Con cáo Lâm Bưu mượn oai hổ

Con cáo Lâm Bưu mượn oai hổ

Thời xưa có một câu chuyện ngụ ngôn nói về một con cáo bị con hổ bắt.

Để cứu mạng, cáo liền nghĩ ra một cách thoát thân. Nó bèn nói với chúa trong các loài thú rằng: Anh không nên ăn thịt tôi. Bởi vì tôi là đại vương trong cánh rừng này. Không có tôi thì bách thú trong rừng sẽ có thể làm loạn.

Hổ không tin. Nó cho rằng mình mới là chúa của các loài thú.

Cáo lại chứng minh thêm lời nói của mình: "Nếu anh không tin, thế thì mời anh hãy cùng tôi đi vào rừng một vòng, thử xem chúng nó có đều sợ tôi không nhé".

Họ cảm thấy đây là một cách hay, liền cùng đi với cáo vào rừng thị sát. Kết quả là mọi chỗ chúng đến đều thấy bách thú sợ hãi và trốn tránh xa chúng hết.

Cáo đắc ý nói: Anh xem, lời tôi nói có đúng không? Chúng nó vừa nhìn thấy đã sợ và chạy trốn hết. Trước thực tế diễn ra trước mắt., hổ cũng đành thừa nhận, thả con cáo xảo quyệt này.

Trò bịp này của cáo, sau này được Lâm Bưu đã khéo léo vận dụng vào thân phận của ông với Mao Trạch Đông.

Tháng 5 năm 1966, Mao Trạch Đông đã phát động Đại cách mạng văn hóa, đã thực hiện "pháo kích" thẳng thừng vào các đối thủ của ông. Ý đồ của Mao Trạch Đông là do các tiểu tướng Hồng vệ binh trẻ thực thi.

Trước thiên An Môn, Mao Trạch Đông đã trước sau tám lần tiếp kiến các tiểu tướng Hồng vệ binh cuồng nhiệt bảo vệ ông. Đó là một hoạt động sùng bái mang tính tôn giáo. Mao Trạch Đông giống như một vị Thần được tầng lớp trẻ này bưng đặt lên đàn tế Thần một cách vô tri mà lại chân thành.

Lâm Bưu lúc này đã trở thành nhân vật số 2 của những người lành đạo cao nhất của Trung Quốc. Ông đã lợi dụng cơ hội cùng đi với Mao Trạch Đông công khai duyệt Hồng vệ binh, không ngừng nâng cao uy tín của mình trong hồng vệ binh và trong nhân dân toàn quốc.

Do khi Mao Trạch Đông tiếp kiến Hồng vệ binh đều là Lâm Bưu cùng đi theo sát, hơn nữa luôn luôn là ông ta thay mặt Trung ương nói chuyện. Việc tuyên truyền của báo chí và phát thanh cũng luôn luôn xếp đặt Lâm Bưu vào hàng thứ hai chỉ đứng sau Mao Trạch Đông.

Qua không ngừng kích thích, không ngừng cưởng điệu hóa như thế, cuối cũng làm cho nhân dân toàn quốc đã tiếp nhận cách đề xuất "Trung ương Đảng do Mao chủ tịch đứng đầu, Lâm phó chủ tịch là phó" này.

Trong một năm ngắn ngủi của cách mạng văn hóa, Lâm Bưu đã lặng lẽ vừa nhảy đã thành nhân vật số 2 của Trung Quốc.

Tháng 4 năm 1969, Đảng cộng sản Trung Quốc đã triệu tập Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ 9 tại Bắc Kinh. Trong Đại hội lần này đã chính thức xác lập Lâm Bưu là người nối nghiệp của Mao Trạch Đông.

Lâm Bưu đã trở thành nhân vật thăng tiến nhanh nhất trong chính cục Trung Quốc đương thời.

Khi hiển hiện mình, trực tiếp hiển hiện đôi khi vì quá trắng trợn lộ liễu nên bị người ta chán ghét. Vì vậy, phải dùng một chiến thuật vu hồi.

Giống như con cáo kia đã khéo léo vận dụng oai hổ.

Đây là một loại trí tuệ. Lâm Bưu có sẵn loại trí tuệ này, làm cho địa vị của ông ta không ngừng vinh quang lừng lẫy.

Thời xưa có một người đến chợ bán ngựa.

Ba ngày đã trôi qua, vẫn chưa bán được ngựa của ông, lại cũng không có ai đến hỏi ông ta một lời.

Ông ta rất buồn, bèn ngồi ở đó để nghĩ biện pháp. Biện pháp đã có. Ông đã tìm được Bá Lạc là người nổi tiếng về xem ngựa, ông nói với Bá Lạc: "Tôi muon mời Ngài đến chợ, để xem địa phương tôi bán ngựa, như thế tôi sẽ trả thù lao hậu hình cho Ngài".

Bá Lạc đã theo lời nói của ông ta đi làm.

Kết quả là con ngựa kia đã bán được với giá gấp 10 lần giá ban đầu. Ở đây, uy tín của Bá Lạc cũng giống như uy tín của Mao Trạch Đông đã bị vận dụng một cách khéo léo.

Tâm lí học có một khái niệm gọi là "hiệu ứng Haluo". Haluo chính là vành quanh phía sau vẽ trên các thánh tượng. "Hiệu ứng Haluo" là chỉ hiện tượng do sự hấp dẫn của một sự vật có sức mạnh mà đặc tính của nó bị bỏ qua.

Lợi dụng hiệu ứng này, có thể nhờ vào quyền uy lớn mạnh khác để hình thành hình tượng ảo cao hơn vật thể thực.

Mấy nhân vật chúng tôi nêu lên ở trên, đều có thể nói là đã lợi dụng "Hiệu ứng Haluo". Đương nhiên, còn có cả con cáo xảo quyệt kia nữa.

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Thiên thời
  • Tác giả: Bạch Huyết
  • Dịch giả: Nguyên An
  • Nhà xuất bản Hà Nội 2008
  • Nguồn: tusachcuaban.com
"Like" us to know more!