Dương Huyền Cảm vì giận mà đánh, bại trận bỏ mạng

Dương Huyền Cảm vì giận mà đánh, bại trận bỏ mạng

Tùy Dạng đế Dương Quảng sau khi lên ngôi, chẳng những xa hoa cực độ, bắt dân nộp sưu cao thuế nặng, mà còn chiêu binh mãi mã liên miên chinh chiến. Năm 612, Dương Quảng trưng dụng hơn trăm vạn binh mã cả nước tiến đánh Cao Lệ, kết quả thảm bại. Hơn 30 vạn quân vượt qua Liên Hà tác chiến, trở về chỉ còn vỏn vẹn ngót 3.000 người.

Dương Quảng bất chấp dân chúng đói khổ, kiệt quệ vì sưu thuế và chiến tranh, tháng Giêng năm sau lại điều binh mã cả nước đánh Cao Lệ. Trước khi xuất chinh, Dương Quảng lệnh cho Đại vương Dương Hựu ở lại Tây kinh Tràng An, Việt vương Dương Đồng ở lại Đông đô Lạc Dương. Vì hai vương này còn nhỏ tuổi, lại ủy nhiệm cho Hình bộ thượng thư Vệ Văn Thắng và Dân bộ thượng thư Phàn Tử Cái làm trợ thủ cho hai vương.

Lễ bộ thượng thư Dương Huyền Cảm phụ trách vận lương tại Lê Dương, là con của khai quốc công thần triều Tùy là Dương Tố. Dương Huyền Cảm căm hận Dương Quảng. Thừa cơ Dương Quảng viễn chinh, nhân dân oán ghét, Dương Huyền Cảm bèn tổ chức 8000 dân phu dấy binh.

Dương Huyền Cảm bàn kế với 2 em trai là Dương Huyền Đình, Dương Tích Thiện và Lý Mật. Lý Mật cũng là hậu duệ quý tộc, chịu ơn dày của Dương Tố. Dương Huyền cảm vừa gặp Lý Mật thì hai người lập tức trở nên thân thiết. Lý Mật nói: “Có thượng sách, trung sách và hạ sách”. Dương Huyền cảm hỏi: “Thượng sách thế nào?”.

Lý Mật đáp: “Dương Quảng viễn chinh Liêu Đông, nam là biển lớn, bắc có rợ Hồ hùng mạnh (chỉ tộc Đột Quyết), ở giữa chỉ có 1 đường hiểm lui về. Nếu ta tiến đến chiếm cứ nơi hiểm yếu, chặn đường rút về, Cao Lệ biết tin sẽ đánh phía sau. Như vậy chỉ 1 tháng là quân Tùy cạn lương, quần sĩ hoặc đầu hàng, hoặc bỏ đi. Ta không cần đánh cũng bắt được Dương Quảng. Đó là thượng sách”.

Dương Huyền Cảm nói: “Xin hỏi trung sách?”. Lý Mật đáp: “Quan Trung là giao địa tứ xứ, tuy Vệ Văn Thăng trấn giữ, nhưng không đáng ngại. Ta đem quân tiến sang phía tây, đừng đánh các thành dọc đường mà kéo thẳng đến Tràng An, cố thủ ở Đồng Quan hiểm yếu mà từ từ dựng nghiệp lớn”.

Dương Huyền Cảm lại hỏi: “Còn hạ sách?”. Lý Mật đáp: “Chọn binh sĩ tinh nhuệ đi gấp ngày đêm, tập kích Lạc Dương từ đó hiệu triệu bốn phương. Chỉ e Phàn Tử Cái ở đấy đã biết tin, có đề phòng trước. Nếu quân ta đánh thành, trong trăm ngày không hạ được, quân viễn chinh về kịp, thì hậu quả khó lường”.

Dương Huyền cảm nghe xong, cười nói: “Hạ sách của ông mới chính là thượng sách, Dương Quảng viễn chinh, gia quyến bá quan văn võ đều ở Lạc Dương. Nếu ta chiếm được, đủ khiến lòng quân dao động. Hơn nữa, ông bảo là tiến chiếm Tràng An mà không đánh các châu huyện, thì làm sao chứng tỏ uy lực của quân ta?”.

Tháng 6/613, Dương Huyền Đình dẫn 1000 quân tiên phong, đại quân theo sau, tiến thẳng tới Lạc Dương. Dọc đường nhân dân lũ lượt hưởng ứng, gia nhập đội ngũ, thanh thế ngày một mạnh.

Quân đến gần Lạc Dương, Phàn Tử Cái quả nhiên đã biết tin, sớm đề phòng. Dương Huyền Cảm công phá lâu ngày vẫn chưa hạ được. Dương Huyền Cảm bèn chia quân đi cướp các quận huyện xung quanh, chiếm Huỳnh Dương, Hổ Láo... Quan viên triều đình cùng gia quyến lũ lượt đầu hàng. Binh mã của Dương Huyền Cảm lên tới hơn 10 vạn người.

Dương Hựu ở Tràng An nghe Đông Đô nguy cấp, liền lệnh cho Hình bộ thượng thư Vệ Văn Thắng đem 4 vạn quân ứng cứu.

Dương Quảng đang vây đánh Liêu Đông nghe tin “Dương Huyền Cảm làm phản, Đông Đô nguy cấp”, vội kéo quân trở về, phái Hổ bôn lang tướng Trần Lăng tiến đánh Lê Dương, Tả dực vệ đại tướng quân Vũ Văn Thuật, Hữu hậu vệ tướng Khuất Đột Thông đi cứu Đông Đô.

Tướng Tùy là Lai Hộ Nhi đóng quân ở Đông Lai chuẩn bị vượt biển đánh Cao Lệ, nghe tin Lạc Dương bị vây, cũng vội đem quân về cứu.

Tả võ hầu đại tướng quân Lý Tử Hùng đang ở trong quân Dương Quảng để lập công chuộc tội lúc này bèn bỏ chạy sang theo Dương Huyền Cảm.

Trung tuần tháng Bảy, Khuất Đột Thông, Vũ Văn Thuật lần lượt về tới Hà Dương.

Dương Huyền Cảm đem quân chặn đánh, để viện binh không thể vượt sông, hội hợp với Phàn Tử Cái và Vệ Văn Thắng.

Phàn Tử Cái biết tin, liền đem quân xuất thành tập kích doanh trại quân Dương Huyền Cảm. Viện binh thừa cơ vượt sông mà tới. Vệ Văn Thăng cũng từ phía đông đánh lại. Dương Huyền Cảm chia quân đối phó hai phía, tình thế bất lợi.Dương Huyền Cảm triệu Lý Mật và Lý Tử Hùng đến bàn cách đối phó. Dương Tử Hùng nói: “Viện binh kéo về Đông Đô ngày một nhiều, quân ta càng đánh càng thua, không nên ở đây lâu. Chi bằng tiến thẳng vào Quan Trung, mở kho Vĩnh Phong phát chẩn cho dân nghèo, tranh thủ lòng người, có thể dễ dàng lấy được đất Tam Phụ, sau đó tiến sang phía đông tranh thiên hạ”.

Lý Mật nói: “Chúng ta nên phao tin là Nguyên Hoằng Tự với rất nhiều quân sĩ thủ ở Hoằng Hóa cũng đã nổi dậy chống Tùy, rằng Nguyên Hoằng Tự có cử người đến đón quân ta vào Quan Trung, làm vậy có thể khiến cho quân ta yên tâm”.

Dương Huyền cảm chấp nhận kiến nghị của hai người, hạ lệnh bỏ vây Đông Đô, dẫn đại quân chạy tới Đồng Quan.

Khi đại quân đi ngang qua thành Hoằng Nông, thái thú Dương Trí ở đó nói với thuộc hạ: “Dương Huyền Cảm biết viện binh sắp đuổi tới, vội chạy về Quan Trung. Nếu để hắn đi thoát, thì sau này khó bề khống chế. Ta nên dùng kế ngăn trở để viện binh đuổi kịp hắn”. Đoạn Dương Trí đứng trên đầu thành chửi bới Dương Huyền Cảm. Dương Huyền Cảm cả giận, lập tức thay đổi kế hoạch, cho quân đánh thành.

Lý Mật can: “Dùng binh quý ở thần tốc, ta cần tiến gấp sang phía tây. Huống hồ địch đang đuổi phía sau, sao lại dừng ở đây! Chưa tới được Đồng Quan, phía sau không có chỗ phòng thủ, rất nguy hiểm”. Dương Huyền Cảm đang giận dữ, muốn bắt Dương Trí cho kỳ được, nên không chịu nghe theo, hạ lệnh đốt cổng thành.

Dương Trí đã sớm đề phòng, cũng cho đốt lửa trong cổng. Lửa trong ngoài cùng bốc cao, quân của Dương Huyền Cảm không sao tiến vào trong thành.

Thành Hoằng Nông nhỏ nhưng kiên cố, Dương Huyền Cảm đánh 3 ngày vẫn không hạ nổi. Chợt có thám mã phi báo: “Quân địch đã đuổi tới sau lưng”. Dương Huyền Cảm đành bỏ vây Hoằng Nông, chạy về phía tây. Nhưng bây giờ đã muộn. Cuối cùng gần tới Đồng Quan thì bị đuổi kịp.

Dương Huyền Cảm vừa đánh vừa lui, 1 ngày thua liền 3 trận, cuối cùng bị đánh tan, chỉ còn hơn 10 kỵ binh hộ vệ chạy về phía Thượng Lạc (huyện Thương, Thiểm Tây). Sau rốt, người ngựa đều rã rời, chỉ còn Dương Huyền Cảm và em là Dương Tích Thiện chạy bộ mà trốn. 2 anh em đi được 1 đoạn, Dương Huyền Cảm tự liệu khó thoái, bèn bảo em: “Anh rất đau lòng, ân hận vì không nghe lời người trung tín, nóng giận dẫn tới thất sách, hỏng việc. Anh không thể để người ta làm nhục, xin em hãy giết anh đi”. Dương Tích Thiện khóc ròng, giết anh rồi tự sát, nhưng chưa chết, bị đối phương đuổi theo bắt được.

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Binh pháp Tôn Tử và hơn 200 trận đánh nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc
  • Tác giả: Hoàng Phác Dân, Ngô Như Tung
  • Dịch giả: Lê Khánh Trường
  • Nhà xuất bản Mũi Cà Mau
  • Nguồn: tusachcuaban
"Like" us to know more!