Người nghiện thuốc phiện

Người nghiện thuốc phiện

Trông thấy Chánh Còm, ai cũng biết là người nghiện. Trước khi, thầy là người béo tốt phương phi, tinh nhanh khôn khéo, mà bây giờ thì mặt bủng da chì, xo vai rụt cổ, giọng nói khàn khàn, cái môi thâm sịt, nom người lẻo khoẻo như cò hương. Thầy mới ăn thuốc phiện mấy năm nay mà đã khác hẳn đi như vậy.

Thầy Chánh Còm từ khi đa mang thuốc xái đến bây giờ, thành ra lười biếng, chậm trễ. Sáng dậy, ít ra cũng phải mươi lăm điếu mới mở mắt ra được, và cả ngày quanh quẩn cạnh bàn đèn, chỉ cái xe’ (thoe) cái lọ, ngoài ra không thiết đến việc gì nữa.

Xem thế mới biết thuốc phiện là một thứ thuốc độc rất hại. Nó hại sức khỏe, hại tinh thần. Nó làm mất thì giờ, mất tiền của, có khi mất cả phẩm giá con người nữa. Vậy ta chớ nên hút thuốc phiện.

Giải nghĩa

- Phương phi = vạm vỡ, trông ra dáng.

- Đa mang = mang lấy, mắc phải.

- Cái xe = cái dọc tẩu.

- Nghiện = nghiền, ghiền.

- Tinh nhanh = lanh lợi.

- Thâm sịt = đen sì.

- Lẻo khoẻo = lỏng khỏng.

- Cò hương = cò ma.

- Đa mang thuốc xái = từ khi mang lấy bệnh nghiền.

- Lười biếng = làm biếng.

- Cái lọ = cái ống cái nồi.

Có thể bạn muốn xem

"Like" us to know more!