Gia Cát Lượng ra đi sau ba lần mời

Gia Cát Lượng ra đi sau ba lần mời

Là một nhà quân sự nổi tiếng thời kì Tam quốc, Gia Cát Lượng không những giỏi xuất mưu lập kế cho người khác, mà đối với mình hiển hiện vào đời cũng hao tổn một chút tâm tư.

Bạn học của ông là Từ Nguyên Trực vì cảm nhận ân sâu của Lưu Bị, trước khi ra đi đã đem bạn tốt của mình là Gia Cát Luợng tiến cử với Lưu Bị.

Lưu Bị biết tiếng tăm của Gia Cát Lượng từ lâu, nhưng khổ vì không biết nơi đâu để tìm cho nên vừa nghe Từ Nguyên Trực nói đã quyết tâm đi tìm gặp.

Song, Gia Cát Lượng ẩn cư tại Nam Dương không giống như có một số người mời là đi ngay. Ông là một người vô cùng cẩn thận, nhất là đối với người mà ông sắp phò tá.

Sau khi ông biết Lưu Bị đến, lần thứ nhất ông bảo người thoái thác nói là đi vắng, để cho bạn của ông là Thôi Châu Bình ra gặp Lưu Bị để thăm dò chí hướng của Lưu Bị.

Thôi Châu Bình nói với Lưu Bị: ông lấy dẹp loạn là chính cũng là điều nhân đức rồi. Nhưng từ xưa đến nay, việc trị loạn thất thường. Tướng quân muốn làm cho Khổng Minh xoay chuyển đất trời, chắp Càn Khôn, e rằng không dễ làm, chỉ tổn phí sức lực thôi. Ông không nghe người ta nói "Thuận theo ý trời thì an nhàn, trái với ý trời thì gian lao vất vả" ư? số đã định, lí không thể nào khác, mệnh đã định người không thể cưỡng lại ư?

Lưu Bị nói "Bị tôi là dòng dõi nhà Hán, phải đứng ra dựng lại nhà Hán, đâu dám phó thác cho số mệnh?" đã biểu hiện ý chí mình vì phò tá nhà Hán mà bất chấp tất cả.

Xuất phát từ việc theo đuổi ý chí của mình, khiến cho Lưu Bị mong muốn tìm người tài như người đang khát nước, lại lần thứ hai di tìm gặp Gia Cát Lượng. Nhưng Gia Cát Lượng lại cử hai người bạn khác là Thạch Quảng Nguyên và Mạnh Công Uy cùng với bố vợ của mình là Hoàng Thừa Ngạn tiếp.

Để biểu thị thành ý của mình, Lưu Bị đặc đặc biệt lưu lại một là thư cho Gia Cát Lượng. Trong thư viết vô cùng thành khẩn, nói mình "tuy có lòng thành muốn cứu nước giúp dân, nhưng thực tế lại thiếu kế sách kinh luân. Mong tiên sinh với lòng nhân từ trung nghĩa, khẳng khái trổ hết tài lớn của Lã Vọng, thực thi mưu lược của Tử Phòng, thì thiên hạ thật là may mắn!"

Có hai lần đến thăm, Gia Cát Lượng cho rằng Lưu Bị không phải là lớp người bình thường mà có chí khí cao xa, hơn nữa đối với mình cùng kính trọng như thế. Do đó mới có cuộc gặp mặt có tính lịch sử "đối sách ở Long Trung" của Lưu Bị và Gia Cát Lượng như thế.

Trải qua một đêm trao đổi bàn bạc, Gia Cát Lượng cuối cùng quyết định xuống núi đi phò tá Lưu Bị. Về sau có người dã viết bài thơ để ca ngợi Gia Cát Lượng:

Thân chưa bay bổng nghĩ đường lui,

Công thành phải nhớ lại lời xưa.

Chỉ vì tiên chủ đinh ninh dặn,

Ngũ trượng, sao sa gió thổi hoài.

Trong "Tam quốc diễn nghĩa" viết câu chuyện ba lần thăm lều tranh, chủ yếu là biểu hiện phẩm đức và tấm lòng "chiêu tài cầu hiền" của Lưu Bị. Nhưng từ một khía cạnh khác, chúng ta lại có thể nhận ra sự thận trọng của Gia Cát Lượng đối với việc lựa chọn tiền đồ của mình. Mặc dù La Quán Trung không viết rõ điều này, nhưng bạn đọc cũng có thể hiểu thấu đáo mọi ý đó.

Gia Cát Lượng sử dụng phương pháp thăm dò trinh sát và thời gian khảo nghiệm để xác nhận việc cư xử của Lưu Bị.

Ông đã để cho những người bạn đáng tin cậy của mình đi gặp Lưu Bị, để nhận được những tình báo chuẩn xác nhất. Lấy những điều đó để tìm hiểu sâu thêm Lưu Bị.

Ông đã hai lần thoái thác không ra gặp là muốn biết lòng chân thành của Lưu Bị đến đâu. Khi ông nhìn thấy Lưu Bị xông gió tuyết lạnh buốt đến thăm mình, mới quyết định gặp Lưu Bị để làm cuộc phỏng vấn cuối cùng.

Sau khi ông nhận định Lưu Bị là anh hùng đương thời mới lên ngựa đi nhận nhiệm vụ một cách kiên quyết, bắt đầu thực thi sự nghiệp hùng vĩ của ông.

Thời kì hiển hiện giống như ngã tư đường của đời người, chọn đi đâu về đâu vô cùng quan trọng.

Có người gọi đời người như một con đường một chiều, đi nhầm thì không có cách nào quay trở lại. Điều so sánh này vừa là hình tượng vừa lại không có gì xác đáng bằng nữa.

Khi bước vào đời có thể tìm được một ông thầy tốt, một người bạn có ích là một sự may mắn của một đời.

Lãng phí lớn nhất của đời người, không có gì hơn là nhận nhầm đường.

Sai sót lớn nhất của đời người, không có gì hơn là nhận nhầm người.

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Thiên thời
  • Tác giả: Bạch Huyết
  • Dịch giả: Nguyên An
  • Nhà xuất bản Hà Nội 2008
  • Nguồn: tusachcuaban.com
"Like" us to know more!