Nhờ những con số trung bình mà biết được kết quả

ĐỊNH LÝ THỨ MƯỜI LĂM: Nhờ những con số trung-bình mà biết được kết-quả

... ĐỂ ĐỪNG QUÁ TIN VÀO PHƯƠNG PHÁP RIÊNG CỦA CHÚNG TA

ĐỊNH LÝ THỨ MƯỜI LĂM

NHỜ NHỮNG CON SỐ TRUNG-BÌNH MÀ BIẾT ĐƯỢC KẾT-QUẢ

MỚI NHÌN VÀO, người ta không thấy định-lý nầy quan-trọng. Nó quan-trọng không phải vì bản-tính của công-việc doanh-nghiệp mà chính vì bản-tính của nhà doanh-nghiệp. Đó là một định-lý liên-quan với bản tính loài người vậy.

Trong bọn chúng ta không mấy người có can-đảm xét đoán minh-bạch những điều mình làm. Chúng ta hay nhắc-nhở đến thành-công và coi thất-bại như là một tai-hoạ tầm-thường. Chúng ta lời: điều ấy đối với ta hình như là việc thường; chúng ta lỗ: điều ấy thành ra bất-thường.

Không hiểu tại sao nhiều nhà doanh-nghiệp cứ níu lấy cái thói-quen nầy: họ phô-trương những thành-công và che giấu những thất-bại. Bán được một mỗi hàng to thì họ reo hò vui-vẻ và quên nhắc tới việc họ vừa mất ba người khách hàng quan-trọng-

Chúng ta ai cũng có tật ấy. Khi thành-công thì chúng ta tự ban cho mình đủ lời khen-tặng; và khi lầm-lẫn thì chúng ta lại tìm cách đổ lỗi cho người khác.

Có người trọn đời phạm hết lỗi nầy đến lỗi khác mà không có can-đảm nhìn thẳng vào một lỗi nào. Khi nhìn đến thì họ lại đặt một cái ống viễn-kính trước con mắt mù của họ.

Nhứt là trong các sở, phương-pháp trốn-tránh sự bình phẩm hóa thành ra một nghệ-thuật. Không ai chịu nhận mình lỗi-lầm; nếu người ta khiển-trách người nào có trách-nhiệm thì lời khiển-trách ấy bay từ chỗ nầy sang chỗ khác, nhưng không bao giờ rơi trúng người chánh-phạm.

Bọn chúng ta ít người có đủ tinh-thần cương-quyết để nhìn thẳng vào tất cả hành-vi của họ, cái tốt lẫn cái xấu để đo-lường sở-trường của chúng ta. Bởi vậy mới có những người tự cho mình những giá-trị mà thật ra mình không có.

Nhưng sự thật vẫn là sự thật. Tốt hơn chúng ta nên nhìn sự thật đúng theo sự thật, chớ đừng nhìn theo trí tưởng-tượng. Tất chúng ta nên BIẾT, chớ đừng phỏng-đoán và tưởng-tượng,

Trong những cuộc đi thăm vỉếng các xưởng máy hay các nhà buôn, tôi thường được các ông chủ chỉ cho tôi xem những nơi chu-đáo nhứt; họ cho tôi ngắm những chỗ tráng-lệ nhứt, phi-thường nhứt; và đáng lẽ kể cho tôi nghe những con số trung-bình hàng năm, họ chỉ đưa những điều họ vừa sửa-đổi.

Và khi hỏi ý-kiến tôi về những công-cuộc doanh-nghiệp đã lâm vào chỗ bế-tắc, trong bao nhiêu năm không làm ra lời, ông giám-đốc vẫn còn cố đem khoe "một vài điểm hay giữa một rừng đầy điểm dở".    .

Cố-nhiên người ta không nên bày cái ngu của mình ra trước cửa tiệm. "Bao giờ người ta cũng khởi bước bằng chơn phải”, một câu cách-ngôn đã nói thế. Những người mà tôi chỉ trích đây là những người không dám nhận lấy sự thật. Họ hay làm ngơ trước những sự thật mà họ không vừa ý.

Bởi vậy có những nhà buôn làm việc một cách vô-lự cho đến một ngày, bảng thống-kê hàng năm rơi xuống bàn giấy của họ như một tiếng sét. Họ không hiểu gì cả; họ nghi là có chỗ lầm; có lẽ nào mà tiền lời ít như thế nầy!...  Chắc là lỗi tại người kế-toán và người giám-đốc. Các người nầy cũng tìm cách bào-chữa, và biết rằng ông chủ thích bào-chữa hơn là sự thật, họ chồng-chất những lời bào-chữa chung-quanh họ và như vậy ông chủ hài lòng. Cuối-cùng ông chủ lại trấn-tĩnh và lạc-quan một cách mù-quáng như xưa.

Nhiều nhà thương-mãi đã đi đến cho suy-sụp theo cái chìu ấy.

Chính nhờ những con số nghiêm-khắc, xác-thực mà ta-biết kết-quả. Đó là những lý-do làm cho một số người chuyên-cần mà ngu-độn thành-công và những thiên-tài phải thất-bại. Trên đường doanh-nghiệp, những kẻ biết đi nước rút không đi đến mức trước mà chính là những người đi nước bền.

Chính đó là chỗ khác nhau giữa nhà thương-mãi và nhà chuyên-nghiệp. Đối với một y-sĩ, một luật-sư, một kỹ-sư, sự may-mắn quyết-định sự-nghiệp của họ: một y- sĩ được cái may-mắn chữa bịnh cho nhà vua một lần thì đã trở nên giàu-có rồi.

Tiền lời trong thương-mãi không giống như danh-vọng. Muốn có lời, nhà thương-mãi phải hiểu biết và phải khéo điều-khiển; còn danh-vọng thì tuỳ ở trạng-thái bên ngoài và tuỳ dư-luận công-chúng. Nhưng người ta hay lầm-lẫn giữa hai điều ấy.

Muốn cải-thiện một con số trung-bình bị sa-sút thì nên tăng-cường những nhược-điểm. Chánh-sách khôn-khéo hơn hết là đừng chăm-chú vào những phần đã vững-vàng mà cố đem hết sức vào một nhược-điểm.

Như-một đội binh, nếu tổ-chức trong cửa hàng anh có chỗ yếu ở phía sau, chính vì đội hậu-tập hư-hỏng, các anh hãy đem nó lên trước: kích-thích những người chậm-trễ hoặc dứt bỏ hẳn họ đi. Cần phải luyện-tập những kẻ nhược-liệt, vì chính những kẻ ấy làm cho đội binh không tiến được. Và chính đó là một vấn-đề vô-tận đặt ra trước mắt lắm ông giám-đốc.

Đừng để sót một chỗ nhược nào cả. "Trong việc cầm binh, rình-rập chỗ điểm yếu; tìm thấy điểm yếu trước kẻ thù" đó là một nguyên-tắc quan-trọng của Napoléon.

Hầu hết trong các cửa hàng lớn có một "gian-hàng mà người ta thất-vọng", một bộ-phận làm cho ông giám-đốc phải bối-rối. Đó là một bịnh-trạng tất-nhiên phải có; nó làm cho số trung-bình sụt xuống; chính đó là tổng-hành-dinh của những thối-nát; và thường-thường người ta coi gian-hàng ấy là gian-hàng BẤT-TRỊ và người ta bỏ đi.

Bổn-phận đầu-tiên của một ông giám-đốc thông-minh là tăng-sức cho gian-hàng hư-hỏng ấy; y có thể bỏ hết các gian-hàng khác, nếu cần; y phải tập-trung hết mọi gắng sức vào "Khu-vực thất-vọng ấy", và y có thể bỏ ra một năm để làm mỗi một việc ấy cũng được: đến khi làm biểu cuối năm y sẽ thấy kết-quả.

Định-lý thứ mười lăm nầy, người ta phải nhắc lại luôn-luôn cho người làm công. Nó cảnh-cáo những người đủ tư-cách và thêm can-đảm cho người thiếu tư-cách. Phải luôn-luôn treo nó như một quả chùy trên đầu những người làm công thông-mình nhưng không chăm-chỉ, không tìm cách tiến tới trong công-việc làm.

Trong một cửa hàng người ta dùng ba cách sau nầy để đạt tới những số trung-bình khả-quan:

1.- Cải-thiện gian-hàng, nào ít lời.

2.- Bắt-buộc làm phúc-trình hàng ngày.

3.- Phát-triển tinh-thần trung-trực và hợp-tác của người làm công.

Andrew Carnegie là một trong những nhà doanh-nghiệp đầu-tiên của thời nay đã nhận rõ sự quan-trọng của định-lý nầy. Bởi vậy ông cho các xưởng máy của ông làm-việc, suốt ngày đêm, trừ chúa-nhựt. Ông không bao giờ chịu để số trung-bình sụt xuống. Và ông đặt thành một phương-pháp làm phúc-trình hàng ngày khiến kỹ-nghệ thép thành ra một lối chơi thể-thao. Nhờ vậy mà côhg-ty thép của ông, " Carnegie Steel Cy ", mỗi năm lời đến  200 triệu.

Phải giữ cho sự sản-xuất được đều-đặn. Không nên để nó khi trồi khi sụt. Các nhà doanh-nghiệp không được có một bộ thần-kinh giống như thần-kinh của nghệ-sĩ và của người đàn-bà đẹp. Dầu bị quyến-rủ đến bực nào đi nữa, nhà doanh-nghiệp không thể bỏ văn-phòng mà đi chơi; dầu có xảy ra việc gì đi nữa y không thể xao-lãng việc làm được.  

Bởi y luôn-luôn phải trả tiền nhà, trả tiền lời, trả lương bổng và tiền công. Các nhà băng có khi đình nợ lại không trả. Nhà doanh-nghiệp thì không làm được như thế.

Một người mắc nợ bao giờ cũng thấy nợ xồng-xộc tới hoài, và mỗi ngày nó trở nên cấp-bách hơn. Không có cái gì cản-ngăn nó được. Nó luôn-luôn cương-quyết và hung-tợn.

Đó là lý-do khiến anh phải làm việc không ngừng, tuồng như mỗi một ngày đến là một ngày nguy-cấp, cuộc đời là cả một cuộc khủng-hoảng không dừng; lý-do khiến anh không nên quá vui-thú với một công-việc đã qua, và mỗi ngày các anh phải hoạch-định một chương-trình nhứt-định.

Định-lý nầy là một lý-do mạnh-mẽ buộc ta phải huấn-luyện người làm công: trong một đạo binh, sĩ-quan giỏi, đại-bác tốt, kế-hoạch hay cũng chưa đủ.

Muốn tăng năng-suất trung-bình trong cuộc doanh-nghiệp của anh, anh phải huấn-luyện những người có một óc thông-minh trung-bình.

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tên sách: 16 bí quyết để hái ra tiền
  • Tác giả: Herbert N. Casson
  • Người dịch: Phạm Cao Tùng
  • Nhà xuất bản Đại Nam
  • Nguồn: TVE-4U