Cuộc nội chiến nước Anh

Cuộc nội chiến nước Anh

Cuộc chiến giữa giai cấp tư sản mới và quyền lực phong kiến

Từ năm 1642 đến 1648, giai cấp tư sản mới nước Anh đã phản đối vương quyền chuyền chế của chế độ phong kiến, phát động cuộc nội chiến.

Đầu thế kỷ 17, nền kinh tế tư bản chủ nghĩa ở Anh liên tục phát triển, thế lực giai cấp tư sản và quý tộc mới ngày càng mạnh. Mâu thuẫn giữa họ và vương quyền phong kiến ngày càng trở nên gay gắt, hai bên luôn ở trong tư thế đối đầu, cuối cùng cuộc nội chiến đã nổ ra. Cuộc nội chiến nước Anh chia làm hai trận tuyến, một bên là quan quân và quý tộc phong kiến, đứng đầu là nhà vua, tổ chức thành quân Bảo hoàng; một bên là giai cấp tư sản, quý tộc mới và bình dân thành thị ủng hộ nghị viện, tổ chức thành quân nghị viện. Chiến sự hai bên diễn ra liên miên, khi mới bắt đầu còn có kẻ thắng, người thua, về sau quân nghị viện đã chiếm ưu thế hơn hẳn.

Tháng 6-1645, hai bên đã chiến đấu ác liệt tại Nasebi. Sau khi vua Charles đưa quân Bảo hoàng đến một ngọn núi ở phía Bắc Nasebi, liên cho Thân vương Lubert đưa quân đi trinh sát, tin báo trở về là quân nghị viện đang tránh quân Bảo hoàng, rút về phía Nam. Thực ra, đây chính là kế hoạch dụ địch tiến vào sâu của tướng quân nghị viện là Cromwell và Fervacks, Họ cố ý làm ra vẻ sợ quân Bảo hoàng nên trốn chạy, chuyển quân của mình về phía Nam, lựa chọn địa hình chiến đấu có lợi, đồng thời không để cho đối phương thấy được cách bố trí của họ. Họ đoán chắc rằng Lubert nóng vội kia sẽ đưa quân đuổi theo. Quả nhiên không ngoài dự đoán, Thân vương Lubert vội vàng đưa quân đến nơi này, bày binh bố trận, chuẩn bị chiến đấu. Khi cuộc chiến bắt đầu, quân nghị viện chiếm vị trí ưu thế, vốn dự tính sẽ nhanh chóng giành chiến thắng, nào ngờ chỉ huy lực lượng kỵ binh cánh trái vừa chiến đấu đã bị thương nặng. Đám quân như rắn mất đầu, thế trận rối ren. Lubert thừa cơ phát động xung phong, đánh bật lực lượng kỵ binh cánh trái của quân nghị viện khỏi chiến trường.

Lúc này, cuộc chiến ác liệt trên chiến trường chính diện đang gặp khó khăn, do cánh trái quân nghị viện đã rút lui nên bộ binh ở đây mất đi sự yểm trợ. Bộ binh cánh trái và cánh giữa của quân Bảo hoàng nhanh chóng hình thành thế gọng kìm, xiết chặt vòng vây đối với quân nghị viện. Tổng chỉ huy lính bộ binh của quân nghị viện cũng bị thương nặng, quân đội nhanh chóng bị tan rã.

Chính lúc quan trọng này, Cromwell chỉ huy 3600 kỵ binh cánh phải từ trên sườn núi lao xuống, kỵ binh quân Bảo hoàng bị tấn công mạnh mẽ, rối loạn đội hình, nhanh chóng bị đánh bại, Cromwell tổ chức một nhóm kỵ binh truy đuổi tiêu diệt số quân trốn chạy, còn mình chỉ huy số còn lại xông vào chiến trường trung tâm, tấn công ác liệt vào bộ binh Bảo hoàng. Lực lượng kỵ binh của Cromwell đánh bại bộ binh cánh trái, tiếp đó xông thẳng vào cánh giữa của quân Bảo hoàng. Lúc này, quân Bảo hoàng đương nhiên ở vào tình thế bất lợi. Vua Charles ở hậu phương quan sát trận chiến thấy tình hình nguy cấp, vội điều động quân ra chi viện, đồng thời chuẩn bị đích thân ra trận. Lúc này, công tước thân cận của nhà vua đang quay đầu ngựa tháo chạy, các tướng lĩnh cũng lần lượt rút lui. Cuối cùng, toàn bộ kỵ binh của phái Bảo hoàng đều phải đầu hàng.

Cho đến năm 1648, cuộc nội chiến nước Anh mới kết thúc, quân nghị viện cuối cùng đã lật đổ được nền thống trị chuyên chế phong kiến của nhà vua, mở đường cho sự phát triển của chế độ tư bản chủ nghĩa ở nước Anh.

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tên sách: 100 cuộc chiến lẫy lừng trong lịch sử thế giới
  • Tác giả: Lý Giải Nhân
  • Nhà xuất bản Thời Đại
  • Nguồn: Tve-4u.org
"Like" us to know more!