Dự đoán Minh triều kiến quốc

Dự đoán Minh triều kiến quốc

Nội dung tranh vẽ: Trong tranh vẽ một cây, cành là xum xuê, trên Cành cây treo một vật giống như một cái dây đai. Đồng thời vẽ một mặt trời, một mặt trăng.

Lời sấm:

Duy nhật dữ nguyệt, hạ dân chi cực.

Ứng vận nhi hưng, kì sắc viết xích.

(Chỉ có Nhật và Nguyệt, dân trong thiên hạ bị cùng cực.

Thuận theo vận mà nổi dậy, màu của nó là màu đỏ).

Lời tụng:

Chi chi diệp diệp hiện kim quang,

Hoảng Hoảng lãng lãng chiếu tứ phương.

Giang Đông nham thượng quang minh khởi,

Đàm không thuyết kệ hữu chân chủ.

Cuối triều Nguyên, Thuận Đế hoang dâm vô độ, thiên hạ đại loan giặc giã và trộm cướp nổi lên khắp bốn phương. Trong đó có quân khởi nghĩa của nông dân do Quách Tử Hưng làm chủ soái, chiếm cứ cả một vùng Hào Châu và Trừ Châu. Ông có một người thuộc hạ tên là Chu Nguyên Chương, người này chính là Minh Thái Tổ đã từng dẹp loạn đưa họ theo chính nghĩa, quét sạch quần hùng, đuổi hết người Mông cổ, thống nhất Trung quốc, khôi phục truyền thống người Hán là vua của đại Minh triều khai quốc.

Thời Nguyên Chí Chính thứ 16, tức năm 1356 dương lịch. Chu Nguyên Chương chiếm được Kim Lăng, tự lập là Đại nguyên soái. Năm Chí Chính thứ 26, dìm Tống đế Hàn Lâm Nhi xuống sông. Năm Chí Chính thứ 28, Nguyên Thuận đế bỏ đại đô đi về Bắc. Vào năm 1368 dương lịch, tức năm sau của năm Chí Chính thứ 28, tháng Giêng, Chu Nguyên Chương lên ngôi tại ứng Thiên (tức Kim Lăng) đặt quốc hiệu là Minh.

Câu thứ nhất của lời sấm viết "duy nhật dữ nguyệt" rất rõ ràng. Chu Nguyên Chương thống nhất thiên hạ, đặt quốc hiệu là Minh. Chữ Minh tức là do chữ Nhật và chữ Nguyệt tạo thành.

Câu thứ 2 của lời sấm "Hạ dân chi cực", tức chỉ muôn dân trăm họ trong thiên hạ làm than khổ cực, khí số của triều Nguyên đã hết, Chu Nguyên Chương bèn "ứng vận nhi hưng" thành đại sự nghiệp của cách mạng dân tộc.

Câu thứ tư của lời sấm "kì sắc viết xích", xích là màu đỏ cũng gần giống với màu "chu " (màu son), đã chỉ rõ Thiên tử "ứng vận nhi hưng" là "Chu" Nguyên Chương.

Triều Nguyên do người Mông cổ đến thống trị Trung Quốc, dân tộc Hán bị đối xử phân biệt và áp bức chưa từng có xưa nay, lại thêm vương thất nhà Nguyên vô đạo, đời sống dân chúng cực khổ, là thời kì đen tối cực khổ của dân tộc Trung Hoa, Chu Nguyên Chương có thể tống cổ người Mông cổ đã từng thống trị Trung Nguyên 90 năm, bình định đại loạn của thiên hạ, thống nhất toàn quốc. Dân tộc Hán được nhìn thấy lại ánh mặt trời, mở ra cục diện thống nhất lớn lần đầu tiên kể từ Tống Thái Tổ trở lại đây, cho nên có câu trong lời tụng: "Chi chi diệp diệp hiện kim quang, hoảng hoảng lãng lầng chiếu tứ phương" (Cành cành lá lá hiện ánh sáng chói chang, lung linh tỏa sáng bốn phương trời).

Còn câu thứ ba, thứ tư của lời tụng "Giang Đông nham thượng quang minh khởi, đàm không thuyết kệ hữu chân chủ", tức ám chỉ Thiên tử chân chính của Thiên hạ nảy sinh tử đất Hảo Châu, hơn nữa lại xuất ra từ cửa Phật. "Đàm không thuyết kệ" là bài học của các hòa thượng ở trong nhà chùa. Chu Nguyên Chương vốn từ nhỏ đã vào ra ở chùa Hoàng Giác. Đến khi 17 tuổi, cha mẹ đều mất cả, khổ cực không còn kế đế sinh sống, bèn cắt tóc vào tu ở chùa Hoàng Giác, tất thảy đã từng phải ăn cơm sư 8 năm trời, kể ra cũng là một vị hòa thượng kì cựu. Ông chạy đến theo Quách Tử Hưng là sự việc vào thời kì ông 25 tuổi. Vì thế nói "đàm không thuyết kệ xuất chân chủ" (Thiên tử chân chính xuất thân từ người đã từng tu hành theo đạo Phật, đã từng là người đọc kinh kệ).

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Thiên thời
  • Tác giả: Bạch Huyết
  • Dịch giả: Nguyên An
  • Nhà xuất bản Hà Nội 2008
  • Nguồn: tusachcuaban.com
"Like" us to know more!