Hai anh em

Hai anh em.

Hai anh em một nhà, nhưng tâm tính khác nhau. Em thì muốn yên phận thủ thường, anh thì lại chỉ thích công danh phú quí.

Người em xúc thóc

Khi cha mất được ít lâu, anh bèn thu thập tiền nong đem ngay ra tỉnh, để lo chút phẩm hàm. Đợi mãi gặp dịp, anh mới lo được chút cửu phẩm văn giai. Anh lấy làm tự tôn tự trọng, bèn trở về quê cũ, áo sa, nón giứa, rõ ra dáng ông Cửu lắm, để sắp sửa ăn khao (ăn mừng) cả hàng xã.

Anh về nhà, thấy em đang cổi trần, xúc thóc đổ vào vựa, thì lấy làm thẹn thò mà bảo rằng: "Chú làm ăn, tôi coi hèn hạ lắm. Sao chú không theo tôi kiếm lấy chút phẩm hàm, lại cứ đành giữ cái tiếng bạch đinh người ta chê cười ấy?"

Em đáp: "Em cũng biết ở chốn hương thôn, có chút phẩm hàm, thì vẻ vang thật. Nhưng em thiết nghĩ phải tốn bao nhiêu công của, mất bao nhiêu ngày giờ, lại còn vào luồn ra cúi, khốn khổ đến thế nào, mới mua được chút công danh hão, thì em đây thật không muốn. Cái chí của em chỉ muốn nối lấy nghiệp cũ của ông cha cho xứng đáng; làm ăn tuy có phần vất vả, nhưng trong bụng lúc nào cũng được thong thả, vui vẻ, không phải lo lắng, luồn lụy ai sốt cả."

Giải nghĩa

- Yên phận thủ thường = được làm sao bằng lòng như vậy, giữ lấy mực thường. - Phú quí = giàu sang. - Cửu phẩm văn giai = bậc thứ chín (bậc cuối cùng) trong phẩm trật các quan văn. - Bạch đinh = chân trắng, những người ở trong làng không có phẩm tước ngôi thứ gì.

thu thập = thâu thập. - thóc = lúa. - vẻ vang thật = rỡ ràng thiệt. - hão = vô dụng. - vất vả = cực khổ. - luồn lụy = chịu lụy. - sốt cả = hết thảy.

Có thể bạn muốn xem

"Like" us to know more!