Hiện tượng Bản địa thùy tích

Hiện tượng Bản địa thùy tích

Hình thức kết hợp thứ tư được gọi là Bản địa thùy tích. Khái niệm Bản và Tích đã có từ thời Lục triều (280-317, ND), nhưng đặc biệt lan rộng sang Nhật Bản dưới ảnh hưởng của những giáo lý thuộc tông phái Thiên Thai. Tông phái Thiên Thai coi trọng Kinh Pháp Hoa và coi đó là kinh điển chính, nhưng trong đó có chia thành 2 phần: Tiền bán và Hậu bán. Tiền bán gọi là Tích môn và Hậu bán gọi là Bản môn. Người ta cho rằng, khác với Phật Đà vĩnh cửu được thuyết trong Bản môn, vị Phật Đà được viết trong sử sách với những chi tiết như sinh ở Ấn Độ và thọ đến 80 tuổi chỉ là hiện thân (tức là Tích, dấu vết) mà thôi. Lối tư duy này đã được áp dụng vào việc giải thích quan hệ giữa Thần và Phật ở Nhật. Người ta cho rằng, Phật là Bản địa, tức hình ảnh nguyên gốc, còn Thần là Thùy tích, tức là hiện thân hình ảnh của Phật. Cũng như trường hợp thần ở Hie (Nhật Cát) là Thùy tích của Phật Thích Ca, thần ở Ise (Y Thế) là Thùy tích của Đại Nhật, các Thùy tích dần dần được quy định một cách cụ thể. Điều này không chỉ được thuyết trong Thiên Thai mà còn liên quan cả với tư tưởng Kyōryō Rinshin (Giáo lệnh luân thân) với nội dung Phật hiện thân trên tượng Minh Vương trong Mật giáo.

Hơn nữa, ở Trung Quốc từ rất sớm đã có Thuyết Lão Tử hóa hồ với nội dung Lão Tử sang Ấn Độ và trở thành Thích Ca để giáo hóa dân chúng. Thuyết này đã xuất hiện ở Trung Quốc với ý đồ chống lại Phật giáo. Ngược lại, từ phía Phật giáo cũng đưa ra một thuyết rằng, để giáo hóa người dân Trung Quốc, Phật Đà đã cử 3 vị Bồ tát sang và họ đã biến thành Khổng Tử, Nhan Hồi (Đệ tử chân truyền nhất của Khổng Tử) và Lão Tử. Có thể nói, những thuyết này đã có ảnh hưởng lớn đến việc hình thành tư tưởng Bản địa thùy tích ở Nhật Bản.

Như vậy, hiện tượng Thần Phật kết hợp đã diễn ra với nhiều hình thức khác nhau, nhưng về cơ bản dù ở hình thức nào thì Phật giáo cũng có vai trò chủ đạo về mặt lý luận và đưa các vị thần vốn có của Nhật Bản vào trong sự chi phối của mình. Tuy nhiên, các vị thần của Nhật Bản không phải là suy vong dưới ảnh hưởng đó của Phật giáo mà vừa nằm dưới sự chi phối của Phật, vừa dần dần biến đổi, nhưng không phải bị hòa tan vào làm một. Người ta gọi đây là hiện tượng Thần Phật cách ly, tức là vẫn có thể thấy xu hướng cố ý đào thải những yếu tố mang tính Phật giáo như trong các nghi lễ ở Đền thờ Ise hay cung điện ngay vào thời kỳ Thần Phật tập hợp. Điều này có nghĩa là mặc dù giao lưu với Phật giáo, nhưng tín ngưỡng thờ thần đã dần hình thành những nét độc đáo và bắt đầu có tư tưởng riêng với tư cách là hình thức tôn giáo thích hợp với đất nước Nhật Bản. Đó chính là Thần đạo của thời Trung thế.

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Lịch sử tôn giáo Nhật Bản
  • Tác giả: Sueki Fumihiko
  • Bản quyền tiếng Việt: Công ty sách Alpha
  • Biên tập viên: Đào Quế Anh (Alpha Books)
  • Nguồn: caphebuoitoi
"Like" us to know more!