Dương Hành Mật thả mồi dụ địch, thắng trận Quảng Lăng

Dương Hành Mật thả mồi dụ địch, thắng trận Quảng Lăng

Thời Đường Hi Tông, niên hiệu Quang Khải, Tiết độ sứ Hoài Nam là Cao Biền trọng dụng những quan lại tàn ác như Lã Dụng Chi khiến người người oán hận. Năm Quang Khải thứ ba (năm 887), tháng 4, mượn danh nghĩa trừng phạt Lã Dụng Chi, Tả sương đô tri binh mã sứ của Hoài Nam là Tất Sư Đạc và Quân sứ của Hoài Ninh là Trịnh Hán Chương đem quân đánh trị sở của Hoài Nam là thành Quảng Lăng (Dương Châu).

Tất Sư Đạc còn phái bộ tướng của mình là Tôn Ước đem thư đến Quan sát sứ Tuyên Châu là Tần Ngạn đề nghị cùng cất binh, hứa nếu hạ được Quảng Lăng, sẽ để Tần Ngạn làm thống soái. Tần Ngạn xem xong thư, cao hứng sai Trần Tru đem 3000 quân đến Dương Tử hỗ trợ Tất Sư Đạc.

Tất Sư Đạc dẫn quân đến dưới thành Quảng Lăng. Cao Biền hoảng sợ, cử Hứa Kham đem thư và rượu thịt đến gọi là để úy lạo Tất Sư Đạc, nhưng Hứa Kham chưa kịp nói đã bị Tất Sư Đạc ra lệnh chém đầu.

Lã Dụng Chi là kẻ xảo trá, gian ác, nắm thực quyền ở dinh Tiết độ sứ. Hắn mượn danh nghĩa Cao Biền, cử Thứ sử Hộ Châu là Dương Hành Mật làm Hành quân tư mã đem quân đi cứu Quảng Lăng. Mưu sĩ Viên Tập của Dương Hành Mật phân tích tình hình, nói: “Cao Biền mê muội, Lã Dụng Chi gian tà, Tất Sư Đạc ngỗ ngược,ba hạng người ấy tụ hợp một chỗ, tiện cho ta dùng binh. Đây là ý trời muốn để Hoài Nam có minh công đây. Xin ngài cất quân đi ngay”.

Dương Hành Mật đem toàn bộ binh mã Hộ Châu và mượn thêm lực lượng của Thứ sử Hoà Châu là Tôn Đoan, cộng lại được mấy ngàn, tiến gấp đến Quảng Lăng. Tháng 5 thì tới Thiên Trường.

Tất Sư Đạc lúc này đã vào được trong thành, bức Cao Biền phải cử hắn làm Tiết độ phó sứ, Hành quân tư mã. Quan sát sứ Tuyên Châu là Tần Ngạn cũng đích thân dẫn hơn một vạn quân thừa thế tiến đến Quảng Lăng không tốn một mũi tên. Tần Ngạn tự xưng là Tiết độ sứ Hoài Nam cử Tất Sư Đạc làm Tư mã hành quân, cử Thứ sử Tri Châu là Triệu Hoang làm Quan sát sứ Tuyên Hấp.

Khi Dương Hành Mật tới Quảng Lăng, Tần Ngạn không biết thực lực của ông thế nào, liền ra lệnh đóng chặt cửa thành phòng thủ. Dương Hành Mật cho xây dựng 8 doanh trại vây quanh thành, bịt hết các lối ra, chuẩn bị chiến đấu.

Trong thành tự nhiên tụ tập hàng vạn binh mã, lương thảo trở nên khan hiếm. Dân chúng phải đem vàng bạc châu báu ra đổi lấy lương thực của quân đội, 1 viên ngọc chỉ đổi được 5 thăng gạo.

Để ổn định lòng quân, Tần Ngạn phái Tất Sư Đạc đem 8000 quân ra thành đánh phá, nhưng các yếu đạo đã bị lấp, liều chết đánh cũng không phá nổi, lại tử thương nhiều, đành phải rút vào thành.

Tháng 8, quân và dân trong thành đều nơm nớp bất an, thấy khó bề cố thủ thêm. Tần Ngạn sai Tất Sư Đạc và Trịnh Hán Chương dẫn một vạn hai ngàn binh ra bày trận ở ngoài thành phía tây, trải dài mấy dặm, khí thế khá mạnh.

Dương Hành Mật hạ lệnh không đánh, ngồi nguyên trong trướng nói với các tùy tướng: “Cứ theo kế hoạch đã định, khi nào địch tiến đến gần hãy báo cho ta biết”. Tướng Lý Tông Lễ nói: “Địch đông ta ít, ta nên rút thì hơn ” bị tướng Lý Thọ lớn tiếng phản đối: “Ta lấy thuận phạt nghịch, nay thắng lợi gần kề, há lại lui binh? Tôi nguyện làm tiên phong đánh địch”. Dương Hành Mật chấp nhận, nói: “Được Lý tướng quân đi trước dụ địch, ta sẽ đem tinh binh tiếp ứng. Làm sao dụ được quân chủ lực của địch tới khu vực để kho lương của chúng ta”.

Lý Thọ dẫn quân đi, Dương Hành Mật đem hơn 1000 quân mã đi theo, mới được nửa đường, thấy quân Lý Thọ thua chạy về, đằng sau là quân địch đuổi theo. Dương Hành Mật để cho quân của Lý Thọ qua hết, mới chỉ huy binh mã chặn địch. Đánh được một lúc, cũng cho quân rút dần, tới gần kho lương thì chạy vào một con đường nhỏ hẹp. Lính coi kho toàn là loại già yếu, không chống đỡ nổi. Quân địch tràn tới, thấy lương thực và của cải như núi thì tranh nhau cướp đoạt, chất lên lưng ngựa hoặc đeo khoác đầy mình, cảnh tượng nhốn nháo, hỗn loạn không ra thể thống gì. Đúng lúc ấy, Dương Hành Mật và Lý Thọ chỉ huy phục binh ập tới tấn công. Hơn một vạn quân địch giày xéo lên nhau mà chạy, bị giết, bị bắt sống toàn bộ, tử thi ngổn ngang trong vòng mười dặm. Tất Sư Đạc và Trịnh Hán Chương tế ngựa chạy trốn mới thoát chết.

“Qui sư vật át”

Địch rút về nước chúng thì không nên chặn đường.

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Binh pháp Tôn Tử và hơn 200 trận đánh nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc
  • Tác giả: Hoàng Phác Dân, Ngô Như Tung
  • Dịch giả: Lê Khánh Trường
  • Nhà xuất bản Mũi Cà Mau
  • Nguồn: tusachcuaban
"Like" us to know more!