Hàn Tín biết người biết ta, bình định Tam Tần

Hàn Tín biết người biết ta, bình định Tam Tần

Tháng Hai năm Hán Cao Tổ thứ 1 (206 trước Công Nguyên) Hạng Vũ tự xung là Tây Sở Bá vương đóng đô tại Bành Thành (Từ Châu, tỉnh Giang Tô), đồng thời phong vương cho 18 chư hầu. Phong cho Lưu Bang làm Hán Trung vương, cai quản Ba Thục, Hán Trung xa xôi, đem Quan Trung phong cho ba hàng tướng của Tam Tần là: Chương Hàm, Tư Mã Hân và Đổng Ế nhằm kềm giữ không cho Lưu Bang tiến về phía đông.

Sau khi Hạng Vũ phong vương cho các chư hầu, Hàn Tín bỏ Sở theo Hán, cùng Lưu Bang đến Nam Trịnh. Tuy được Đằng Công Hạ Hầu Anh và thừa tướng Tiêu Hà nhiều lần tiến cử, Hàn Tín vẫn chỉ làm 1 chức quan nhỏ là Trị túc Đô uý. Hàn Tín bèn bỏ đi tìm đường khác tiến thân.

Tiêu Hà hay tin Hàn Tín bỏ đi, liền vội đuổi theo mà không kịp báo cho Lưu Bang biết, Tiêu Hà đuổi mấy chục dặm mới theo kịp Hàn Tín, Tiêu Hà nói: “Hán vương là người trọng nhân tài hãy để ta tiến cử ngươi với Hán vương lần nữa, hãy chờ thêm vài ngày rồi có đi cũng chẳng muộn”. Hàn Tín thấy Tiêu Hà thành khẩn mới theo ông ta về Nam Trịnh.

Lưu Bang theo ý Tiêu Hà, dựng đàn bái tướng rồi đích thân lên đàn cử hành nghi thức bái Hàn Tín làm đại tướng và truyền ỉệnh cho ha quân: “Kẻ nào khinh thị tướng quân, làm trái mệnh lệnh sẽ xử phạt theo quân pháp”.

Nghi thức hoàn tất, Lưu Bang hỏi: “Tiêu thừa tướng mấy lần liến cử, hẳn tướng quân có diệu kế?”. Hàn Tín nói: “Đại vương muốn tranh thiên hạ, thử tự ỉưựng mình có dũng mãnh bằng Hạng vương không?”. Lưu Bang lặng thinh hồi lâu đáp: “Ta không bằng”.

Hàn Tín nói: “Thần cũng thấy vậy. Hạng vương quát một tiếng, cả ngàn người kinh sợ, nhưng y không biết dùng người, cũng chỉ là có cái dũng của kẻ thất phu. Dù có người lập được công lớn đáng phong tước vị, y cũng không chịu”.

“Hạng vương không dựng đô tại nơi dễ công thủ như Quan Trung, mà đóng đô tại Bành Thành, lại phong vương chư hầu theo thân sơ, tướng sĩ rất bất bình. Quân Sở đi tới đâu cướp của giết người tới đó, trăm họ bị bức phải qui phục. Hạng vương danh làm Bá vương, thực mất lòng người, vì vậy thế lực sẽ mau chóng suy yếu”.

“Hạng vương phong vương cho Hàm, Hàn, Ế, họ đều là hàng tướng của Tần, năm xưa Hạng vương giết hơn 20 vạn hàng binh của Tần, chỉ có 3 người này may mắn sống sót, dân Tần thảy đều oán hận cả ba người ấy”.

“Mà đại vương từ khi tới đây, phế bỏ pháp luật hà khắc của Tần, dân Tần thảy đều qui phục. Nếu đại vương cất binh tiến về đông, phát cáo thị thì có thể bình định được Tam Tần”.

Lưu Bang vô cùng mừng rỡ liền quyết tâm đông chinh. Từ đó trở đi, Hàn Tín ngày đêm huấn luyện tướng sĩ, đích thân truyền thụ các trận pháp, chẳng bao lâu quân Hán binh lực ngày một mạnh mẽ, tinh thần chiến đấu tăng cao.

Lúc ấy, các tướng của Hạng Vũ là Điền Vinh, Trần Dư từng lập công lớn trong chiến tranh thảo phạt Tần nhưng không được phong vương nên rất bất mãn, vào tháng Năm năm Hán Cao đế thứ 1 cả hai làm phản. Hạng Vũ vội cất binh, trước hết tấn công Điền Vinh - đang tự xưng là Tề vương.

Lưu Bang thấy thời cơ đã tới, đích thân dẫn đại tướng Hàn Tín, thống lĩnh 10 vạn quân ngầm rời Cố Đạo, tập kích đất Ung.

Trung tuần tháng Tám, quân Hán đã lới Trần Thương (đông Bảo Kê) Chương Hàm cả kinh, vội mang quân ứng chiến.

Quân Hán xa quê đã lâu nên vừa tiếp chiến liền liều mình xông lên. Quân của Chương Hàm phần lớn là dân đầt Tần, vẫn chưa nguôi hận cũ với Hạng Vũ nên bỏ vũ khí tháo chạy.

Chương Hàm cùng tàn quân rút về thủ ở Hiến Chi. Quân Hán bắc thang công thành, Phàn Khoái dẫn quân đi đầu, chém giết quân giữ thành. Chương Hàm vội bỏ thành chạy về Phế Châu, kinh đô đất Ung, Hàn Tín không để mất thời cơ, phái Chu Bột, Quan Anh công chiếm Hàm Dương, cắt đứt đường lui về phía đông của Chương Hàm, sau đó cất binh vây công Phế Châu.

Phía trước mặt Phế Châu là sông Vị Thủy, Hàn Tín lệnh cho Phàn Khoái chặn dòng chảy tại hạ lưu, nước sông dâng lên ngập thành, Chương Hàm thấy nguy vội rời cửa bắc mà chạy. Hàn Tín hạ lệnh truy kích, Chương Hàm gắng gượng chiến đấu, cuối cùng thua trận, rút kiếm tự vẫn.

Địch vương Đổng Ê, Tái vương Tư Mã Hân hay tin Chương Hàm thua trận tự sát, tự biết khó chống đỡ nên đầu hàng Hán vương. Như vậy, đất Tam Tần, như Hàn Tín dự liệu, trong 20 ngày đều lọt vào tay Hán vương Lưu Bang.

“Bất tri bỉ, bất tri kỷ, mỗi chiến tất đãi ”

Đã không biết người, lại chẳng hiểu minh, trận nào cũng thua.

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Binh pháp Tôn Tử và hơn 200 trận đánh nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc
  • Tác giả: Hoàng Phác Dân, Ngô Như Tung
  • Dịch giả: Lê Khánh Trường
  • Nhà xuất bản Mũi Cà Mau
  • Nguồn: tusachcuaban
"Like" us to know more!