà trút một số nhiệm vụ quan trọng cho người dưới là tìm cách tránh không giải quyết vấn đề. Ông ta vẫn lãnh hết trách nhiệm, mà càng rầy la, phàn nàn chỉ càng thêm khó khăn. Vậy Viện khuyên phải “phân tích các hoạt động” để tiết kiệm thì giờ, vừa để cho các nhân viên điều khiển thấy rõ nhiệm vụ của họ. Phải nghiên cứu thời khắc biểu một cách khách quan, trình bày cho đập vào mắt mọi người (dùng nhiều màu chẳng hạn) rồi sẽ cải thiện được nhiều việc quan trọng.

Viện cho rằng chỉ tổ chức lại thời giờ, cũng có thể vào một vài lúc nào đó, tăng gấp đôi năng suất và tiết kiệm mỗi ngày được một vài giờ, có khi hơn nữa.

A. Bạn bắt đầu lập một kế hoạch như dưới đây

Bạn chia đôi tờ giấy làm sáu cột, mỗi cột cho một ngày.

Thứ hai - Thứ Ba - Thứ tư - Thứ năm - Thứ sáu - Thứ bảy

Viện khuyên lựa một ngày trong tuần không có công việc gì đặc biệt.

Về mỗi công việc bạn ghi: bắt đầu làm lúc mấy giờ, làm xong lúc mấy giờ. Chẳng hạn: từ 9 giờ đến 9 giờ 30, đọc thư từ gởi tới. Muốn cho thật đúng, bạn ghi cả những việc kém quan trọng. Giờ thì có thể tăng giảm một chút cho khỏi có những phút lẻ, nhưng công việc thì phải ghi cho đúng, rõ chức đừng mơ hồ, một cách đại khái. Mỗi hoạt động, phải chia ra từng giai đoạn, nghĩa là phân tích cho kỹ lưỡng.

B. Trình bày thành nhiều màu

Lập xong bản phân tích công việc dó rồi, bạn dùng viết chì màu tô cho dễ thấy mỗi mực.

Chẳng hạn về việc giao thiệp với thượng cấp bạn dùng màu đỏ; mục tiếp xúc với các người dưới quyền, thư ký... bạn dùng màu xanh dương. Màu thứ ba, màu xanh lá cây dùng cho hoạt động quản lý. Đọc thư, đáp thư, thảo báo cáo, phúc trình được về mục đó.

Đó là những công việc chung của các nhân viên chỉ huy. Ngoài ra, mỗi nhân viên chỉ huy còn có hững hoạt động riêng nữa, mỗi hoạt động này cũng nên tô bằng một màu riêng.

C. Tổ chức lại thời khắc biểu của bạn

Phân tích xong các hoạt động như trên, bạn có thể lập một chương trình làm việc hợp lý hơn. Phải làm như sau:

1- Gom các màu lại. Những hoạt động nào cùng màu tức là thuộc chung một mục. Gom những hoạt động đó lại, đừng cho tản mát ra, như vậy tiện hơn. Vậy những công việc cùng một màu phải tiếp nối nhau. Gom các cuộc hội họp, tiếp xúc với một nơi, một thời gian nào đó thì đỡ phải đi đi lại lại từ phòng này qua phòng khác mà lợi được nhiều thì giờ.

Nếu đôi khi bạn muốn thay đổi nhịp điệu làm việc, muốn đổi màu thình lình, bạn cứ việc đổi, thần kinh của bạn được nghỉ ngơi. Lại nên xem những hoạt động cần chú ý nhiều với những hoạt động chẳng cần phải suy nghĩ, chẳng hạn sau một giờ thảo luận, bàn tính mệt nhọc với các nhân viên dưới quyền, bạn nên làm những việc giấy tờ không quan trọng, như vậy công việc giấy tờ không còn là cực hình nữa mà gần thành những phút giải trí.

2- Các mục riêng. Trong số những việc lặt vặt không thuộc về hoạt động nghề nghiệp chính thức, ta nên kể những phút chuyện trò riêng với một bạn đồng nghiệp. Nên gom những phút tiêu phí đó lại đừng cho nó làm ngưng những công việc khác. Quy tắc là những hoạt động cùng một màu phải nối tiếp nhau càng lâu càng tốt, dĩ nhiên đừng lâu quá tới mức sinh ra chán.

3- Thẩm định. Bạn đo những khoảng cách tô cùng một màu, nhận xét xem mỗi màu xuất hiện nhiều hay ít, lâu hay mau mà biết được bạn có bỏ rất nhiều thì giờ vào hoạt động đó không, có phí thì giờ vào nó mà làm thiệt những hoạt động khác không. Nếu có thì giảm đi tới mức nào và làm cách nào giảm được.

Rồi viên giám đốc viện nghiên cứu đó kết luật: Không có một quy tắc chung nào để lập được sự thăng bằng cho một thời khắc biểu. Mỗi người phải định lấy tỷ lệ hợp lý tùy theo trách nhiệm của mình. Chẳng hạn có người phải suy tư nhiều về chính sách sản xuất; có người phải giao thiệp nhiều với khách hàng; có người phải bỏ nhiều thì giờ vào công việc kiểm soát....

Nghệ thuật dùng thì giờ

Dưới đây là vài lời khuyên của những nhà kinh doanh có tiếng tăm đã tìm được những cách riêng khỏi phí thì giờ.

a. Những lúc trốn khách: vài ông giám đốc xí nghiệp mỗi ngày tới những giờ nào đó, khóa cửa phòng lại, gỡ ống điện thoại đặt ra ngoài để khỏi bị ai quấy rầy. Một giờ suy nghĩ như vậy có hiệu quả gấp mấy giờ đương suy nghĩ thì phải ngưng lại để tiếp khách.

b. Chỗ trốn: Có ông giám đốc trốn vào một phòng nhỏ chỉ những người thân cận mới biết được.

c. Làm việc ở giường: các nhà đại doanh nghiệp càng ngày càng thích phương pháp nằm nghỉ ở giường. Như vậy khỏi bị ai tới quấy rầy mà tránh được trong một lúc cuộc sống ồ ạt tại các đô thị ngày nay nó làm cho thần kinh ta căng thẳng. Giả vờ là “hơi khó chịu” tức là thoát được những bực bội, mệt nhọc hằng ngày. Dĩ nhiên trong những lúc dưỡng bệnh như vậy, họ vẫn tiếp tục làm việc, suy nghĩ, lập kế hoạch, tìm sáng kiến. Phương pháp đó rất có lợi: năng suất cao hơn, sức khỏe cao lên mà tinh thần vững lên, không bị suy nhược.

d. Một thời khắc biểu khác thường: Ông giám đốc phòng quảng cáo của một công ty phát thanh lớn nọ đề nghị một thời khắc biểu khác hẳn các thời khắc biểu thông thường. Chính ông ta bắt đầu làm việc hồi 13 giờ (buổi sáng không làm). Từ 13 giờ đến 17 giờ ông ta tiếp khách, điện đàm, dự các cuộc họp. Rồi bốn giờ sau, từ 17 đến 21 giờ, ở ngoài giờ làm việc của các nhân viên khác, hoàn toàn thuộc về ông. Ông ta có thể làm việc một cách rất yên tĩnh, tập trung tinh thần vào các vấn đề quan trọng, sửa lại các dự án, tìm ý mới. Dĩ nhiên, vợ con không ưa cách làm việc đó của ông, nhưng thỉnh thoảng, gặp lúc nhiều việc, ông dùng thời khắc biểu đó thì họ không phàn nàn.

Ông Douglas S. Freeman là một nhà văn nổi danh nhất về tiểu sử của các danh nhân Mỹ. Bộ tiểu sử George Washington của ông gồm sáu cuốn. Ông có thói quen viết vào những giờ người khác ngủ hay nghỉ ngơi. Nhờ cách làm việc đó và nhờ tài năng, ông đã thành công, được nhiều giải thưởng, như giải thưởng Pulitzer.

Ông thức dậy hồi 2 giờ rưỡi sáng, 3 giờ ngồi vào bàn viết trên đó đã có một xấp tin tức cuối cùng các thông tấn xã gởi tới. Cho tới 8 giờ ông viết bài bình luận về thời sự. Công việc ở tòa soạn xong rồi, ông lại đài phát thanh để trình bày những tin tức cuối cùng. Mười hai giờ rưỡi trưa ông về nhà, ăn rồi ngủ một giấc ngắn. Bây giờ mới bắt đầu ngày “ngày mới” của ông; cả buổi chiều ông lo viết sử và tiểu sử. Cho tới khi chết (năm 1953, thọ sáu mươi bảy tuổi), ông làm việc đều đều theo mức đó, năng suất không hề giảm.

Trị các tiếng động

Tiếng động là kẻ thù số 1 của năng suất. Ở thành thị, người nào cũng là nạn nhân của tiếng động. Hiện nay tiếng động đã bắt đầu theo các đường cái mà lan về thôn quê. Theo các nhà tâm lý học, tiếng động gây ra những nỗi lo lắng có hại cho bắp thịt và cơ quan tiêu hóa mà chính ta không hay. Nó cũng làm cho tim đập mau hơn, huyết áp tăng lên. Nó ảnh hưởng tai hại tới sức khỏe.

Ngay cả khi ta có cảm tưởng đã quen với tiếng động, không để ý tới nó nữa thì cơ thể ta vẫn tiếp tục phản kháng lại nó, không chấp nhận nó. Vì vậy phải tìm cách tránh tiếng động.

Nếu cánh cửa hay đập rầm rầm thì gài nó lại hoặc chêm những miếng cao su cho êm. Bộ phận nào rít quá thì cho dầu vào. Nếu có thể được, vách và cửa nửa nên bọc một lớp cách thanh, nghĩa là ngăn tiếng động. Khi lựa một căn nhà làm chỗ làm việc, nên để ý xem nơi đó có ồn ào quá không; khi mua đồ đạc cũng nên lựa những vật đừng kêu vang quá.

Đừng để công việc bị ngắt quãng

Đương lúc phải suy nghĩ lung mà điện thoại reo thì bực mình lắm. Gỡ ống nghe ra mà đặt một bên để cúp điện thoại,

Công việc nào quan trọng thì nên dành vào những giờ yên tĩnh. Nếu cần, ăn sớm đi hoặc lùi bữa ăn lại để tiếp tục làm việc cho xong.

Khách tới ngồi lâu quá, già chuyện quá thì trong khi nọ thao thao bất tuyệt, ta nên nhìn lên trần nhà, ra cửa sổ, họ sẽ hiểu ý ta.

Một danh sĩ khuyên tôi như vầy: “Chín mười giờ tối, khách chưa chịu ra về mà sáng hôm sau ta phải dậy rất sớm để làm việc thì đừng ngần ngại gì cả, cứ nói thẳng cho khách biết là mình cần nghỉ ngơi. Sau khi ngáp dài vài cái, vươn vai, ta đặt trước mặt khách rượu, thuốc hút, bánh trái, xin khách cứ tự nhiên coi như ở nhà mình rồi đi vô phòng ngủ, chẳng khách sáo gì cả. Tin đó sẽ lan truyền rất mau và các bạn bè khác sẽ khó chịu đấy nhưng không quấy rầy ta nữa. Những vị nào thình lình tới chơi mà không kêu điện thoại báo trước, thì nên lạnh lùng với họ để cho họ hiểu. hoặc nhờ bà nhà thưa với họ rằng “nhà tôi mệt” hoặc đương mắc việc.

Mời họ về hoặc bỏ họ ngồi trơ đó khi họ ngồi lâu quá, thái độ đó khiếm nhã thật, nhưng như vậy còn hơn là để cho khách không hiểu mình mà làm mất thì giờ của mình. Nếu có một vài ông tưởng rằng ngồi chơi với mình tới khuya là làm cho mình vui thích lắm, thì đó là lỗi tại mình. Thái độ không nể nang của mình có thể làm mất lòng một số người đấy, nhưng nếu mình đứng đắn, lịch sự với một số người khác thì những bạn thân của ta sẽ tha thứ cái tánh thẳng thắn của ta.

Trừ tiệt bọn phá quấy

Không gì bực mình hơn bằng phải nghe một kẻ quấy rầy kể hết chuyện này tới chuyện khác, toàn những chuyện vớ vẩn, vô bổ. Hễ thấy họ tới thì tốt hơn hết, nên lẩn đi. Nên trong buổi tiếp tân, bạn lỡ thành nạn nhân của bọn đó thì cứ nói dại rằng vợ con ở nhà đau, cần phải về. Nếu khách cứ ngồi nói một mình, nói hoài mà sắp tới giờ ta phải dự một cuộc hội họp thì làm bộ ho, lắc đầu, chán nản như xin lỗi khách. Một người mới chỉ hơi biết mặt mà vồ ngay lấy ta đúng lúc mình bận việc thì cứ thản nhiên bảo họ lầm đấy, mình chưa có hân hạnh được quen họ. Nếu tất cả những cách đó đều thất bại thì còn cách này tốt nhất: Cứ nói thẳng rằng mình đương bận việc.

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tên sách: Lợi mỗi ngày được một giờ
  • Tác giả: Ray Josephs
  • Người dịch: Nguyễn Hiến Lê
  • Nhà xuất bản Văn hoá Thông tin
  • Ebook: Goldfish
  • Nguồn: caphebuoitoi