Khéo léo khi phê bình

25. Khéo léo khi phê bình

Năm 1923, Calvin Coolidge trở thành tổng thống Mỹ. Ông nổi tiếng ít nói và có biệt danh là “Ngài im lặng”. Nhưng cũng có lúc ông khiến mọi người phải bất ngờ.

Coolidge có một nữ thư ký xinh đẹp, nhưng lại hay mắc lỗi trong công việc. Một ngày nọ, khi nhìn thấy cô đang bước vào phòng làm việc, ông gọi lại khen:

- Bộ quần áo cô mặc hôm nay rất hợp với một cô gái trẻ trung, xinh đẹp như cô đấy!

Câu nói này lại có thể thốt ra từ miệng của “Ngài im lặng” khiến cô thư ký rất bất ngờ. Rồi ông nói tiếp:

- Tuy nhiên, đừng vội đắc ý. Tôi hy vọng cô làm việc cũng “tươi đẹp” như chính cô vậy.

Quả nhiên từ đó cô thư ký nọ ít mắc sai lầm hẳn đi.

Một người bạn của Calvin rất khen cách làm đó và hỏi ông, do đâu lại bật ra những “lời có cánh” như vậy? Calvin trả lời đầy đắc ý làm ông bạn rất phục.

Ừ nhỉ, do đâu “Ngài im lặng” lại phá bỏ sự im lặng vốn là thói quen?

Giải đáp:

Thì ra ông cũng... bức xúc lắm. Nhưng ông muốn tìm cách phê bình đạt hiệu quả! Ông ví von:

- Rất đơn giản! Anh đã thấy người thợ cạo râu cho khách rồi chứ? Trước khi cạo anh ta đã phải bôi kem cạo râu cho họ. Tại sao ư? Để khi cạo sẽ không làm đau khách hàng!

Bạn thấy không, dù làm tới chức vụ cao hay trong mối quan hệ bạn bè, thì tán thưởng bao giờ cũng mạnh hơn là phê bình.

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Đố khéo giảng hay nâng cao trí tuệ
  • Tác giả: Thái Quỳnh Tân
  • Nhà xuất bản: Văn hóa thông tin, 2007
  • Nguồn: TVE, tamnt07
"Like" us to know more!