Làm sao có thêm được mỗi ngày một giờ

Mở đầu: Làm sao có thêm được mỗi ngày một giờ

Tôi vẫn thường tự hỏi không biết làm gì mà hết ngày.

Tôi có cảm tưởng rằng mỗi ngày mỗi thêm bận rộn, ít thì giờ rảnh đi, mà có bao nhiêu việc muốn làm, như:

  • Thăm các bạn thân thường hơn;
  • Đọc các sách mà mọi người khen;
  • Đi nghe hòa nhạc hoặc thăm các viện bảo tàng cổ;
  • Sau cùng, thực hiện kế hoạch tôi ấp ủ từ mấy năm nay.

Nhưng thì giờ đâu?

Bạn có thể thuộc hạng người thường tự hỏi như vậy không? Bạn có thường cảm thấy tinh thần căng thẳng, mệt nhọc hay không? Bạn có cảm tưởng rằng công việc mỗi ngày một chồng chất lên như muốn đè bẹp bạn xuống không? Bạn có thấy thiếu thì giờ để giao du rộng thêm hoặc đi coi những cái bạn thích không? Bạn có nhận định được rõ cách bạn dùng ngày giờ ra sao không? Đời sống của bạn có thích thú như bạn mong đợi không? Bạn có được hưởng những cái bạn đáng được hưởng không?

Vô số người ở trong tình trạng như bạn. Nhưng cũng có một số người bề bộn công việc, tưởng như không có một phút rảnh mà vẫn thành công rực rỡ, đồng thời lại có thì giờ thực hiện được cả ngàn việc khác, nó làm cho cá tính của họ phong phú lên, đời sống của họ có ý vị hơn.

Họ có bí quyết gì chăng?

Một hôm, ông Giám đốc một công ty lớn, đã cho tôi biết “bí quyết” đó. Công ty kiếm người lãnh được nhiều trách nhiệm nặng nề, và biết tổ chức lại chi điếm. Đã loại bỏ một số người xin việc rồi, chỉ còn giữ lại hai ba người. Trước khi quyết định, viên giám đốc nói riêng với tôi:

- “Khi ông kiếm người để giao cho một chức vụ quan trọng thì ông nên lựa người nào hiện đã bận việc nhất. Một anh chàng làm việc không hở tay thì sẽ làm đàng hoàng hơn, mau hơn những người khác, mà lại không sinh sự.

- Vô lý!

- Có lẽ vô lý đấy! Nhưng những kẻ bề bộn công việc đáng được hưởng ân huệ riêng. Ông nên hỏi các người chung quanh, nhất là hỏi vài vị lãnh trách nhiệm lớn trong nước, tôi tin chắc rằng ông sẽ thu nhập được nhiều điều vô cùng quý giá”.

Tôi làm theo đúng lời khuyên đó, tôi đã nhận được cả trăm câu đáp của những nhận vật quyền cao chức trọng và tôi đã tìm được “bí quyết” của những người có vẻ siêu quần đó. Bí quyết đó là kiếm cho mình mỗi ngày được một giờ.

Trong số những vị nổi danh nhất, có tổng thống Eisenhower và bà Roosevelt. Hai vị đó cũng nói như các vị khác rằng mỗi ngày ráng kiếm được một giờ rảnh để làm cái gì họ thích. Hết thảy đều bảo nhờ cái giờ “riêng của họ” đó mà đời của họ thú vị hơn, nhất là đầy đủ hơn. Vậy đó là dự tính số 1 mà bạn phải thực hiện trước hết.

Mỗi ngày có 1.440 phút: lúc ngày mới bắt đầu thì hết thảy chúng ta, ai cũng như ai, được hưởng cái số vốn chung là hai mươi bốn giờ đó. Ngày của bạn cũng như một số tiền bạn gởi ở ngân hàng, hạn rút lần từng giờ từng phút ra để tiêu. Số giờ, phút có hạn, nhưng bạn được hoàn toàn tự do muốn dùng cách nào thì dùng.

Mỗi ngày chúng ta được hưởng 1.440 phút, và người giàu có nhất thế giới cũng không thể mua thêm một phút được mà người nghèo khó nhất thế giới cũng không bị cắt bớt một phút nào cả. Mấy trăm năm trước một nhà văn (1)[1] nhận thấy như vậy:

“Thời giờ là một món vô cùng quý báu hơn tiền bạc. Nếu bạn tiêu quá lố, thiếu tiền thì bạn có nhiều cách để tăng lợi tức lên. Bạn có thể ăn cắp tiền của người khác nữa, hoặc kiếm thêm tiền bằng những phương pháp lương thiện ít, hay nhiều. Trái lại, số thời giờ mà bạn được hưởng đã bị hạn chế một cách khắt khe; về mặt đó, thực là hoàn toàn công bằng, ai cũng bình đẳng như ai.

Trong vương quốc của thời gian, không có giới quý phái và bọn nhiều tiền chẳng bao giờ có được một chút quyền hành nào cả.

Bạn có thể phung phí cái kho tàng quý báu đó tùy ý bạn, cứ hết rồi thì lại được đều đều cung cấp thêm. Hơn nữa, bạn không bao giờ có thể mang nợ về thời giờ được, bạn chỉ có thể tiêu dùng cái phút hiện tại thôi. Kẻ nào phung phí tới mấy cũng không thể nào cầm cố ngày hôm sau được; ngày hôm sau, cũng như giờ sau luôn luôn được để dành cho bạn, dù bạn muốn hay không thì nó cũng được dự trữ để cho bạn sử dụng.

Năm sau, ngày sau hoặc giờ sau, số vốn thời giờ của bạn sẽ được đem tặng bạn, không mất mát, cũ kỹ một chút nào cả, hoàn toàn rực rỡ, mới mẻ. Trời tặng bạn đấy mà chẳng cần biết bạn có phí phạm thời giờ đã qua hay không. Nếu bạn muốn thì mỗi một giờ có thể là một điểm khởi hành mới trong cuộc đời bạn.

Nào, chúng ta thử xét cách dùng khoảng thời gian hai mươi bốn giờ đó trong một ngày nào!

Đại khái thì chúng ta dùng tám giờ để ngủ, nghĩa là mất 480 phút trong số 1.440 phút rồi. Công việc làm ăn của bạn cũng mất một khoảng thời gian bằng bấy nhiêu nữa. Khoảng 8 giờ còn lại thuộc về ta và trừ những trường hợp đặc biệt, ta có thể tùy nghi sử dụng nó.

Vậy mà tám giờ đó, ta thấy nó ngắn ngủi làm sao tới nỗi không đủ cho chúng ra thực hiện một nửa những điều ta muốn. Lúc nào ta cũng bận rộn, không có lấy một phút rảnh. Đời sống có vẻ đã vạch sẵn con đường trước mặt ta, chúng ta không thể rời con đường đó lấy một bước để thực hiện những kế hoạch đẹp đẽ mà chúng ta mơ ước.

Có một cách rất giản dị để giảm sự căng thẳng về tinh thần đó đi mà thoát ra ngoài con đường đời được là: làm sao kiếm được một ngày một giờ cho mình, sáu chục phút, hoặc nhiều hơn nữa, nếu có thể được mà bạn dành riêng cho bạn đó, sẽ làm thay đổi cuộc sống của bạn. Bạn có thể thăm bạn bè, vui thú với gia đình, chơi thể thao hoặc một trò tiêu khiển nào khác, đọc cuốn sách bạn thích, tóm lại là hoàn toàn tự do làm gì thì làm, và bạn sẽ thấy, nhờ vậy tính tình, tư cách của bạn thay đổi đi, có lợi cho bạn về mọi phương diện.

Nhưng tại sao bạn lại muốn có thì giờ riêng cho bạn?

Trước khi xét những cách để có được một giờ riêng cho mình mỗi ngày, chúng ta thử phân tích xem vì những lý do gì mà cần có một giờ riêng đó. Có một mục đích một kế hoạch để thực hiện là điều căn bản, cũng gần quan trọng bằng kiếm được mỗi ngày một giờ riêng cho mình.

Trừ vài biệt lệ, chúng ta muốn có được giờ đó, không phải là vì làm biếng. Chúng ta hăng hái kiếm giờ đó cho được, không phải là để được hưởng cái thú ở không, mà là để dùng nó đến tận độ theo sở thích của mình; mà sở thích con người thực là biến hóa, không ai giống ai. Càng ngày số người hí hoáy sửa chữa, đóng đồ lặt vặt trong nhà càng tăng; người thì mua ván hoặc các vật liệu khác về trang hoàng nhà cửa, người thì sơn lại nhà hoặc mắc thêm các ngọn đèn. Mười năm trước chỉ những người làm công việc tay chân, về nhà mới hí hoáy như vậy; nhưng từ khi không còn hạng thợ sửa lặt vặt trong xóm nữa thì mọi người phải làm lấy, và chưa bao giờ đồ nghề bán được nhiều như bây giờ. Nhưng muốn sửa chữa lặt vặt thì phải có thì giờ đã chứ.

Từ hồi khai thiên lập địa, con người chưa bao giờ có thể sống một cuộc đời tuyệt thú và đầy đủ như ngày nay. Bây giờ có thì giờ và chút tiền thì muốn hưởng cái gì cũng được. Chúng ta có cái thú du lịch, đọc sách, làm vườn, chơi nhạc, và vô số món tiêu khiển khác; có những máy bay đưa bạn đi khắp châu Âu; năm nào người ta cũng tổ chức các cuộc du lịch xa hay gần; có những lớp miễn phí dạy chụp hình, đánh pi-a-nô, học sinh ngữ, các nhà trồng hoa đã tạo ra những giống hoa hồng đẹp nhất thế giới để bạn trồng trong vườn: trong mọi khu vực, bạn muốn làm gì cũng được.

Nhưng phải có thì giờ, và chúng ta, ai cũng như ai, tìm mọi cách có được ít phút để làm ra cái gì mình thích: thăm các bạn cũ, kiếm thêm bạn mới, du lịch những xứ lạ, học thêm những điều mới để cho cá tính ta phong phú thêm, hoặc chỉ để tiêu khiển thôi. Mà cái việc tiêu khiển có phàn lại quan trọng nhất, vì đời sống con người có thể nhờ nó mà thay đổi hẳn về phương diện làm lụng và về phương diện giao tế.

Vậy mà khi có cơ hội làm một việc gì ta thật thích, một việc ta ao ước từ lâu, thì ta thấy rằng đời sống sao mà bận rộn quá, không có một phút rảnh, thế là cái việc mình thích đó, lại đành phải hoãn lại một ngày khác, nghĩa là không bao giờ làm được cả. Hoãn lại tháng sau hay năm sau, nhưng tháng sau hay năm sau đâu là phải là lúc này nữa, cơ hội qua mất rồi, dù cho cơ hội có còn thì lúc đó ta cũng vẫn không có thì giờ, trừ phi ta nhất quyết làm đủ mọi cách để kiếm cho được một giờ quý báu đó mỗi ngày.

Làm sao có được thì giờ riêng cho mình?

Số giờ trong mỗi ngày nhất định là hai mươi bốn, muốn kiếm được sáu chục phút mỗi ngày thì trước hết phải tận dụng mỗi giờ mỗi phút một cách hợp lý. Tất cả vấn đề là biết dùng thì giờ của mình, đừng bỏ phí một phút.

Chúng ta dùng biết bao tinh lực và kiến thức để sản xuất thứ thép mỗi ngày mỗi cứng hơn. Chúng ta lắp thêm phụ tùng vào xe, cải thiện hoài bộ máy cho xe chạy nhanh hơn. Chúng ta dùng những bóng đèn sáng hơn mà ít hao điện hơn; nhưng chúng ta không hề bỏ ra một phút để phát triển cá tính của chúng ta, cải thiện năng suất tinh thần của ta.

Nếu người ta biết rõ công việc và tìm mọi cách để cải thiện nó mà đạt được một năng suất cao hơn thì chắc chắn là chẳng bao lâu người ta sẽ làm việc được mau hơn, tốt hơn.

Ráng dùng thì giờ của mình một cách có lợi nhất tức là muốn lợi dụng đến triệt để đời sống của mình, công việc của mình và cả những lúc nghỉ ngơi nữa. Việc đó không phải dễ và nhiều khi cần có một nghị lực gang thép. Nhưng cũng có khi, nhờ hoàn cảnh mà công việc được dễ dàng, thích thú nữa. Với lại ta nên lạc quan vì bề gì ta cũng phải sống mà người khác thì cũng như ta chứ không hơn gì. Mà khi đã định được một mục đích có lợi cho đời sống của ta thì ta thấy ngay đời có một sự hấp dẫn mới mẻ. Ngược lại, nếu ta để cho hoàn cảnh đưa đẩy, ngày qua tháng lại, không lập nên sự nghiệp, thì có khác gì con thuyền không lái, trôi xuôi theo dòng đời không? Không có một mục đích, không kiếm ra được thì giờ rảnh để làm công việc mình thích thì thường sinh ra chán đời, khủng hoảng tinh thần, thất vọng.

Có bõ công không?

Lợi được mỗi ngày một giờ, kết quả đó có bõ công ta gắng sức không? Ta thử làm một bài tính cộng. Mỗi ngày lợi được một giờ, một tuần lợi được bảy giờ, một năm lợi ba trăm sáu mươi lăm giờ, tức lợi là lợi 45 ngày nếu ta chỉ kể mỗi ngày có tám giờ (vì bỏ đi tám giờ để ngủ và tám giờ để làm ăn). Vậy là mỗi năm ta có một tháng rưỡi hoàn toàn thuộc về ta.

Ta lấy thí dụ khác, lần này đổi ra số tiền. Mỗi năm, trung bình có 244 ngày làm việc. Nếu lương của bạn là 25.000 đồng mỗi tháng, nghĩa là mỗi ngày, tám giờ làm việc, được 1.000đ thì công mỗi giờ của bạn là 125đ. Mỗi ngày lợi được một giờ thì cũng như mỗi ngày bạn có thêm 125đ nữa. Nếu lương của bạn là 50.000đ mỗi tháng thì mỗi giờ của bạn đáng 250đ.

Mà cái lợi không phải chỉ bấy nhiêu, có thể còn hơn nhiều. Vì dùng thì giờ tiết kiệm được đó, bạn có thể học thêm mà trau dồi nghề nghiệp; bạn cũng có thể nghỉ ngơi, tiêu khiển, vì tinh thần của bạn được quân bình mà do đó, năng suất sẽ tăng lên; lại có những giờ dùng để mở mang kiến thức mà không khí trong gia đình sẽ vui vẻ hơn, tình vợ chồng, cha con sẽ đằm thắm hơn, cái đó mới thực là vô giá.

Thời gian gồm những phút

Thời gian như hạt cát, rơi xuống từng hạt một, hoặc như những giọt nước trong đồng hồ[2] rỏ xuống từng giọt một. Không ai có ngay được một xe cát hay một hồ nước. Phải chú ý tới thời gian nó trôi qua mà tiết kiệm từng phút một. Đừng nên nghĩ tới những kế hoạch lớn lao đòi tiết kiệm từng giờ một. Chúng ta nên khiêm tốn hơn mà gắng sức tiết kiệm những đơn vị nhỏ hơn: từng phút một cũng đủ rồi. Cứ hãy nghĩ cách làm lợi được năm hoặc mười phút thôi.

Bà Roosevelt làm được công việc của ba hoặc bốn người một cách không khó nhọc; ít nhất đó là cảm tưởng của những người thấy bà làm việc. Theo bà thì cách kiếm được thì giờ cho riêng mình để suy nghĩ hoặc nghỉ ngơi, gồm ba điểm dưới đây:

1. Loại bỏ ngay tất cả những cái gì không cần thiết. Đừng bao giờ làm nô lệ những thói quen nó “gặm nhấm” những phút quý báu của ta.

2. Luôn luôn ráng tìm cách nào dễ dàng nhất để làm một công việc. Những cách giản dị nhất luôn luôn là những cách mau nhất, chắc chắn nhất.

3. Tự buộc mình phải làm hai ba việc luôn một lúc.

Và bà Roosevelt nói thêm: “Luôn luôn phải xét những công việc hàng ngày bằng một cặp mắt mới, để tập cái tinh thần làm việc cho mau, trong một thời gian tối thiểu. Các xí nghiệp lơn có những cơ quan chuyên kiểm soát năng suất, tìm xem có những cử động nào vô ích, có công việc nào tốn thì giờ quá không. Mục tiêu là làm cho công việc hóa giản dị tới cực điểm để có thể thực hành một cách cực dễ dàng mà nhanh chóng. Chúng ta phải tìm lấy phương pháp làm việc nào tốt nhất cho chúng ta, tìm được rồi thì áp dụng đúng nó”.

Tôi kể lại lời khuyên của bà cho nhiều người ở chung quanh tôi nghe rồi hỏi ý kiến của họ ra sao. Một người bảo: “Bà Roosevelt có lý. Chúng ta trung bình tiêu phí 75% thì giờ và sinh lực của ta vào những công việc không bõ công hoặc những việc có thể làm một cách giản dị hơn. Nhiều nhà phát minh hoặc kinh doanh đã dựng được những tài sản vĩ đại chỉ nhờ đã kiếm được cách làm tăng năng suất của một số công ty lên được từ 5 đến 10%; nhưng chưa ai nghĩ tới việc chỉ cho chúng ta biết dùng thời giờ một cách có lợi hơn để cho đời sống chúng ta hóa dễ dàng hơn; mà con người quan trọng hơn máy móc, chứ vì dù có dùng máy tự động đi nữa thì vẫn phải có con người điều khiển vẫn phải cần dùng trí tuệ của con người. Vậy thì lại càng phải giữ gìn sức lực của con người chứ”.

Một văn sĩ Mỹ bảo:

“Cái thói cuồng nhiệt muốn làm cái gì cũng thật mau mà người Huê Kỳ đã mắc phải, là một trong những tai họa lớn của thời đại, làm cho số người bị bệnh thần kinh tăng lên nhanh quá. Nó cũng là nguyên nhân quan trọng trong nhiều vụ tự tử và nhiều cơn đau tim, chứng tỏ rằng con người thời này mất quân bình về thể chất và tinh thần”.

Cả triệu người Mỹ xô đẩy nhau tới tai họa đó. Lạ lùng nhất là cái thói cuồng nhiệt “ham mau” đó lại là một nguyên nhân chính làm cho năng suất giảm đi: họ bảo phải làm cho thật mau để làm cho được nhiều mà rốt cuộc càng làm mau lại càng được ít. Tôi tin rằng nếu chúng ta biết suy nghĩ thì có thể làm kỹ hơn, dễ dàng hơn mà không tốn nhiều thì giờ hơn.

Một trong những nhà sáng lập ra môn nghiên cứu cách tổ chức công việc trong các mỏ xác nhận rằng:

“Nhiều người đàn ông và đàn bà có thể tăng năng suất lên gấp ba, gấp bốn mà không phải làm thêm giờ, cũng không phải làm hộc tốc tới nỗi chiều tối về nhà, mệt đừ ra. Luôn luôn có thể làm được nhiều hơn mà chỉ gắng sức tối thiểu thôi. Chỉ là vấn đề biết tổ chức hoặc không”.

Vậy năng suất hiện thời của ta với năng suất ta có thể đạt được cách biệt nhau rất xa. Mục đích cuốn sách này chính là để giúp bạn giảm sự cách biệt đó đi càng nhiều càng tố.

Có phương pháp nào tinh xác không?

Muốn có được thì giờ riêng cho mình thì trước hết phải biết phương pháp làm việc sao cho đỡ tốn giờ mà lại dễ dàng hơn. Hiểu kỹ được phương pháp đó rồi thì có thể làm được nhiều việc một cách ung dung.

Trong ngành kỹ nghệ các kỹ sư lo về việc sản xuất vẫn dùng những phương pháp như vậy. Khi nêu rõ một vấn đề nào thì họ bắt đầu nghiên cứu nó một cách có hệ thống chứ không làm theo bản năng hoặc làm hú họa. Họ đều biết từ lâu rằng nhắm mắt hộc tốc làm một công việc khó khăn thì không thể nào có kết quả tốt được vì làm với một nhịp điệu quá mau thì phí sức, rốt cuộc là có hại cho kết quả. Cứ bình tĩnh nghiên cứu thì thế nào cũng thấy được cách “giản dị hóa” vấn đề.

Tôi đã theo đúng qui tắc đó trong cuốn sách này, mà ráng tìm kỹ thuật cùng phương pháp của những người đã biết tổ chức đời sống, làm được nhiều việc hơn người khác mà mất ít thì giờ hơn.

Những người hữu danh hay vô danh tôi dẫn trong cuốn này không luôn luôn cùng dùng chung một phương pháp, với lại tôi cũng không muốn bạn nhắm mắt theo họ. Một phương pháp tốt cho người này không nhất định là tốt cho người khác, nhưng luôn luôn có một ý làm căn bản, và ý đó có thể hữu ích. Với lại có vài phương pháp trái ngược nhau. Điều đó không sao tránh được vì mỗi người một khác không ai giống ai; điều quan trọng là tạo nên một dòng gồm nhiều ý tưởng, rồi độc giả tự lựa chọn mà dùng riêng cho mình.

Một phương pháp

Cuốn này là một cuốn toát yếu, hướng dẫn bạn tìm phương pháp làm việc, không thể đọc một hồi, như đọc một tiểu thuyết. Phải đọc cho hết xem có đoạn nào áp dụng đặc biệt vào bạn được rồi đọc lại thường đoạn đó để rút ra một lời khuyên, một hướng đi.

Trong suốt các trang sau đây, bạn sẽ thấy những thí dụ rõ rệt, cụ thể, những suy tư có thể gợi một phản ứng dây chuyền ở bạn. Chúng tôi đã tránh những khái quát, vì tất cả các nhà chuyên môn đều bảo rằng trong việc tổ chức đời sống, một việc có tính cách đặc biệt cá nhân mỗi người phải xét trường hợp riêng của mình, cách của mình và suy nghĩ về những nguyện vọng cùng dự định của chính mình.

Dưới đây là cách tốt nhất để đọc cuốn này cho có nhiều lợi:

Bạn đọc tất cả những đoạn liên quân tới một ngày của bạn. Bắt đầu là những việc buổi sáng, rồi nghiên cứu mỗi giờ hoạt động của bạn.

Bạn hãy lấy một cây bút chì trả lời những câu hỏi tôi đã nêu lên cho bạn. Đọc một lời khuyên nào bạn thấy xảy ra một ý gì thì ghi ngay ý đó vào sách. Chỉ có cách này mới hữu ích: gặp một điểm nào đáng chú ý thì luôn tự hỏi:

1. Mình có thể áp dụng ý đó cách nào được?

2. Từ nay mình có thể làm được cái gì? Nên thôi không hành động như trước nữa? Hay là phải thay đổi quan niệm của mình?

3. Đừng bao giờ coi một ý nào đó là một công thức bất di bất dich, mà trái lại phải uyển chuyển áp dụng nó vào trường hợp của bạn. Chỉ một chữ có thể gợi một loạt ý nghĩ và những ý nghĩ này làm phát sinh trong óc bạn nhiều quan niệm mới. Cách thức làm ăn có thể áp dụng trong đời sống gia đình được, mà một thói quen tốt ở trong nhà, ngược lại cũng có thể đem áp dụng ở phòng giấy, ở xưởng được.

Chỉ nên coi cách thức người khác làm như một thí dụ thôi, và muốn lợi dụng kinh nghiệm của người thì phải tìm cách thí nghiệm vào đời sống của mình.

Khi đã quen làm như vậy rồi, bạn sẽ thấy cái việc diệt thói “phí phạm thời giờ” mau có kết quả phi thường.

Bạn còn nhớ cái hồi tập lái xe không? Mới đầu bạn phải thuộc những điều căn bản về lý thuyết, nhưng chỉ khi nào cầm tay lái, không nghĩ tới những lý thuyết đó mà tự nhiên có những cử động cần thiết, hợp lúc thì bấy giờ bạn mới thành một người lái xe giỏi. Mới đầu bạn cũng lầm lẫn ít nhiều như ai, nhưng rồi do thực hành mà bạn mau tránh được những lầm lẫn đó. Trong ngành nào cũng vậy, dù ta học đánh máy chữ, hoặc học làm bếp, học lái tàu.

Tục ngữ có câu: “Phải rèn rồi mới thành thợ rèn”, lời đó đúng. Muốn học thì phải đích thân làm.

Cuốn này có thể làm cho bạn soát lại vài quan niệm của bạn. Như vậy càng tốt; người ta thường lệ thuộc những phương pháp lỗi thời, biết rằng nó làm mất thì giờ, làm cho quên mất cái cốt yếu, mà do thói quen cứ vẫn dùng nó. Bạn muốn làm gì thì làm, mục đích phải đạt được giản dị; phải làm sao cho nhứng hành động của ta hóa ra dễ dàng nhất, hợp lý nhất mà mất ít thì giờ nhất.

Bạn đừng nghĩ lầm rằng người nào muốn giản dị hóa tới cực điểm đời sống của mình là có tánh làm biếng. Trái lại hành động như vậy là phải. Dùng bộ óc chứ không dùng bắp thịt là tỏ rằng mình thông minh muốn tìm cái cách tốt nhất để làm mọi công việc. Ngày nào bạn đã kiếm được một cách riêng để làm một cách hoàn hảo hơn mà không mệt một công việc trước kia thấy khó nhọc lắm, ngày nào bạn sẽ thấy một khía cạnh mới rất thích thú của đời sống. Bạn càng thấy hoạt động trước kia của bạn là một “khổ dịch”, một “thủ tục” đáng chán thì bạn lại càng phải tìm cách rút thời giờ làm việc đó đi. Bạn phải ráng đổi một cuộc đời buồn chán thành một cuộc đời thỏa mãn, đầy đủ, chứ đừng ngồi đó mà than thân trách phận. Bất kỳ công việc gì, dù chán ngán tới mấy, cũng có một khía cạnh thích thú. Chúng ta phải tìm cho ra cái khía cạnh thích thú đó, tìm được rồi thì công việc của ta hóa ra dễ dàng hơn, làm mau hơn. Đó, bí quyết duy nhất là ở đó!

Như vậy trong mỗi công việc ta sẽ tiết kiệm được một chút thì giờ. Bạn lập một sổ “chi thu thời giờ” của bạn. Càng đọc cuốn này bạn càng biết được cách “lập sổ” đó như bạn lập sổ chi thu về tiền bạc vậy. Bạn sẽ tập được thói quen cắt những lúc, những phút bỏ phí đi, như bạn thường rán bỏ những chi tiêu vô ích. Về tiền bạc, sổ chi thu giúp bạn tiết kiệm được mà có chút tiền dư, nhờ vậy mới có thể đi nghỉ mát ở bờ biển hoặc sắm một chiếc áo lông tặng vợ được. Về thời gian cũng vậy, mỗi ngày bạn sẽ tiết kiệm được một giờ mà nhờ đó đời của bạn được đầy đủ hơn, phong phú hơn lên nhiều.

Những phương pháp chỉ trong cuốn này áp dụng vào mọi việc lặt vặt trong đời sống hàng ngày và giúp bạn đỡ phải suy nghĩ về những việc đó. Nhưng bạn đừng nên mong sẽ tìm thấy những đại cương mà trái lại sẽ thấy rất nhiều tiểu tiết. Thôi, tôi không dài dòng nữa; chúng ta đừng bỏ phí một chút nào nữa, phải tiết kiệm thì giờ.

Chú thích

  1. Không rõ lời chú thích như thế nào vì bản nguồn không chép lại. (Goldfish).
  2. Thời xưa ở châu Âu, người ta dùng đồng hồ cát, ở phương Đông dùng đồng hồ nước, cát hoặc nước lên tới đâu, tới đâu thì được một giờ, hai giờ…)

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tên sách: Lợi mỗi ngày được một giờ
  • Tác giả: Ray Josephs
  • Người dịch: Nguyễn Hiến Lê
  • Nhà xuất bản Văn hoá Thông tin
  • Ebook: Goldfish
  • Nguồn: caphebuoitoi