Gió chiều nào che chiều đấy

Chương 2: Gió chiều nào che chiều đấy

Cái gọi là gió chiều nào che chiều đấy chính là tìm ra nguyên nhân để giải thích trong những lúc lâm vào thế bí. Cách này rất có ích trong những lúc gặp bối rối do nói năng lỡ lời.

Có câu chuyện rằng trong thời kỳ Dân Quốc, một ông chỉ huy đã triệu tập thuộc hạ để tập huấn. Ông ta nói "văn mặc chi sĩ" thành "văn hắc chi sĩ" làm cho mọi người ngồi ở dưới cười chế giễu. Anh thư kí đứng đằng sau ông ta nói nhỏ với ông: "Đại nhân, vừa xong ngài nói nhầm chữ "mặc" trong "văn mặc chi sĩ" thành "hắc", cho nên họ cười ngài". Nhà quân phiệt phản ứng lại rất nhanh: "Tôi không biết các anh cười cái gì, có phải cười tôi nói "văn mặc chi sĩ" thành "văn hắc chi sĩ" không? Các anh tưởng tôi không biết các anh là "văn mặc chi sĩ" à? Đó là tôi chê các anh, có ý giúp các anh bỏ đi chữ Thổ, tôi hi vọng các anh đều có phong cách 'văn mặc chi sĩ'"

Vị chỉ huy này tuy không biết "văn mặc" nhưng rất giỏi mệnh lệnh, câu nói này giải thích rất đàng hoàng cho câu nói hớ của ông, nghe thấy có vẻ rất có lí, vì thế đã giúp ông thoát khỏi thế bí.

Xin hãy xem câu chuyện "nữ học sinh giải thích tam cương" dưới đây:

  1. Nữ học sinh giải thích tam cương
  2. Câu chuyện nói liều và súng săn

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tên sách: Xử thế trí tuệ toàn thư - Thuật nói chuyện
  • Chủ biên: Diệc Quân
  • Nhà xuất bản: Văn Hóa Thông Tin, 2005
  • Nguồn: vnthuquan.net, TVE
"Like" us to know more!