Lễ phép với người tàn tật

LỄ PHÉP VỚI NGƯỜI TÀN TẬT

Đứng nép bên đường để người tàn tật đi

Anh Trung, nhân ngày chủ nhật, cùng với lũ trẻ rủ nhau ra cổng (1) xóm chơi. Lũ trẻ đang nô đùa với nhau, bỗng trông thấy một người ở đàng xa chống gậy đi đến. Người ấy què một chân, đi khập khễnh. Lũ trẻ cười ầm cả lên.

Anh Trung mắng lũ trẻ mà bảo rằng: "Người ta là một người tàn tật, thì chúng ta lại càng phải giữ lễ phép lắm; sao các anh trông thấy lại cười ầm lên như vậy, chẳng hóa ra là vô hạnh lắm ru."

Lũ trẻ nghe nói, không dám cười nữa. Khi người què đến, anh Trung đứng nép ra bên đường để cho người ấy đi, cả lũ trẻ cũng bắt chước như vậy.

(1) cửa ngõ.

Giải nghĩa

Nô đùa = chơi nghịch với nhau, có nơi gọi là trửng dởn hay chơi dởn.

Vô hạnh = không có nết na, không biết giữ lễ phép.

Có thể bạn muốn xem

"Like" us to know more!