Hãy kiềm chế sự bành trướng lòng hám danh lợi

Hãy kiềm chế sự bành trướng lòng hám danh lợi

Thuật quyền mưu là tri thức trên trường danh lợi. Kết luận này, nhiều người nghe đều cảm thấy khó tiếp nhận. Bởi vì nhiều người đều đang che giấu một hiện thực: nhiều người xem trở thành người có tiếng tăm, thành chuyên gia là cực điểm của thành công. Danh dự và tiền tài kích thích người ta từ lòng hiếu kì đến dã tâm bành trướng. Mọi người đều lấy việc giành được danh dự và tiền tài làm vẻ vang.

Danh lợi là kết qua của loài người phát triển đến giai đoạn lịch sử đặc biệt. Danh lợi trở thành chủ đề của đời sống cá nhân của giai đoạn này.

Cho nên, việc may, việc rủi ro trong đời sống cá nhân cũng đều sản sinh ra từ đây. Việc rủi ro cũng giống như việc may có thể rơi xuống đầu bạn bất cứ lúc nào.

Để tránh việc rủi ro, sẽ phải thích đáng hạn chế ham muốn danh lợi của mình.

Bắc Hải vương Lưu Mục thời Đông Hán rất thích đọc sách, cũng rất chiêu hiên đãi sĩ, rất được Quang Vũ đế và Hán Minh đế yêu thích.

Khi đó, Tây Vực giao hảo với vương triều Đông Hán, Thiện Thiện vương đưa con trai của mình đến Lạc Dương làm con tin. Theo quy định, Bắc Hải vương phải cử Trung Đại phu đến kinh sư đế chúc mừng.

Khi Trung Đại phu sắp sửa đi, Lưu Mục gọi ông ta đến trước mặt hỏi: "Nếu Hoàng thượng hỏi đến tôi thì ông sé nói như thế nào?"

"Đại vương trung thuận hiếu đễ, nhân từ lương thiện, kính trọng người hiền, thần đâu dám không nói sự thực?".

"Không". Lưu Mục liền phản bác lại nói: "Ông nói như vậy tôi sẽ rất nguy hiểm. Đó chỉ là việc mưu cầu tiến thủ khi tôi còn nhỏ thôi. Nếu như ông có tính liệu cho tôi, chỉ nên nói tôi từ khi kế cấp vương vị đến nay, ý chí suy thoái, tiêu khiển với tiếng hát ca ngâm, vui chơi với chó ngựa. Như vậy tôi mới có thể tránh khỏi họa hoạn".

Tại sao Lưu Mục làm như thế?

Ông đã sớm nhìn thấu sự việc trong cung đình. Con em Hoàng gia khi được phong vương, càng là không có uy tín thì Hoàng đế càng an tâm; uy tín công cao thì uy hiếp đối với Hoàng đế cũng càng lớn, Hoàng đế cũng càng có lòng đề phòng hơn.

Cho nên, có khi hiếu danh đối với mình không nhất định là có lợi, đành phải giấu danh đế tìm được an toàn.

Đại cách mạng văn hóa là đế làm thay đổi tư tưởng phong kiến, phi xã hội chủ nghĩa trong đầu óc người Trung Quốc đương thời nên tiến hành một phong trào hình thái ý thức. Nhưng' biểu hiện của phong trào lại là một cuộc đấu tranh giành quyền của tầng lớp lãnh đạo cao nhất của Trung Quốc.

Trong một cuộc đấu tranh như thế, rất khó nói ai giành được quyền lực, cũng không thể dự tính được ai mất quyền lực. Bất cứ cuộc đấu tranh nào cũng đều là phúc họa pha trộn mỗi thứ một nửa.

Thế là, nhiều người đều đang hành động, đều đang bận rộn, đều đang thi thố thuật quyền mưu.

Một lớp người mà Lưu Thiểu Kì, Đào Chú, Đặng Tiểu Bình là đại biểu bị đoạt mất quyên lực chính trị. Còn Giang Thanh, Lâm Bưu v.v giành được quyền lực mới lớn hơn. Trong cuộc đấu tranh song phương, bên này bên kia đều chịu tổn hại ở mức độ khác nhau. Tổn hại này đôi khi là trước mắt, trực tiếp, có một số lại là về sau này, gián tiếp.

Trong cuộc cách mạng này, chỉ có hai người thật sự giành được thắng lợi. Một là Mao Trạch Đông, người thứ hai chính là Chu Ân Lai.

Mao Trạch Đông là người điều khiển của đại cách mang văn hóa. "Mao Trạch Đông dựa vào Chu Ân Lai và liên minh lớn mạnh do Lâm Bưu xây dựng đại biểu cho quân đội, đã đoạt lại quyền lãnh đạo của ông từ trông tay Lưu Thiếu Kì". (Trích sách "Truyện. Chu Ân Lai", nhà xuất ban Quân Giải Phóng).

Chu Ân Lai là một trong mấy người ít ỏi không bị cướp quyền trong Đại cách mạng văn hóa. Ông sở dĩ ngồi trong thuyền chao đảo trong phong ba mà không bị lật là ở chỗ ông đã sáng suốt che đậy thanh danh của mình đến mức độ thấp nhất. Ông đem việc này lưu lại cho những người muốn vớt vát chút vốn liếng chính trị như Lâm Bưu và Giang Thanh.

Nghe nói "Đương thời một tổ chức liên hợp của các phái Hồng vệ binh Quảng Đông (liên hợp này của họ là do Chu Ân Lai xúc tiến thành công) đã tổ chức đại hội chào mừng tổ chức này thành lập một năm đế chào mừng chuyến đi Quảng Đông của Chu Ân Lai một năm trước đây. Ông đã lập tức đánh điện báo đi nói ông chỉ là căn cứ chỉ thị của Mao Chủ tịch làm được một chút công việc, trong đại hội có "một bộ phận người" mượn cách làm kỉ niệm thành lập tròn một năm "nêu bật tên của tôi" là đã phạm một sai lầm lớn..." Đây là đi trái ngược với tinh thần của đại cách mạng văn hóa tôi kiên quyết phản đối cách làm này" ("Truyện Chu Ân Lai")

Cách làm của Chu Ân Lai bị Nixson về sau thăm Trung Quốc ví là: "Ông' ta vẫn luôn cẩn thận kín kẽ nhường ánh đèn chiếu trên vũ đài chiếu lên người Mao Trạch Đông".

Từ thời Đại cách mạng văn hóa cho măi đẻn lúc tạ thế, khi xuất hiện ớ các trường hợp công khai, Chu Ân Lai đều mặc một bộ y phục bằng len may rất đẹp và công phu, trên cài một huy hiệu màu đỏ không lớn, trên chiếc huy hiệu ngoài tượng Mao Chủ tịch ra, còn có một câu mà trong cách mạng văn hóa rất thịnh hành, cùng là khẩu hiệu mà ông thích nhất, đó là: Vì nhân dân phục vụ.

Trên những chi tiết về cuộc sống này, Chu Ân Lai rất đặc biệt chú ý, làm cho ông giành được tín nhiệm của Mao Trạch Đông. Nhất là sau khi Lâm Bưu chết, Mao Trạch Đông hầu như đem toàn bộ Trung Quốc giao cho ông quản lý. Do phẩm đức của ông và sự cống hiến đối với Trung Quốc, thậm chí sau khi ông tạ thế, nhân dân Trung Quốc vẫn còn tưởng nhớ ông sâu sắc. So sánh với Giang Thanh, Lâm Bưu đắc thế điên cuông thời cách mạng văn hóa, Chu Ân Lai là một người thắng lợi vĩ đại, thậm chí ý nghĩa thắng lợi này cao hơn thắng lợi mà Mao Trạch Đông giành được.

Đôi khi, phương pháp giành được danh lợi to lớn hơn không ở chỗ ra sức theo đuối đối với danh lợi, mà là ở chỗ hạn chế hữu hiệu đối với nó.

"Âm ở trong Dương, không ở nơi đối lập với dương. Thái dương (Mặt trời), Thái âm (Mặt trăng)"

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Thiên thời
  • Tác giả: Bạch Huyết
  • Dịch giả: Nguyên An
  • Nhà xuất bản Hà Nội 2008
  • Nguồn: tusachcuaban.com
"Like" us to know more!