Máy ghi âm và máy chụp hình

Chương IX: Máy ghi âm và máy chụp hình

Edison là người đầu tiên có sáng kiến ghi âm và chế tạo được “máy nói”, tức máy hát. Nhưng khi áp dụng thì gặp nhiều nỗi khó khăn và mãi đến sau thế chiến vừa rồi, người ta mới nghĩ ra cách dùng băng có từ tính (band magnétique) và tức thì các loại máy ghi âm rất được phổ biến, áp dụng của nó nhiều vô cùng.

Ngày nay nhiều máy ghi âm có thể ghi được một cuộc hội họp bàn cãi rồi tách rời giọng của mỗi người ra, lại có thể xen một đoạn mới vào một bản ghi trước, hoặc bôi bỏ một đoạn nào đi.

Băng có từ tính thay các lá thư

Nhiều người đi du lịch, mang theo một máy ghi âm để ghi các tiếng động (như tiếng còi tàu), tiếng hát, giọng nói của thôn nữ, người chèo thuyền… các nơi xa lạ. Có người không viết thư mà nói trước máy ghi âm rồi gởi cuộn băng về thăm nhà; người thân ở nhà cũng ghi lời hỏi thăm hoặc các câu chuyện trong nhà, giọng nói của trẻ mà gởi cho người đi xa.

Cuộn băng thắng không gian

Adlai Stevenson, thủ lãnh đảng Dân chủ Mỹ một hôm có việc bận không dự một cuộc hội họp quan trọng được, ghi âm bài diễn văn của mình rồi gởi tới để thay mặt. Huân tước Winston Churchill được một trường đại học Mỹ tặng một bằng cấp danh dự, không thể vượt Đại Tây Dương được cũng ghi âm diễn văn rồi gởi qua.

Nhưng ý kiến này mới mẻ và kỳ dị nhất: một ông lão ở miền Texas bảo bạn bè ghi âm bài diễn văn đọc tại huyệt ông để ông được nghe trước khi còn sống và cũng để đỡ mất công cho bạn bè.

Các “digest”

Giới doanh nghiệp thường bận việc quá, ít ai có thì giờ đọc hết các sách báo cần đọc để cải thiện nghê nghiệp; nhất là về y khoa, khó mà theo dõi cho kịp các cuộc nghiên cứu, phát minh ở khắp thế giới được.

Vì vậy, một nhóm y sĩ ở California xuất bản một tuần báo, nhan đề là Audio -digest, lựa trong 1700 tạp chí y học lấy ba chục bài đăng trong tuần, tóm tắt lại rồi ghi băng. Như vậy các y sĩ bận việc, trong khi ngồi xe đi thăm bệnh có thể nghe những bài đó. Báo đó hiện nay đã có 1.200 người mua/ năm, mà là một số y sĩ ngoại quốc. Thấy có kết quả, nhóm y sĩ đó đã tiến thêm một bước nữa, xuất bản những băng tài liệu về các vấn đề chính của y học. Những băng đó sẽ gởi tới các trường y khoa.

Một hãng tương tự dùng hai người chuyên đọc tất cả các tin tức về ngành thương mại nào đó, rồi tóm tắt nội dung trước một máy ghi âm. Trong các cuộc hội họp về nghề nghiệp, người ta cho máy chạy, khách khứa ghi tên những bài mình muốn đọc trọn vẹn và hãng sẽ cung cấp cho họ.

Một nhà chế tạo máy ghi âm ở Mỹ cho rằng đã có tới 500 xí nghiệp Mỹ dùng máy ghi âm để thư từ giao dịch.

Dùng máy ghi âm để làm bảng kê hàng hóa, vật liệu

Một kho của quân đội Mỹ dùng máy ghi âm để làm bảng kê vật liệu. Nhân viên trong kho chỉ việc vác máy đi vô các phòng, nhìn xem mỗi thứ vật liệu còn lại bao nhiều rồi đọc lớn tiếng trước máy ghi âm. Đỡ công viết, đỡ mỏi mắt vì đỡ phải nhìn vào cuốn sổ để viết sau khi đếm xong vật liệu, do đó đỡ sai lầm mà lại mau hơn nhiều.

Máy quảng cáo tự động

Một nhà chế tạo tủ lạnh có sáng kiến lắp thêm một bộ phận, để hễ khách mở tủ lạnh ra coi ở trong ra sao, thì bộ phận đó tự động “quảng cáo” những đặc điểm, những cái lợi của tủ lạnh.

Một xưởng dạ kim quan trọng ra chỉ thị cho đốc công và nhân viên bằng băng có từ tính. Muốn nghe được những chỉ thị đó chỉ việc quay một số nào đó trên máy điện thoại. Cách đó đỡ tốn công hơn cách đánh máy chỉ thị rồi phân phát cho từng người. Còn một cái lợi nữa: giọng nói ghi như vậy thuyết phục nhân viên mạnh hơn là giọng văn.

Học sinh ngữ bằng máy ghi âm

Ông James Bruce, cựu sứ thần Huê Kỳ ở Argentine và giám đốc nhiều công ty đã học tiếng Y Pha Nho bằng máy ghi âm trong khi tắm, tập lội hoặc tiêu khiển. Bà Clarra Booth Luce, cựu sứ thần Huê Kỳ ở La Mã cùng theo cách đó. Nhờ máy ghi âm mà bà cải thiện được cách phát âm ngoại ngữ.

Học trong giấc ngủ

Vị đại diện Mexique ở Liên Hợp Quốc bảo rằng đã học thuộc Hiến chương Liên Hợp Quốc trong những phút cạo râu.

Người ta đã thí nghiệm thấy rằng trong giấc ngủ óc ghi được các âm thanh. Có người cho máy ghi âm chạy suốt đêm, cắm vào tai một cái ông nghe nhỏ, thanh âm chỉ vừa đủ nghe mà không ồn; nghe một lúc rồi ngủ trong khi máy vẫn chạy. Nhờ đó họ học thuộc được bài diễn văn của họ. Các nhà bác học cho rằng hiện tượng đó không có gì khó hiểu. Trong khi ta ngủ, tiềm thức của ta vẫn hoạt động, vẫn thức mà ký tính của nó rất tốt.

Quân đội Mỹ cũng dùng cách đó, ban đêm trong các trại lính người ta phát thanh những bài học quân sự. Lính ngủ mà tiềm thức của họ vấn học mau thuộc hơn ban ngày.

Đào hát, kép hát, sinh viên… áp dụng cách đó, học trong khi ngủ. Người ta kể chuyện một sinh viên đã phải học nhiều môn quá rồi mà còn muốn học thêm tiếng Nga nữa, cho ghi băng các bài tiếng nga, rồi dùng một máy tự động cứ hai giờ rưỡi sáng phát âm những bài đó. Cậu ta thấy phương pháp đó hiệu nghiệm quá, áp dụng cả cho các môn học khác.

Máy ghi âm trong các trường học

Các trường học Mỹ ngày nay dùng băng ghi âm thay các bài giảng rô-nê-ô. Những sinh viên vì một lẽ gì không dự buổi giảng được, sẽ họp nhau lại vặn máy lên nghe.

Một giáo sư kinh tế học ở đại học Washington bị tai nạn phải nằm liệt giường một thời gian. Nằm trong phòng, ông ghi âm bài giảng của mình rồi cho phát thanh lại ở giảng đường. Như vậy không trễ niên khóa.

Một sinh viên đau ở bàn tay, không cầm viết được, xin phép giáo sư cho đem máy ghi lại ghi bài giảng. Cậu ta nhận thấy rằng bài giảng lần đó giáo sư đọc rõ ràng hơn mà lại không rườm như mọi khi.

Máy ghi âm còn giúp ta sửa giọng nữa. Ghi giọng của mình rồi, lúc khác cho máy phát thanh lại mới nhận thấy những tật của mình.

Một sinh viên mười tám tuổi, thắng 300.000 bạn trong một cuộc thi hùng biện, thú rằng sở dĩ thành công là nhờ dùng máy ghi âm sửa được những tật của mình trong khi nói.

Máy ghi âm và âm nhạc

Nhờ băng ghi âm mà ngày nay chúng ta học nhạc dễ dàng hơn xưa. Một nữ danh ca nọ vừa rửa chén vừa tập hát trước máy ghi âm. Cô cho quay lại, tự xét giọng mình rồi lại gởi cuộn băng cho giáo sư nhờ chỉ cho những khuyết điểm cùng cách sửa chữa.

Học đờn cũng dùng cách đó được.

Có một cặp song ca, một người ở New York, một người ở Los Angeles, cách nhau cả mấy ngàn cây số. Họ ghi âm giọng hát, gởi cho nhau, sửa giọng cho hợp nhau, nhờ vậy mà đỡ tốn thì giờ và tiền xe.

Bảng ghi âm và máy thu thanh

Khi tới giờ phát thanh một bài ta thích, thường ta lại không được rảnh; muốn được nghe thì ta nhờ người nhà dùng máy ghi âm thu vô băng để dành đó cho ta. Nhất là những bài về nữ công (cách làm bánh, làm món ăn, chọn thực phẩm…) nghe một lần không thể nhớ hết được, nên thu băng để nghe lại hai, ba lần mà khỏi lầm lẫn.

Băng ghi âm giúp được nhiều cho các bậc cha mẹ

Khi cha mẹ đi xa, có thể dùng băng ghi âm để thay mình. Dưới đây tôi xin kể vài thí dụ. Một bà mẹ vì bận nghề nghiệp, không thể đích thân coi trẻ được, thu băng những lời dặn trẻ. Cậu con trai của bà nghe trong máy thấy mẹ dặn làm việc này việc nọ thì không dám trái lời; trái lại, đọc mấy chữ trên miếng giấy thì cậu coi thường. Buổi chiều đi học về, cậu bấm một cái nút và nghe lời mẹ chỉ cho lấy những món nào ra mà ăn tối.

Một bà mẹ khác sợ trong khi mình đi vắng, cô con gái còn nhỏ mê coi truyện ăn cướp, cao bồi trên vô tuyến truyền hình, thu băng một số truyện thần tiên, điểm thêm lời phê phán của bà, để con nghe những buổi tối. Nhờ vậy mà đứa bé bỏ được thói ưa coi những cảnh rùng rợn trên vô tuyến truyền hình. Nhiều cha mẹ không có thì giờ lại thăm giáo sư để hỏi về sự học của con. Có ông giáo sư tự ý thu băng các câu trả lời của học sinh và những lời nhận xét của mình rồi gởi cuộn băng cho phụ huynh học sinh.

Trong một số gia đình, cha về trễ quá, trẻ đi ngủ hết rồi, bà mẹ thu băng câu chuyện của trẻ trong bữa ăn tối để ông chồng về nghe.

Có gia đình thu băng những cuộc gây lộn giữa vợ chồng hoặc giữa các con, rồi lúc khác cho quay lại, xem lỗi về phần ai. Thường thường người nào có lỗi khi nghe lại biết mắc cỡ và ân hận, nhưng đa số trẻ chỉ sửa tính được vài ngày thôi rồi đâu lại vào đấy.

Một thiếu nữ nọ có thói quen chuyện tầm phào cả giờ trong máy điện thoại. Thân phụ cô muốn sửa tật đó cho cô, thu băng câu chuyện của cô rồi ít bữa sau quay lại cho cô nghe. Cô thấy chuyện của mình vô nghĩa nên đam hoảng, từ đó chừa được lần lần.

Trẻ con ngồi xe đi xa quá, dễ sinh bực mình, khó chịu, bướng bỉnh. Mang theo một số cuộn băng thu những đia hát chúng thích nhất, lúc nào chúng chán thì cho chúng nghe, chúng sẽ quên đường dài. Một cách nữa làm vui cho chúng là thu băng cảm tưởng của chúng khi đi đường.

Thứ nhất có lẽ là thu băng tiếng chim hót buổi sáng. Khi phát thanh lại, chim càng bi tới, thế là ta lại được thu nữa.

Máy chụp hình

Ai cũng thấy công dụng lớn lao của máy chụp hình trong ngành quảng cáo. Một nhà doanh nghiệp bảo một tấm hình có thể tiết kiệm cho ta được hai mươi phút giới thiệu món hàng.

Một nhà đại lý xe hơi chụp phim tất cả những khách hàng rồi dán vào an-bom. Có khách tới, ông ta mở an-bom cho coi: có hình cả những nhân vật quan trọng trong miền. Ông ta già tâm lý thật. Khách hàng nào mà chẳng hãnh diện khi thấy mình được công chúng biết mặt.

Quảng cáo bằng hình phí tổn rất nhẹ mà lợi rất lớn.

Giá các công ty địa ốc của mình chụp hình các ngôi nhà giao cho họ bán thì chắc khách hàng tới đông hơn, lựa chọn rồi quyết định mau hơn.

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tên sách: Lợi mỗi ngày được một giờ
  • Tác giả: Ray Josephs
  • Người dịch: Nguyễn Hiến Lê
  • Nhà xuất bản Văn hoá Thông tin
  • Ebook: Goldfish
  • Nguồn: caphebuoitoi