Hành động tích cực thế nào?

Hành động tích cực thế nào?
Kipkis.com-Tu-duy-tich-cuc-thay-doi-cuoc-song-47.jpg

Chào các bạn,

Cụm từ “tư duy tích cực” luôn luôn tạo cho ta một ấn tượng về suy tưởng. Và dĩ nhiên là điều này đúng một phần, vì tư duy tích cực có gốc rễ từ trong tâm thức, từ cái nhìn của ta về chính mình, về mọi người, và về cuộc đời. Tuy nhiên, tư duy tích cực là một năng luợng, mà năng lượng thì chỉ tạo được bằng chuyển động-một tảng đá nằm yên không thể tạo ra năng lượng. Vì vậy, tư duy tích cực chỉ hiện diện được nếu có năng lượng từ hành động, dù đó là hành động trong tâm thức hay hành động bên ngoài của thân thể.

Hành động tâm thức là ta suy nghĩ tích cực về mỗi người và mỗi vấn đề ta gặp hàng ngày. Hành động bên ngoài là làm điều gì đó trong chiều hướng tư duy tích cực của mình. Nếu mình muốn tích cực về vấn đề rác rến trong thành phố, thì ít nhất là cầm rác trong tay cho đển lúc tìm ra thùng rác.

“Hành động” là một từ rất rộng rãi. Có rất nhiều loại hành động khác nhau, chẳng ai nên ép ai phải theo hành động nào-dạy cho con cái hay học trò vài câu, viết một vài câu trên bog, viết một bài báo, bỏ rác vào thùng, vân động chống xả rác, vân động chiến dịch thành phố đẹp, góp một tí tiền cho các vân động này, v.v... Thùy theo hoàn cảnh và ý thích cá nhân, mỗi người có một cách hành động riêng. Chỉ khi hoàn toàn không có hành động nào hết, mới là vấn đề.

Tuy nhiên, trong một số trường hợp, cái không hành động lại có thể là hành động lớn.

Gặp một người chửi bới mình ở ngoài đường, mình lặng lẽ bước đi, thay vì ở lại cải nhau, thì sự im lặng đó có thể là một hành động rất lớn mà “người nhỏ” không làm được. “Không làm một điều tiêu cực”, tự chính nó, có thể là một hành động có tính tích cực.

Hoặc một người hay hút sách mượn tiền, ta nhất định không cho mượn, cũng là một cách rất tốt để giúp họ.

Cho nên, ta không nên lầm lẫn, “không làm điều tiêu cực” với “không làm điều tích cực.” Hai điều này rất khác nhau.

Tinh hoa của Kinh Pháp Cú của Phật gia nằm ở câu này: “Làm điều tốt, không làm điều xấu, giữ tâm thanh tịnh.” Làm điều tích cực, không làm điều tiêu cực, giữ tâm thanh tịnh. Đây là một công thức rất tốt cho thực hành tư duy tích cực.

Và làm điều tích cực, thì dù là làm dưới hình thức nào, cũng đòi hỏi một tí công sức từ mình-một tí thời gian, một tí năng lực, hay một tí tiền bạc, nói chung là một tí hy sinh nào đó. Không thể hành động mà không mất mát gì.

Kipkis.com-Tu-duy-tich-cuc-thay-doi-cuoc-song-48.jpg

Vậy nếu mình không hành động thì sao?

  • Trong một số trường hợp, không hành động tích cực có nghĩa là hành động tiêu cực. Ví dụ: Nếu không bỏ rác vào thùng rác, có nghĩa là mình xã rác đâu đó.
  • Trong một số các trường hợp khác, không hành động tích cực không hẳn là tiêu cực, nhưng nó phất lên ngọn cờ đỏ, ra dấu cho mình hỏi lại chính mình là mình có thực sự tư duy tích cực không. Ví dụ: Mình hoàn toàn chẳng bao giờ làm điều gì cho người nghèo cả-không dạy con cái, không viết bài, không bố thí, không gì hết. Đây cũng không hẳn là tiêu cực vì mình không bóc lột người nghèo. Nhưng rõ ràng là nó đánh dấu hỏi về tư duy tích cực của mình đối với người nghèo, đánh dấu hỏi về khả năng “yêu người” của mình (mà yêu người là nền tảng của tư duy tích cực).

Vì vậy, hành động tích cực không những chỉ là hệ quả của tư duy tích cực, mà còn là bằng chứng của tư duy tích cực. (Bằng chứng về mình, đối với mình thôi, không hẳn là bằng chứng đối với người khác. Bởi vì, mình làm A, người khác có thể diễn dịch là B. Không nên để tâm đến người khác nghĩ gì trong các vấn đề này. Đây là các vấn đề của ta với tâm thức của chính ta mà thôi).

  • Và không những chỉ là hệ quả và bằng chứng của tư duy tich cực, hành động tích cực còn là thực phẩm để tư duy tích cực sinh trưởng. Một cậu ngày nào cũng đến thăm một cô, thì có khả năng cao là nếu cậu ấy không yêu cô ấy hôm nay thì cũng yêu ngày mai, phải không các bạn? Nếu ta cứ thường xuyên theo bạn bè đi ủy lạo người nghèo, thì có lý nào mà ta không yêu người nghèo được?

Nhưng ta hành động tích cực với tâm như thế nào?

  • Hãy dùng ví dụ về bố thí để minh họa. Nếu tôi bố thí cho người nghèo để lấy tiếng là người phúc đức thì sao? Có thể chúng ta lên án hành động bố thí đó. Và mình nhớ mang máng là một vài triết gia cũng lên án hành động đó. Nhưng mình nói với các bạn nhé, “Cho vẫn còn hơn không”. Bố thí để muốn mình nổi tiếng còn hơn là keo kiệt không giúp ai xu nào. “Tôi đang đói lắm, bác cho tôi một bát cơm là tôi rất biết ơn. Và bác nghĩ thế nào mà cho, cũng chẳng quan hệ gì với tôi cả. Tôi rất biết ơn bác”.

Dù rằng ai trong chúng ta cũng thấy rõ là bố thí chỉ vì “cái tôi” cùa mình thì rất có hại, vì mình càng nuôi dưỡng “cái tôi” của mình thì mình càng sa lầy. “Cái tôi” vĩ đại của mình, được nuôi dưỡng cách đó, sẽ làm nhiều chuyện xấu khác. Đó là lẽ tự nhiên. Vây ta không nên “bố thí” để mua danh. Nhưng không thèm bố thí ai bao giờ, thì cũng là chỉ để nuôi dưỡng “cái tôi.” Cho nên, mình vẫn tin rằng, dù là không được tốt, bố thí để nuôi “cái tôi” vẫn tốt hơn là không “bố thí” bao giờ cũng chỉ để nuôi “cái tôi”. Hơn nữa, cứ bố thí hoài, biết đâu bắt đầu để mua danh, nhưng sau lại thành yêu người nghèo thật sự, do va chạm thường xuyên với người nghèo?

  • Bố thí mà không cần tiếng tăm trên đời này, nhưng chỉ mong được thành Phât hay vào nước trời, thì cũng là bố thí cho cái tôi, nhưng đây là một “cái tôi” nhỏ hơn. Đây cũng là không được tốt, nhưng “thà có còn hơn không” -thà bố thí với các ước mong về đời sau còn hơn là không bố thí.
  • Bố thí với “tâm thanh tịnh”. Tức là bố thí mà không vì gì cả, không mong cầu gì cả, tự nhiên như mẹ yêu con, yêu vì tự nhiên chứ không vì mong cầu điều gì cho mình, cho con ăn vì thấy con đói, chứ không phải vì mong cầu điều gì cho mình cả. Đây là điểm cao nhất của tư duy tích cực. Hành động vì bản tính tự nhiên của mình là yêu người, yêu đời. Hành động vì bản tính tự nhiên của mình, như nai thì ăn cỏ, sóc thì leo cây. Đó là “bố thì bằng tay trái mà tay phải cũng không biết.” Đó cũng là hành động với tâm Bồ tát đó các bạn ạ.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Tư duy tích cực thay đổi cuộc sống
  • Tác giả: Trần Đình Hoành
  • Nhà xuất bản Phụ nữ ấn hành năm 2012
  • Nguồn: trandinhhoanh.wordpress.com
"Like" us to know more!