Du hành với Bill/2

Du hành với Bill - phần 2

Tôi đã du hành với Bill trong năm tuần nhưng tôi học được nhiều thế từ ông ấy. Khi chúng tôi dạy lớp mùa hè ở nhiều đại học, chúng tôi cũng gặp nhiều giáo sư và sinh viên. Bất kể họ là ai, Bill bao giờ cũng có cách nói chân thành với họ. Ông ấy nồng nhiệt và chăm chú và thường có khả năng thuật lại những điều họ đã thảo luận ở mức độ chi tiết cho tới mức cao hơn. Ông ấy nói với tôi: "Sinh viên ngày nay hội tụ quá nhiều vào phân tích những chi tiết nhỏ bé nhưng không biết cách tổng hợp chúng thành bức tranh lớn. Họ biết mảnh mẩu, cấu phần nhưng không biết hệ thống. Đó là lí do tại sao họ không thể nghĩ một cách chiến lược hay đặt viễn kiến tốt cho tương lai. Đó là nhược điểm của hệ thống giáo dục hiện thời."

Khi chúng tôi đi qua nhiều nước, chúng tôi thường đợi xếp hàng ở sân bay. Bill làm một quan sát: "Ông có thể thấy ở một số nước, mọi người chờ đợi kiên nhẫn đến lượt họ nhưng ở các nước khác, mọi người thường hay chen lấn xô đẩy lên đầu. Mọi người mua vé đều có chỗ trên máy bay rồi vậy sao họ phải xô đẩy người khác? Dường như là thiếu đào tạo phép xã giao và tự kính trọng trong giáo dục của họ. Các nước này vẫn có nhiệm vụ khổng lồ phía trước để là "đẳng cấp thế giới." Họ có thể có sức mạnh kinh tế nhưng họ vẫn còn xa với đẳng cấp tốt nhất. Không phải về cái gì lớn lao là quan trọng nhưng thường những điều nhỏ bé xác định ra hệ thống giáo dục của họ tốt thế nào. Chính hành vi của mọi người xác định ra liệu một nước có là "đẳng cấp thế giới" hay không."

Khi chúng tôi rời khỏi nước này, Bill kết luận: "Không có hệ thống dịch vụ tốt ở đây vì cả nước đang hội tụ vào phát triển sản phẩm. Đó là lí do tại sao có việc thiếu hoàn toàn các công nhân có kĩ năng với cách nghĩ dịch vụ. Họ có thể hiểu kinh doanh sản phẩm nhưng không hiểu kinh doanh con người. Toàn thể nền kinh tế là về xây dựng nhiều cơ xưởng, sao chép mọi thứ, và xây dựng ngày càng nhiều sản phẩm. Họ muốn xây dựng mọi thứ, sản phẩm lớn, sản phẩm nhỏ nhưng họ sẽ không bao giờ thành công vì không có cách nghĩ dịch vụ. Họ không hiểu nhu cầu của khách hàng; họ không có ý tưởng nào về sự thoả mãn của khách hàng. Từ người quản lí khách sạn tới người phục vụ nhà hàng, từ quan chức mức cao tới công nhân mức thấp, tất cả họ đều hành động theo cùng cách cứ vội vàng làm cái gì đó nhanh chóng mà thậm chí không suy nghĩ. Nếu ông chú ý, ông sẽ thấy rằng phần lớn các cơ xưởng đều có người giám thị ngoại quốc và phần lớn các công ty đều có người tiếp thị ngoại quốc bởi vì người của họ không thể làm được điều đó. Đó là "nửa đường" để làm kinh doanh. Một mình sản phẩm không thể thành công nếu không có dịch vụ, và chính dịch vụ đem khách hàng trở lại."

Một ngày ở Hàn Quốc, chúng tôi phạm sai lầm dưới đường ngầm bởi việc đi ra sai chỗ ở cách xa khách sạn của chúng tôi vài dãy phố. Trời tối rồi khi chúng tôi hỏi đường nhưng không ai nói được tiếng Anh. Cuối cùng một sinh viên đại học tới, anh ta chỉ cho chúng tôi hướng tới khách sạn nhưng ngần ngại: "Dễ lạc khách sạn lắm vì có vài chỗ rẽ phải và rẽ trái và các ông có thể bị lạc lần nữa." Thế là anh ta đề nghị đi cùng chúng tôi tới khách sạn để cho chắc rằng chúng tôi sẽ không bị lạc. Chúng tôi bước đi quãng mười lăm phút cho tới khi chúng tôi tới khách sạn. Khi chúng tôi cám ơn người sinh viên giúp đỡ, Bill đề nghị anh ta vào và ăn tối với chúng tôi nhưng anh ta từ chối vì anh ta cần về nhà. Vào lúc đó chúng tôi thấy rằng anh ta phải đi lộn lại theo hướng ngược với chỗ chúng tôi bị lạc. Sự kiện là anh thanh niên sẵn lòng giúp người lạ nào đó cho dù anh ta phải đi theo hướng ngược lại trong đêm tối muộn đã gây ấn tượng cho cả hai chúng tôi. Bill bảo tôi: "Khi một thanh niên của một nước hành động như vậy, nước đó có tương lai. Đó là điều nước đẳng cấp thế giới là gì." Theo Bill, "đẳng cấp thế giới" không phải là nền kinh tế mạnh thế nào; nước có bao nhiêu triệu phú hay tỉ phú; nó có bao nhiêu đại học hay nhà chuyên môn có bằng cấp; mà đẳng cấp thế giới là về cách công dân của nó hành động."

English version: Travelling with Bill - part 2

I travelled with Bill for five weeks but I learned so much from him. As we were teaching summer classes at several universities, we also met many professors and students. Regardless who they are, Bill always had a genuine way of talking with them. He was warm and attentive and often be able to relate things that they discussed at the detail level to a higher level. He told me: "Today students focus too much on the analysis of small detail but do not know how to synthesis them into a big picture. They know the pieces, the components but do not know the system. That is why they cannot think strategically or set a good vision for the future. It is a weakness of their current education system."

Full article: Travelling with Bill - part 2

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Doanh nghiệp và khởi nghiệp
  • Biên tập: Kipkis.com
  • Nguồn: Blog của giáo sư John Vu, Carnegie Mellon University.
"Like" us to know more!