Một ngày làm việc

Chương II: Một ngày làm việc

Tắm rửa rồi, ăn uống xong rồi, bạn khoan khoái, khỏe khoắn đem tất cả trí não, sức lực ra để làm công việc trong ngày. Dù bạn là công chức hay tư chức, làm thợ trong một xưởng, làm giám đốc một công ty hay tự mình làm chủ công việc của mình thì chương này cũng mở cho bạn thấy những chân trời mới trong khu vực hoạt động của bạn. Mà đa số những lời khuyên trong chương cũng áp dụng được vào các công việc trong nhà nữa.

Mục đích của tôi là giúp cho bạn làm việc mau hơn, có nhiều kết quả hơn, nhất là tránh được những thủ tục hằng ngày mà tiến trong đời được.

Lại thêm, khi đã có thì giờ riêng cho mình rồi thì bạn có thể nghĩ tới những dự định của bạn mà thực hiện nó được.

Đi tới chỗ làm việc

Thời buổi này, tại những đô thị lớn, ít ai có thể ở sát chỗ làm việc được. Nhưng nếu có cơ hội thì ta nên chịu thiệt thòi một ít về tiền mướn nhà hoặc chịu ở chật hẹp một chút, ở một tầng cao hơn, cả một đường hẻm… để tiết kiệm được mỗi ngày hai giờ đi từ nhà tới chỗ làm và từ chỗ làm về nhà. Nhà vậy mỗi năm tiết kiệm được ít nhất là 500 giờ, bằng 60 ngày làm việc, mỗi ngày 8 giờ. Cũng có thể đặt vấn đề một cách ngược lại, nghĩa là kiếm một chỗ làm việc đừng xa chỗ mình ở quá dù tiền lương có kém một chút.

Nếu bạn như phần đông chúng ta, ở xa chỗ làm việc, mỗi ngày mất nhiều thời giờ đi tới chỗ làm việc, thì cái đó không tai hại gì lắm, miễn là bạn biết dùng thời giờ ngồi trên xe điện hoặc xe buýt. Nhưng ngày nay có xu hướng di chuyển nhiều kỹ nghệ từ những thành thị quá đông đúc ra vùng ngoại ô có khi ở xa, hoặc về những tỉnh nhỏ nữa. Như vậy thầy, thợ sẽ đỡ mất thì giờ để tới hãng, tới xưởng. Dĩ nhiên muốn vậy phải hy sinh ít nhiều, phải thay đổi cả lối sống nhưng số thì giờ tiết kiệm được sẽ đủ bù những nỗi bất tiện trong những buổi đầu phải thích ứng với hoàn cảnh mới. Đôi khi lãnh một công việc ít lương nhưng gần nhà mà lại hóa ra có lợi.

Trở lại thí dụ trên: mỗi ngày mất hai giờ di chuyển, mỗi tuần mất ít nhất là mười giờ, bằng một phần tư số giờ làm việc của bạn rồi (vì mỗi tuần làm 40 giờ. Thời giờ đó có thể dùng vào một công việc khác, hoặc để nghỉ ngơi, mà nghỉ ngơi là điều đáng kể đấy).

Con đường ngắn nhất

Nếu có thể được thì bạn nên nghiên cứu kỹ lưỡng những phương tiện di chuyển từ nhà tới chỗ làm việc. Có khi khoảng cách không đáng kể mấy mà tốc độ di chuyển mới quan trọng hơn nhiều. Bạn có thể ở rất xa mà tới nơi rất mau nhờ tiện đường xe, đi thẳng một mạch tới nơi, khỏi phải đổi xe nhiều lần. Lại có khi đường kẹt xe thì tuy gần cũng hóa xa. Phương tiện di chuyển cũng cần phải xét: nơi nào có xe điện thì đi xe điện mau hơn là đi xe buýt.

Nếu có xe nhà thì lái xe nhà tới nơi làm việc là tiện nhất. Nhưng nến chỉ ngồi xe một mình thì tại sao không đề nghị các ông hàng xóm dùng chung xe rồi thay phiên nhau, cứ hôm nay hoặc tuần này dùng xe người này, ngày mai hoặc tuần sau dùng xe người kia. Đỡ tốn xăng, đỡ hư xe mà trong khi ngồi chung xe có thể chuyện trò vui vẻ với nhau được.

Dùng thời giờ ngồi xe cách nào cho có ích?

Ngồi trong xe điện hoặc xe buýt người ta thường đọc báo; nhưng thời giờ đó có thể dùng một cách khác có ích hơn nhiều. Buổi sáng, ai cũng có tinh thần khỏe khoắn, sáng suốt. Sau một giấc ngủ ngon, tư tưởng của ta minh bạch hơn, nghe đài phát thanh hoặc liếc mắt nhìn qua các tít trên tờ báo trong bữa điểm tâm là đủ biết việc gì xảy ra trên thế giới rồi. Khi ngồi trong xe, óc còn minh mẫn, ta có thể lập chương trình hành động cho ngày hôm đó, suy nghĩ về công việc nào hơi rắc rối hoặc ghi vào cuốn sổ tay những ý chính để trả lời về một vụ nào đó. Buổi tối về nhà sau một ngày làm việc mệt nhọc, bạn có thể nghỉ ngơi, đọc kỹ tờ báo hoặc đọc tiếp tiểu thuyết bỏ dở hôm trước.

Một số nhà kinh doanh nhận thấy rằng những giờ buổi sáng làm việc đắc lực hơn cả, nên đặt một máy ghi âm trong xe hơi rồi trong khi tài xế lái xe, họ đọc các chỉ thị cho máy ghi lại. Công việc của chúng ta không buộc chúng ta phải tổ chức quá mức như vậy, chúng ta chỉ cần nhớ rằng những giờ đầu trong ngày trí óc minh mẫn hơn cả, làm việc có hiệu quả nhất.

Giản dị hóa công việc

Bạn làm chi mà cực khổ vậy? Xét chung thì cách làm việc nào giản dị nhất là cách ấy tốt nhất, lợi thì giờ nhất mà đỡ mệt nhất.

Chúng ta xét ở đây cách chắc chắn nhất để kiếm được mỗi ngày một giờ cho chúng ta. Giản dị hóa công việc không phải chỉ là kiếm một kỹ thuật hoàn hảo hơn mà còn là kiếm một triết lý căn bản quy định mọi hành vi của ta có thể áp dụng vào mọi ngành hoạt động được.

Nhiều người lệ thuộc thủ tục và sống theo những thói quen đã có từ lâu, không tự hỏi vì lẽ gì mình có hành động này, hành động nọ. Biết nhìn bằng một cặp mắt mới thì sẽ thấy được nhiều cái ích lợi và mới đây người ta đã thành lập một khoa học, khoa “giản dị hóa công việc”, vì giản dị hóa công việc quả là một khoa học. Mới đầu người ta có ý quay phim một nhóm thợ đương làm việc rồi chiếu lại cho họ coi, hỏi họ về cách thức họ làm. Nhiều người tự nhận ra nhiều cử động của họ vô ích và nếu làm lại theo một thứ tự khác thì kết quả sẽ tốt hơn. Đem ra thực hành, phương pháp nghiên cứu cử động đó không được hoan nghênh ngay, nhiều người còn nghi ngờ, bây giờ không có xưởng nào hơi quan trọng mà không tổ chức công việc một cách hợp lý và luôn luôn người ta thấy có kết quả: tiết kiệm được thì giờ, cử động, sức lực mà năng suất lại cao hơn.

Phương pháp là phải nghiên cứu kỹ lưỡng từng cử động một rồi xét xem nó tiếp nối nhau ra sao để tìm cách sửa đổi. Ngay khi dùng những máy móc rất hoàn thiện mà người ta vẫn có thể cải thiện được nữa vì chỉ cần dời chỗ một bộ phận, chẳng hạn một cái tay vặn, hoặc sửa đổi hình thức của nó mà năng suất cũng tăng lên nhiều. Phương pháp đó không chỉ áp dụng vào các thợ điều khiển những máy móc rắc rối mà thôi; áp dụng cho một nhân viên kế toán, một thư ký đánh máy cũng được; chỉ cần chịu khó thỉnh thoảng nhận xét những cử động gần như máy móc của họ là có thể tìm ra được cách giản dị hóa và cải thiện công việc.

Bạn có thể dùng những câu hỏi dưới đây mà tự xét cách làm việc của bạn.

A- Nghiên cứu cách làm việc

Cứ ngồi yên ổn ở nhà nghĩ về cách làm việc của mình thì không thể nào biết rõ mình làm việc ra sao đâu. Phải phân tích những cử động thường ngày của bạn, hoặc tốt hơn nữa, nhờ một người ghi lại cho bạn.

Bạn chia mỗi công việc thành ba phần như sau:

1- Chuẩn bị: Cần có những dụng cụ gì? Lấy nó cách nào? Mất bao lâu thì chuẩn bị xong?

2- Làm việc: ghi cả mọi cử động.

3- Xong việc: mất bao lâu thì xếp dọn xong?

Bạn ghi hoặc nhờ người ghi đủ các chi tiết về mỗi phần đó.

B- Những câu hỏi cốt yếu

Bạn phải tự buộc bạn chép lại những câu hỏi dưới đây rồi đáp những câu trên giấy trắng mực đen. Nội việc chép những câu đáp cũng đủ gợi được những ý mới cho bạn, còn như chỉ đáp miệng thì mơ hồ lắm, không ích lợi gì.

1- Có thật là cần thiết không? Một câu hỏi như vậy có vẻ tầm thường quá nên ít người đặt ra: vậy mà nó rất có ích, cho ta biết được có những cử động chỉ do thói quen thôi chứ không cần thiết gì cả. Bạn thử xét xem có thể bỏ vài cử động nào không?

2- Ta đeo đuổi mục đích gì? Kết quả có tốt hơn hồi trước không? Có tiến bộ rõ rệt không? Muốn giản dị hóa công việc thì phải nhớ rằng mỗi tác động nào mới mà không làm tăng năng suất hoặc không cải thiện được chất lượng thì là tốn công, tốn thì giờ vô ích. Phải bỏ những tác động đó đi để tiết kiệm thì giờ cho mình.

3- Nơi làm việc: Có lý do gì quan trọng để vặt rau trong bếp không, hay có thể làm ở ngoài sân với những người khác trong nhà? Có cần phải ngồi ở bàn giấy để đọc và phê một số giấy tờ nào không? Hay là có thể ngả lưng vào một chiếc ghế bành hoặc nằm trên ghế xích đu, trên giường mà đọc? Hộp đựng hồ sơ có cần phải để ở xa như vậy không hay có thể đặt ngay bên cạnh, vừa tầm tay bạn? Chỗ bạn làm việc có tiện lợi về phương diện ánh sáng, tiếng động không?

4- Lúc làm công việc: trong khi nấu bữa ăn trưa có thể chuẩn bị cho bữa chiều không? Trước khi ngồi vào bàn ăn, có nên đặt ấm nước lên lò để ăn xong có nước sôi pha cà phê không?

5- Ai phải làm việc? Có nhất định bạn phải làm công việc này công việc nọ không? Những người khác trong nhà, bọn trẻ chẳng hạn có thể giúp đỡ việc nhà một phần nào không? Bạn ráng nghĩ xem để làm một công việc nào đó, ai là người có đủ khả năng hơn cả, và nhiều khi bạn sẽ thấy rằng giao cho một người thợ chuyên môn lại rẻ hơn là để cho người nhà hí hoáy làm lấy.

6- Làm công việc cách nào hơn cả. Bạn có làm nhiều cử động vô ích quá không? Có phải di chuyển nhiều quá không?

C- Nghiên cứu cho kỹ kỹ thuật mới

Sau khi đã phân tích từng cử động một, nghiên cứu nó kỹ rồi và ghi cả lên giấy, bạn nên bàn bạc với người trong nhà hoặc bạn bè trong sở, trong hãng. Hết thảy cùng tìm với nhau một cách để làm công việc cho mau hơn mà dễ dàng hơn. Bạn theo phương pháp dưới đây:

1- Loại bỏ hết những cái gì không cần thiết.

2- Tìm cách kết hợp vài cử động với nhau: nghĩ xem có thể thay đổi cách làm hoặc sửa đổi một dụng cụ cho đỡ tốn thì giờ mà năng suất không giảm.

3- Những cử động nào cần thiết không bỏ được thì kiếm cách giản dị hóa tới cực điểm.

4- Áp dụng các phương pháp mới, dù có phải thay đổi hết.

D- Thực hành các kỹ thuật mới

Khi bạn đã nghiên cứu xong một phương pháp mới rồi thực hành nó đúng từng điểm để xem nó có thực là tốt không, vì có khi lý thuyết rất hay, đem ra thực hành mới thấy dở. Phải mất một thời gian rồi mới quen được. Thỉnh thoảng bạn kiểm soát xem kết quả có được như ý không. Đừng bao giờ lấy làm thỏa mãn, phải tìm cách cải thiện hoài.

Bác sỹ Liliane Gilbereth, có mười hai người con, nổi tiếng về cuốn Treize à la Douzaine (một chục mười ba) hơn là về nghề chữa bệnh, cho rằng trong nhiều trường hợp có thể tiết kiệm 60 phần 100 thời giờ vào các việc trong nhà. Bà khuyên ta hễ kiếm được một thuật nào để tiết kiệm thời giờ thì nên nói cho người trong nhà và cho bạn bè hay. Ai cũng ráng tìm ý mới rồi cùng nhau trao đổi kinh nghiệm, có vậy mới tiến bộ được. Vả lại, sự hăng hái của mình sẽ lây qua người khác, và chung quanh ta sẽ có nhiều người nhiệt tâm hơn, sung sướng hơn.

Có ý nào mới thì phải đem thực hành vào mọi việc, chứ không nên chỉ thực hiện riêng trong sở hoặc trong nhà mà thôi. Nên có thói quen ghi những cải thiện có thể thực hiện được; nếu không áp dụng được vào một việc nào đó thì biết đâu chừng sau này chẳng có thể áp dụng vào một công việc khác.

Những giờ thuận tiện để làm việc

“Sáng nay tôi thấy dễ chịu lắm! Tôi có cảm tưởng làm cái gì cũng dễ dàng, nháy mắt là xong…” Như phần đông chúng ta, chắc bạn thỉnh thoảng có cảm giác đó và tự hỏi nguyên do tại tâm lý hay tại thể chất. Ai cũng thấy có những ngày vui vẻ, hăng hái, những giờ mà làm việc gì cũng thấy dễ dàng. Yếu tố tâm lý cũng đáng kể đấy, nhưng quan trọng hơn cả vẫn là yếu tố về thể chất. Có một sự quân bình trong cơ thể làm cho bạn vào những giờ nào đó làm việc không mệt nhọc mà được kết quả phi thường, còn vào những giờ khác, việc gì cũng rắc rối, trục trặc, làm hỏng lên hỏng xuống. Không thể vẽ một đường biểu diễn chung cho mọi người về những sự biến đổi đó được… Vậy bạn phải ghi lấy những giờ trong ngày mà bạn thấy khoan khoái, mọi việc được dễ dàng. Thấy một dấu hiệu nào nhỏ nhặt cũng ghi liền.

Một nhà sinh lý học ở trường đại học Chicago đã chuyên nghiên cứu về trạng thái ngủ và thức. Ông ta đã nổi danh và đã tìm thấy điều này: nhiệt độ của cơ thể có ảnh hưởng lớn đến hoạt động của ta. Buổi sáng ta thức dậy mà nhảy ngay xuống đất cũng tùy thuộc nhiệt độ trong người.

Nhiệt độ bình thường của cơ thể là 37 độ, nhưng trong ngày, dù ta khỏe mạnh, nhiệt độ đó cũng có thể thay đổi ít nhất là 3 phần 10. Nhiệt độ thấp nhất là trong giấc ngủ, cao nhất là vào một lúc nào đó trong khi thức (ban ngày hoặc ban tối).

Mỗi người mỗi khác nhưng xét chung thì có thể phân biệt ba hạng người:

1- Hạng người buổi sáng thấy khỏe khoắn, tỉnh táo, hăng hái làm viêc. Khoảng giữa trưa, sự hăng hái đó đạt tới mức tối đa, rồi giảm lần lần tới tối thì hoàn toàn uể oải, không muốn làm gì cả.

2- Hạng người buổi tối mới khỏe khoắn, hăng hái. Họ ngại dậy sớm lắm, cả buổi sáng đầu óc lơ mơ như trong sương mù khó suy nghĩ được gì. Sau bữa trưa họ mới tỉnh táo và buổi tối họ hăng hái làm việc.

3- Hạng thứ ba, sung sướng hơn cả, có được một phần những đức của hai hạng trên. Buổi sáng dậy thấy dễ chịu, bước ngay xuống đất, không khó nhọc gì cả, làm việc vui vẻ tới trưa. Buổi chiều hơi lừ đừ một chút, nhưng buổi tối thì lại tỉnh táo, hăng hái, vui thích.

Sự phân hạng đó quá đơn giản nhưng cứ áp dụng nó, bạn cũng có thể thấy được đại khái bạn thuộc hạng người nào rồi tìm ra được những giờ khỏe khoắn, tỉnh táo nhất của bạn. Bạn sẽ dồn những việc quan trọng nhất hoặc khó khăn nhất vào những giờ đó, và kết quả sẽ tăng lên nhiều. Cần phải biết mình làm tới mức nào và tiết điệu của mình ra sao. Một con ngựa kéo xe mà bắt nó phi theo mức trung bình của một con ngựa đua thì chỉ một lát là mình nó đầy mồ hôi, mũi nó thở phì phì, muốn đứt hơi. Trái lại cứ để nó đi thủng thẳng theo nhịp điệu của nó, thì nó kéo được những cỗ xe nặng mà con ngựa đua không kéo nổi.

Nếu bạn gắng làm việc theo một nhịp điệu quá sức bạn thì cũng vậy, sẽ mau mệt, có hại cho thần kinh, mà kết quả chẳng được bao nhiêu, cực nhọc vô ích.

Tăng tốc độ của bạn lên

Sự hoạt động của ta không theo một đường nhất định đâu, thói quen có thể ảnh hưởng tới nó. Chẳng hạn tổng thống Eisenhower luôn luôn thích dậy sớm và ở trong quân đội ông đã quen thức dậy lúc sáu giờ rưỡi, khi kèn thổi. Vô tòa Bạch ốc, ông cũng cứ tới giờ đó là không ngủ được nữa, dậy khoác áo và sẵn sàng làm việc nếu các người cộng sự của ông cũng dậy sớm như ông. Có thể nói rằng thời đó bao nhiêu việc quan trọng nhất ảnh hưởng tới vận mạng của Huê Kỳ đều được quyết định trước mười hai giờ trưa.

Buổi sáng ông tỉnh táo, suy nghĩ minh mẫn tới nỗi các người cộng sự ngỡ rằng ban đêm ông đã thức để nghiên cứu các vấn đề khó khăn.

Chỉ vài tuần chú ý là bạn có thể biết được tới giờ nào nhiệt độ của bạn cao nhất, làm việc dễ dàng nhất. Một thiếu phụ nọ suốt hai tuần, ngày nào cũng cách một giờ lại lấy nhiệt độ trong người, và thấy rằng nhiệt độ cao nhất vào khoảng từ 10 giờ rưỡi sáng tới 12 giờ trưa. Bà thu xếp để dồn những công việc quan trọng, khó khăn vào lúc đó. Mới rồi bà ta cho tôi hay: “Kết quả thật phi thường. Mọi việc chạy vo vo. Tôi luôn luôn vui vẻ”.

Chúng ta có thể làm thay đổi nhiệt độ trong người được. Chẳng hạn buổi sáng mà tắm nước thật nóng thì nhiệt độ của ta sẽ tăng lên trong vài giờ và như vậy các chu kỳ thường ngày của nhiệt độta bị xáo trộn. Đi chơi mà bước thật mau thì kết quả cũng vậy.

Tại một trường đại học nọ, người ta đã thí nghiệm, lựa hai nhóm sinh viên, nhóm thứ nhất cho ở trong một cái gác sát mái nhà hơi hư nát, thiếu tiện nghi, nhóm thứ nhì cho ở trong những phòng trang hoàng đẹp đẽ, đầy đủ tiện nghi.

Đa số thanh niên thường bảo rằng nếu thực tâm muốn học thì ở đâu cũng học được, khung cảnh xung quanh chẳng có chút ảnh hưởng gì cả. Nhưng cuộc thí nghiệm trên chứng tỏ điều đó sai. Hai nhóm sinh viên ngang sức nhau, cùng theo một chương trình mà nhóm thứ nhất ở trong gác sát mái nhà học thua sút hẳn nhóm thứ nhì.

Nhưng còn trường hợp những bậc thiên tài có ngồi trong một phòng lộn xộn, trước một bạn giấy, giấy tờ sách vở bề bộn thì làm việc mới đắc lực. Một số văn nhân tuyên bố: “Có lộn xộn như vậy tôi mới viết lách được, vì ít gì tôi cũng biết vật nào ở chỗ nào”.

Nếu bạn thuộc vào hạng thiên tài đó thì là một biệt lệ rồi, chúng ta khỏi phải xét. Nhưng xin bạn cứ thử xếp đặt lại cho chung quanh có thêm thứ tự, đẹp mắt hơn, dễ chịu hơn, xem kết quả ra sao. Tôi sẽ rất ngạc nhiên nếu bạn không làm việc mau hơn, dễ dàng hơn.

Ánh sáng

Ánh sáng là một yếu tố quan trọng để làm việc mau hơn, tốt hơn. Trong các xưởng, chỉ cải thiện hệ thống đèn mà năng suất tăng được từ 10 đến 30 phần 100. Thế thì tại sao bạn không thử ở nhà xem kết quả ra sao. Nhất là phí tổn chẳng đáng kể gì so với phí tổn trong một xưởng. Công việc cũng chẳng khó khăn chút nào cả.

Ngày nay hễ nhân viên xin cải thiện hệ thống đèn thì ít có ông chủ nào mà không chấp nhận liền vì ta đã hiểu rằng có đủ ánh sáng thì làm việc mới mau, phí tổn không bao nhiêu mà lợi rất nhiều.

Những ánh sáng mờ mờ, dịu dịu, huyền ảo để nghe nhạc hoặc ve vãn người đẹp thì rất hợp; còn muốn đọc sách, may vá hoặc làm mọi công việc khác thì chỗ làm phải sáng mà đừng có những bóng tối nổi bật quá. Như vậy đỡ hư mắt. Nếu mắt đã kém sẵn thì càng cần có một ánh sáng tốt.

Kính

Đầu buổi tối bạn có thấy mỏi mắt, nhức mắt không? Sau một ngày làm việc ở sở, hoặc đọc, viết, hoặc đánh máy, có thấy nhức đầu, chóng mặt, uể oải không? Nếu có thì đừng nên buồn, không phải chỉ một mình bạn như vậy đâu. Không thời nào người ta dùng cặp mắt nhiều như thời nay. Từ sáng tới tối làm việc không nghỉ mắt: đọc sách, may vá, hí hoáy sửa chữa. Đại khái thì tại những nước tiên tiến, hai phần trăm dân chúng vì mắt kém mà năng suất giảm mất một phần ba, thiệt biết bao về thời giờ và về sức sản xuất chung. Những chứng nhức đầu, mệt mỏi, quạu quọ, nguyên nhân thường tại mắt hư: nhưng 100 trường hợp thì có 80 trường hợp có thể trị được rất mau bằng cách chữa mắt hoặc đeo kính.

Mắt mà kém thì không được hưởng nhiều cái thú ở đời mà làm việc gì cũng mất thì giờ, nhất là công việc làm bàn giấy. Đừng tự kiếm lấy kính khi mắt suy hoặc có tật. Nên lại một bác sĩ chuyên trị về mắt rồi lại một tiệm bán kính lựa kính cho bạn. Thị giác của ta thay đổi, nên cứ ít nhất là năm năm phải đi coi lại mắt một lần, không tốn công gì mà lợi rất nhiều.

Nếu bạn dùng kính hai tròng mà không thấy khó chịu thì nên dùng thứ đó, đỡ bận bịu đi đâu cũng mang hai thứ kính mà lại tốn thì giờ mỗi lúc mỗi thay kính. Bây giờ Âu Mỹ có thứ kính ba tròng tiện hơn kính hai tròng.

Đừng phí sức của ta

Tận dụng khả năng của mắt là một cách tiết kiệm thì giờ. Nhưng ráng đừng làm phí sức mắt, tránh đừng bắt mắt nhìn bàn tay mình rồi nhìn sang một điểm ở xa; như vậy mệt mắt mà nhiều khi chẳng có lợi gì cả.

Một cô thư ký đánh máy thạo nghề chỉ nhìn vào tờ giấy, ít khi phải nhìn các chữ trên mặt bàn máy. Khi ta lái xe cũng vậy, không phải nhìn cái thắng, cái cần sang số.

Trong các công việc khác, chúng ta nên tập thói quen dùng mắt càng ít càng tốt. Ráng tìm những khí cụ không cần phải nhìn cũng sử dụng được, chẳng hạn nhấn một cái nút thì nắp mở ra, đưa bàn tay ra sờ cũng biết được có gì trục trặc hay không, khi đan áo len tập đừng nhìn hoài vào mũi kim.

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tên sách: Lợi mỗi ngày được một giờ
  • Tác giả: Ray Josephs
  • Người dịch: Nguyễn Hiến Lê
  • Nhà xuất bản Văn hoá Thông tin
  • Ebook: Goldfish
  • Nguồn: caphebuoitoi