Hiểu rõ cái gì đẻ ra nhiệt tình

Thành tâm và nghi lễ

Hồi trẻ tôi có cùng một số bạn gần nhà đi học thêm.

Bấy giờ tất cả mới chỉ là các viên chức nhỏ tầm thường. Ngày nay thì ai cũng đã trở thành nhân vật này nọ cả.

Hồi ấy chúng tôi mời một số thầy giáo có học vị rất cao đến dạy.

Bây giờ nghĩ lại vẫn còn ân hận.

Chúng tôi đối với các thầy giáo quá thiếu tôn trọng. Lắm khi cứ vừa nghe giảng vừa ăn. Lắm hôm đến lớp muộn vì công tác, cũgn chẳng thấy xấu hổ.

Thậm chí có thầy giáo giận quá, bỏ lớp không đến dạy nữa.

Tất cả đều tại lỗi của chúng tôi.

Giả dụ tôi làm thầy giáo ở một lớp học như thế, tôi cũng sẽ không thèm dạy.

Bây giờ tôi còn muốn xin lỗi các thầy giáo, dù biết rằng các thầy giáo không thèm chấp nhặt bọn trẻ ranh không hiểu lễ nghi như chúng tôi.

Ngày nay tôi thành người đi giảng bài hoặc nói chuyện, cũng coi như bị báo ứng.

Có lần một thanh niên nọ gọi điện mời tôi đến nói chuyện, với thái độ thiếu tôn trọng, nhưng tôi cũng cho qua.

Cậu ta hỏi: “Tiên sinh định nói chuyện gì nào?”

Tôi đáp: “Thế cậu có hứng thú với đề tài gì? Cậu là người đứng ra tổ chức, thì cứ liệt kê đề tài, tôi để cho cậu quyết định, sẽ đáp ứng mọi yêu cầu của cậu”.

Cậu ta ra vẻ ta đây, nói: “Bọn trẻ bây giờ đứa nào cũng kém lắm, tiên sinh cứ việc chỉ vẽ cho họ”.

Cùng là một câu nói, nếu nói bằng một giọng khác, có lẽ tôi đã đáp ứng. Đại loại thế này: “Bọn trẻ chúng cháu bây giờ thiếu cái nhiệt tình hăng hái mà tuổi trẻ cầ phải có. Tiên sinh có thể truyền lại cho bọn cháu một ít kinh nghiệm của tiên sinh được chăng?”

Có khi tôi đến nói chuyện ở một nơi, theo yêu cầu của thính giả, tôi thay đổi đề tài người ta không thích nghe, thì chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Căn cứ vào phản ứng của thính giả, tôi tự phân tích để biết nội dung bài nói chuyện của mình có phù hợp hay không. Nếu có người chỉ muốn gặp mặt tôi, hoàn toàn không quan tâm đến nội dung cụ thể tôi nói những gì, thì tôi vui lòng nhận lời mời đó.

Bởi vì tôi cảm nhận được sự thành tâm và nhiệt tình.

“Có phải anh tới đay là muốn nghe đề tài này phải không?”

“Không phải, kỳ thực tôi tình cờ liếc thấy trên tạp chí...”

Người nói thế chẳng có chút thành tâm nào cả.

Tôi gặp anh ta cũng không phải lần thứ nhất, trước đây tôi từng tặng anh ta thư mục các tác phẩm và bản giới thiệu tóm tắt về mình rồi.

Nếu là một người thật sự có hứng thú với một tác gia nào đó, sẽ đi hiệu sách mua các tác phẩm của tác gia ấy về đọc hết một lượt. Tác phẩm nào ở hiệu sách không có, thì đặt mua.

Vì cần tổ chức buổi nói chuyện, nên phải mời người này người nọ đến nói chuyện. Ông A không đến thì mời anh B, chị C...

Chỉ có người nói chuyện chuyên nghiệp, thì mới nhận một lời mời như vậy. Làm như thế, tức là biến việc nói chuyện thành một hoạt động thương mại thuần tuý.

Khi nắm quyền chủ động trong tay thì đừng lãnh phí. Có quyền không sử dụng, quá hạn sẽ bỏ phí. Hãy mời một diễn giả mà chính mình cũng cảm thấy hứng thú.

Sau đó đọc các tác phẩm của người ấy một lượt, nếu không thì có đi nghe họ nói chuyện cũng chỉ phí thời gian mà thôi, vì đâu có biết họ viết gì.

Không thể vì người ta từ chối, mà giận người ta.

Phải tự mình kiểm điểm xem mình đã đủ thành tâm hay chưa.

Thậm chí phải cám ơn người ta đã từ chối, bởi vì họ giúp bạn ý thức được thiếu sót của mình.

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: 50 việc cần làm ở tuổi 20
  • Tác giả: Akihiro Ankatani
  • Nhà xuất bản: NXB trẻ 2004
  • Ebook: elist85At char.pngyahoo.com
"Like" us to know more!