Hãy "đi ngoài" ở khắp nơi trên thế giói

Thuộc về sinh hoạt của một người trẻ tuổi khi ra nước ngoài

Bạn đã “đi ngoài” ở mấy nước rồi?

Lần thứ nhất tôi sang Mỹ năm hai mươi hai tuổi.

Ấy là một năm trước khi tôi đi làm biên tập cho một tạp chí về tình dục.

So với các bạn, có lẽ hơi muộn một chút.

Sau khi tôi làm công việc chế tác quảng cáo ở đài truyền hình, tôi ít có dịp ra công tác ở nước ngoài.

Tôi cho rằng nếu có dịp, thì ở tuổi hai mươi cũng nên ra nước ngoài nhiều lần một chút.

Tôi rất may, vì từ hai mươi lăm tuổi đến ba mươi tuổi, tôi được công tác ở nước ngoài.

Chỉ ở tuổi ấy, mới có thể thấm thía thế nào là sống ở nước ngoài.

Đổi chỗ ở rất dễ mất ngủ, xuất ngoại điều đó càng rõ, bên cạnh một vài cái bí khác.

Lấy con chó ỉa làm ví dụ. Phàm con chó nó ỉa ở chỗ nào, thì chỗ ấy là phạm vi thế lực của nó.

Tại thành phố Las Vegas, sòng bạc và gái lúc nào cũng sẵn sàng phục vụkhách.

Đi đến đâu, cũng gặp gái làng chơi đon đả chào mời.

Máy đánh bạc tự động thì đủ loại đủ kiểu, đánh to hàng trămg đo-la một ván có, đánh nhỏ một, hai đô-la một ván cũng có, khách muốn gì cũng chiều. Tiền bạc chảy như nước.

Khách sạn cao cấp ở Las Vegas quá sẵn sàng, muốn thuê phòng chỗ nào cũng tiện.

Lần ấy tôi thuê phòng ở một khác sạn thuộc loại số một số hai ở Las Vegas.

Không hổ là khách sạn cao cấp, thảm trải đến tận toilet.

Đánh bạc bị thua, tôi trở về khách sạn, tính tắm rửa một cai sđể xả cái xui.

Đại tiện xong thì có chuyện.

Tuy là khách sạn cao cấp, vẫn có vấn đề như thường.

Đấy là cái bàn cầu xả nước không đủ mạnh.

Ở nhà tôi cái bàn cầu xả nước cũng không ổn.

Nhưng sau đó tôi xử lý được.

Ở đây thì không.

Xả nước mấy lần, mà phân cục vẫn cứ nổi lềnh bềnh trong bàn cầu. Giấy vệ sinhhình như cũng không tan hết, mà vón cục lại, khiến nước dơ dềnh lên.

Con người ta vốn không thể chịu đựng nổi cái mùi hôi thối.

Có câu “Không ai yêu được cái thứ ây”.

Loay hoay một hồi không giải quyết được, tôi đành đậy cái nắp bàn cầu xuống vậy.

Trong khi đó, tôi nghe ông khách cùng phòng từ bên ngoài vội vã đi vào phòng, miệng la: “Ối, ối, không kịp mất thôi!” đoạn chạy vội vào toilet.

Thì ra ông ta bị đau bụng đi lỏng.

Lát sau tôi nghe tiếng bàn cầu xả nước, rồi tiếng ông khách kêu: “Làm sao thế này?!”

Cuối cùng ông ta phải dùng cái dụng cụ thông bàn cầu loay hoay xử lý cả giờ đồng hồ mới xong.

Tôi thì thu xếp hànhlý, từ giã ngay cái khách sạn cao cấp ấy.

Tôi đoán rằng ông kia thể nào cũng chửi thầm tôi “Chắc là cái thằng nhóc ấy dùng nhiều giấy vệ sinh quá làm tắc bàn cấu!”

Ở nước ngoài có những chỗ bàn cầu xả nước hoạt động tồi, phải cẩn thận kẻo nó bị tắc.

Năm hôi hai mươi tuổi, sang Francisco, cũng nghe có người lẩm bẩm trong toilet “Làm sao thế này?!”

Thủ phạm gây ra, thật tệ, vẫn là cái thằng tôi.

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: 50 việc cần làm ở tuổi 20
  • Tác giả: Akihiro Ankatani
  • Nhà xuất bản: NXB trẻ 2004
  • Ebook: elist85At char.pngyahoo.com
"Like" us to know more!