Hoàn Ôn hợp nhất lực lượng, chiếm Thành Đô

Hoàn Ôn hợp nhất lực lượng, chiếm Thành Đô

Thời Đông Tấn, năm Vĩnh Hoà thứ nhất (năm 345), Mục đế Tư Mã Đạm mới 2 tuổi, phải do Thái hậu ẵm ra lâm triều. Năm đó, đô đốc quân sự 7 châu là Chinh tây tướng quân Dữu Dực bị bệnh qua đời. Thái hậu phong Hoàn Ôn làm An Tây tướng quân, chỉ huy quân sự 6 châu Kinh, Tư, Ung, Ích, Lương, Ninh, kiêm thứ sử Kinh Châu, gần như thống chế quân đội cả nước.

Sau khi nhậm chức, Hoàn Ôn chiêu binh mãi mã, huân luyện thủy quân và lục quân, có chí tây tiến sang Thục tiêu diệt Thành Hán.

Năm Vĩnh Hoà thứ hai, đầu mùa đông, Hoàn Ôn nhân khi Trường Giang nước cạn, điều động đại quân, cử Viên Kiều làm tiên phong, thân chinh xuất binh men theo Trường Giang tiến sang phía tây. Chúa thành Hán là Lý Thế ỷ vào núi non hiểm trở, rất ít phòng bị; đại quân của Hoàn Ôn đến nơi mới biết, quân Hán kẻ đầu hàng, kẻ bỏ chạy trước thế thắng như chẻ tre của đối phương.

Mùa xuân năm sau, quân của Hoàn Ôn đã đên Bành Mô, cách Thành Đô 200 dặm. Hoàn Ôn họp cùng các tướng. Mọi người đề nghị chia binh làm hai đạo cùng tiến, có thể phân tán binh lực của quân Hán. Duy tướng tiên phong Viên Kiều trầm mặc không nói.

Hoàn Ôn hỏi ý kiến Viên Kiều. Viên Kiều nói: “Hiện tại quân ta đã thâm nhập vào đất địch hàng vạn dặm; thắng thì lập đại công, thua thì khó sống trở về. Nếu chia ra hai đạo, lòng quân không đồng nhất, ắt đại sự hỏng cả. Vậy nên hợp nhất lực lượng làm một mà giành chiến thắng”. Hoàn Ôn tán thưởng ý kiến của Viên Kiêu, rồi tiếp: “Cổ nhân dạy binh vào chỗ chết mà vẫn sống. Chúng ta gắng lên chút nữa, nhất định hạ được Thành Đô”. Hoàn Ôn cho các binh sĩ ốm yếu ở lại Bành Mô trông coi quân nhu và những thứ nặng, còn toàn bộ quân tinh nhuệ mang theo 3 ngày lương khô, trang bị gọn nhẹ, tiến thẳng tới Thành Đô. Dọc đường tướng địch Lý Quyền ngăn chặn, bị đánh ba trận tả tơi phải chạy về Thành Đô.

Gần Thành Đô, Lý Thế còn nhiều quân. Y thân chinh ra tiền tuyến, bày trận ở dải Tạc Kiều để chống quân Đông Tấn.

Quân của Hoàn Ôn trận đầu bị bất lợi, 1 tướng tử trận, quân Hán thừa thắng xông lên, vạn mũi tên cùng bắn ra, có mũi tên bay trước tới đầu ngựa của Hoàn Ôn, nhưng mặt ông không hề biến sắc.

Đội tiên phong bắt đầu rối loạn,có mấy người bắt đầu rút chạy, tả hữu khuyên Hoàn Ôn tạm thời lùi bước, nhưng Hoàn Ôn không nghe, lớn tiếng gọi: “Viên tướng quân đâu rồi?”, Viên Kiều đáp lời phi ngựa tới. Hoàn Ôn trao kiếm cho Viên Kiều nói lớn:

“Hợp nhất lực lượng làm một, thắng bại là ở trận này, quân ta từ xa tới, nếu rút lui tất bại. Tướng quân hãy thay ta đốc chiến, kẻ nào bỏ chạy, chém!”. Viên Kiều vâng lệnh chém đầu một quan quân bỏ chạy rồi truyền đạt mệnh lệnh của Hoàn Ôn, thế trận lập tức ổn định, bắt đầu phản kích. Tiếng trống; trận tiếng hô chém giết vang động cả góc trời.

Lý Thế thấy tình thế bất lợi, liền rút vào trong thành. Hoàn Ôn chi huy công phá Thành Đô. Ông sai lính phóng hoả đốt cổng thành. Quân Hán nơm nớp lo sợ, mất tinh thần chiến đấu. Lý Thế thấy quân ta đã mất tinh thần chiến đấu, nửa đêm mở cửa đông thành chạy chốn. Quân Đông Tấn lập tức chiếm thành. Lý Thế chạy đến Hà Minh, chỉ còn vài người thân cận bên mình, hết cách cứu vãn, đành tự trói mình đi sau một cỗ quan tài đến đầu hàng Hoàn Ôn.

Hoàn Ôn diệt xong thành Hán, giải Lý Thế và hơn mười tôn thất trở về kinh đô Kiến Khang. Thái hậu hỏi ông làm cách nào chỉ trong vài tháng đã diệt xong nhà Hán, Hoàn Ôn đáp: “Đó là công của tướng tiên phong Viên Kiều, hợp nhất lực lượng làm một mới thắng”.

“ Cường nhược, hình dã”

Mạnh hay yếu là do thực lực đối sánh lộ ra.

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Binh pháp Tôn Tử và hơn 200 trận đánh nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc
  • Tác giả: Hoàng Phác Dân, Ngô Như Tung
  • Dịch giả: Lê Khánh Trường
  • Nhà xuất bản Mũi Cà Mau
  • Nguồn: tusachcuaban
"Like" us to know more!