Học ngôn ngữ hãy dựa vào tai nghe, không phải bằng mắt nhìn

Ngôn ngữ là phù hiệu thính giác, chứ không phải là phù hiệu thị giác

Xinh-ga-po là một quốc gia cái gì cũng nói đến luật pháp. Thực ra gọi Xinh-ga-po là một thành phố thì đúng hơn là một nước.

Ví dụ, ở ngoài đường không được nhổ bậy, không được nhổ bừa bã kẹo cao su. Những điều này được qui định rõ ràng trong văn bản luật pháp. Luật pháp Xinh-ga-po qui định xướng ngôn viên đài truyền hình Xinh-ga-po không được đọc bản tin bằng tiếng Anh theo lối phát âm châu Á. Nhưng mọi người dân trong sinh hoạt hàng ngày đều sử dụng tiếng Anh theo lối phát âm châu Á.

Ở Xinh-ga-po, vốn là đất nước sử dụng tiếng Anh, song tiếng Trung Quốc và tiếng Mã Lai cũng được sử dụng như thường.

Riêng tiếng Trung Quốc thì người Quảng Đông và người Bắc Kinh nói khác hẳn nhau.

Bốn cô thiếu nữ có thể đồng thời sử dụng tiếng Anh, tiếng Mã Lai, tiếng Quảng Đông và tiếng Bắc Kinh trao đổi với nhau một cách hết sức tự nhiên. Học tiếng Nhật là để đọc và viết là chính.

Cho nên đối với tiếng Anh là thứ học để nghe và nói là chính, người Nhật khó tránh cảm thấy khó khăn.

Người Nhật học tiếng Anh thường bắt đầu từ việc học viết 26 chữ cái vợ chồng tập phát âm. Tiếng Nhật cũng là thứ ngôn ngữ do hậu thiên luyện được.

Khi chúng ta mới sinh ra, chúng ta không hiểu Nhật văn, phải dựa vào việc học tập sau đó mới nắm được. Nhưng trong quá trình học, chúng ta sử dụng phâầnlớn phương pháp đọc và viết. Không phải nói người Nhật không hợp với việc học tiếng Anh, chỉ có thể nói chúng ta nên sử dụng phương pháp học tập lấy nghe làm chính.

Quá trình truyền âm của lời nói thực ra là quá trình không ngừng đơn giản hoá. Tiếng Anh phát triển từ tiếng Pháp mà ra, nên đơn giản hơn tiếng Pháp. Tiếng Pháp thì đơn giản hơn hẳn tiếng Latinh.

Trước thời Minh Trị Duy tân, Nhật Bản thực hiện chính sách “bế quan toả cảng”, ngoại ngữ chính là tiếng Hà Lan. Bấy giờ người Nhật chủ yếu dựa vào cuốn từ điển “Doeff Halma” để học từ vựng và ngữ pháp tiếng Hà Lan. Tuy không biết cách phát âm, nhưng vẫn có thế đọc hiểu đại bộ phận nguyên nhân bản. Thời ấy người Nhật học tiếng Hà Lan chủ yếu là để học kiến thức y học, hoá học, chứ không phải để giao lưu hoặc buôn bán. Sau đó tiêu điểm của thế giới chuyển từ Hà Lan sang đại đế quốc Anh.

Từ cuối thế kỷ 19, nước Mỹ và Nhật Bản giao lưu ngày càng nhiều, Nhật Bản bước sang “thời đại tiếng Anh”.

Người Nhật học tiếng Anh bằng tai là chính.

Trong thế chiến thứ hai, Nhật Bản cấm sử dụng tiếng Anh. Trong khi nước Mỹ không ngừng bồi dưỡng hàng loạt nhân tài tiếng Nhật. Chứng tỏ chiến lược của hai nước không giống nhau.

Sau Thế chiến thứ hai, quân Mỹ liên tục tới Nhật, người Nhật ngày càng tiếp xúc với vũ trường, quán rượu, sòng bạc của người Mỹ, nên trình độ khẩu ngữ tiếng Anh của người Nhật tiến bộ rất nhanh. Về phương diện hội thoại, có sự thay đổi về chất.

Không tin, bạn cứ thử dùng tai mà học một ngoại ngữ mới, nhất định sẽ tiến bộ nhanh hơn hẳn việc học tiếng Anh.

Bởi lẽ ngôn ngữ là phù hiệu thính giác, chứ không phải là phù hiệu thị giác.

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: 50 việc cần làm ở tuổi 20
  • Tác giả: Akihiro Ankatani
  • Nhà xuất bản: NXB trẻ 2004
  • Ebook: elist85At char.pngyahoo.com
"Like" us to know more!