Chu Nguyên Chương dụ Trần Hữu Lượng

Chu Nguyên Chương dụ Trần Hữu Lượng

Năm Nguyên Thuận đế Chí Chính thứ 19 (năm 1359) Chu Nguyên Chương lấy Ứng Thiên (Nam Kinh, Giang Tô) làm trung tâm. Lập xong căn cứ địa Giang Nam, Chu Nguyên Chương quyết định trước hãy dẹp yên 2 tập đoàn lớn là Trần Hữu Lượng ở phía tây và Trương Sĩ Thành ở phía đông, sau đó sẽ tiến lên phía bắc diệt Nguyên, thống nhất cả nước.

Chu Nguyên Chương hỏi mưu sĩ Lưu Cơ (Lưu Bá Ôn) xem nên đánh tập đoàn nào trước. Lưu Cơ nói: “Trần Hữu Lượng chiếm Giang Châu luôn nhòm ngó ta, nên dốc loàn lực diệt họ Trần trước. Diệt xong, họ Trương còn một mình, dễ đàng bị dẹp”.

Chu Nguyên Chương nghe theo, tích cực chuẩn bị chiến thuyền để đánh Trần Hữu Lượng phía tây. Trần Hữu Lượng vốn coi Chu Nguyên Chương là đối thủ chính, không đợi họ Chu tấn công, đã đem hết binh lực xuôi dòng tiến đánh. Năm 1360, tháng Năm nhuận, Trần Hữu Lượng đánh chiếm Thái Bình, Thái Thạch.

Sau khi chiếm Thái Bình, Trần Hữu Lượng giết lãnh tụ nghĩa quân nông dân Từ Thọ Huy; lấy miếu Ngũ Thông ở Thái Thạch làm cung điện, tự xưng đế, quốc hiệu Hạn, rồi phái sứ sang hẹn với Trương Sĩ Thành cùng đánh Chu Nguyên Chương.

Bây giờ thủy quân của Trần Hữu Lượng gấp 10 lần thủy quân của Chu Nguyên Chương, không đợi Trương Sĩ Thành trả lời, Trần Hữu Lượng đã chỉ huy thủy quân tiến đến Ứng Châu.

Chu Nguyên Chương nghe báo, vội triệu các tướng lĩnh bàn cách chống đỡ. Có người đề nghị lập tức đem quân nghênh chiến, có người chủ trương bỏ thành lui về cố thủ Trung Sơn (Tử Kim Sơn, Đông Giao, Nam Kinh). Có mưu sĩ cho rằng nên đầu hàng. Cuộc tranh luận kéo dài chưa ngã ngũ.

Chu Nguyên Chương chăm chú lắng nghe, thấy Lưu Cơ lặng thinh, biết mưu sĩ này có chủ ý, tạm ngừng bàn luận, mời Lưu Cơ vào phòng bàn riêng, Chu hỏi: “Địch đã tới gần, tiên sinh có cao kiến gì chăng?”, Lưu Cơ đáp: “Những kẻ chủ trương đầu hàng hoặc rút chạy, có thể đem chém đầu làm hiệu lệnh. Để an định lòng quân, có thể mở kho phân phát. Kẻ địch kiêu ngạo, thì nên dụ địch vào sâu rồi dùng phục binh tiêu diệt”.

Chu Nguyên Chương nghĩ “Làm sao để dụ Trần Hữu Lượng đây?”. Sau một hồi suy tính, liền sai người triệu Khang Mậu Tài vốn là tướng Nguyên sang hàng và là bạn cũ của Trần Hữu Lượng.

Khang Mậu Tài tới. Chu Nguyên Chương nói: “Ngươi vốn là bạn cũ của Trần Hữu Lượng, nay ta muốn ngươi viết thư trá hàng cho hắn, hẹn hắn chia quân tiến đánh Ứng Thiên, ngươi sẽ làm nội ứng, liệu có được hay chăng?”

Khang Mậu Tài đáp: “Trần Hữu Lượng là kẻ không có tín nghĩa, đã giết người bạn đồng hương thân thiết của tại hạ là Từ Thọ Huy, tại hạ đang muốn báo thù. Mậu Tài này nguyện tuân lệnh tướng quân, dù chết cũng chẳng từ nan. Tại hạ có một lão bộc biết rõ Trần Hữu Lượng, để người đó mang thư đi, chắc Trần Hữu Lượng sẽ không nghi ngờ”.

Khang Mậu Tài về phủ, viết thư trá hàng, giao cho lão bộc dặn đi dặn lại phải hết sức bình tĩnh, không được để lộ bất cứ sơ hớ nào.

Trần Hữu Lượng nhận thư của Khang Mậu Tài. Thư viết: “Xin hãy chia quân làm ba đường đánh phá Ứng Thiên, Mậu Tài sẽ đem binh ở cầu Giang Đông ngoài thành Ứng Thiên làm nội ứng, mở rộng cửa thành, tiến thẳng vào soái phủ, có thể bắt sống Chu Nguyên Chương...”

Trần Hữu Lượng tuy trong bụng rất mừng, nhưng còn nghi ngờ, cật vấn người lão bộc đủ điều. Người lão bộc đã được dặn dò ứng đáp trôi chảy. Trần Hữu Lượng nói: “Ngươi hãy gấp trở về bảo Mậu Tài rằng ta lập tức chia quân làm ba đường đánh Ứng Thiên. Nhờ Mậu Tài làm ám hiệu đúng lúc”. Lão bộc đã đi, Trần Hữu Lượng còn hỏi thêm: “Cầu Giang Đông mà Mậu Tài canh giữ là cầu gỗ hay cầu đá?” Lão bộc đáp: “Là cầu gỗ”.

Người lão bộc đi rồi, thái uý (do Trần Hữu Lượng phong chức) Trương Định Biên nói với Trần Hữu Lượng: “Chúa công liệu có phải Khang Mậu Tài trá hàng hay không?”, Trần Hữu Lượng đáp: “Thế quân ta trúc chẻ ngói tan, có thách hắn cũng không dám!”.

Người lão bộc trở về Ứng Thiên, Khang Mậu Tài lập tức báo tin tỉ mỉ với Chu Nguyên Chương. Chu Nguyên Chương cười nói: “Trần Hữu Lượng chui vào tròng của ta rồi”. Đề phòng Khang Mậu Tài giả hàng làm thật, Chu Nguyên Chương lệnh cho tướng Lý Thiện Trường ngay đêm đó thay cầu Giang Đông thành cầu đá.

Hôm sau, Trần Hữu Lượng điều động hai đạo quân thủy bộ, đem mấy trăm chiến thuyền xuôi dòng. Tiền quân đến cảng Đại Thắng, gặp bộ tướng của Chu Nguyên Chương là Dương Cảnh ngăn chặn, không thể đổ bộ lên bờ được.

Trần Hữu Lượng thấy đi đường thủy theo Tân Hà thì chật hẹp, khó linh hoạt tiến thoái, hạ lệnh theo sông cái tiến thẳng đến cầu Giang Đông, để tiện kết hợp với Khang Mậu Tài đang chờ làm nội ứng.

Thuyền tới cầu Giang Đông, thấy cầu bằng đá, Trần Hữu Lượng bất giác hoài nghi, vội lệnh cho thuộc hạ gọi to họ Khang, nhưng gọi mấy lần không ai đáp. Trần Hữu Lượng biết là trúng kế, vội hạ lệnh cho em trai là Trần Hữu Nhân dẫn thủy quân tiến về hướng Long Loan.

Mấy trăm chiến thuyền lớn tập trung trên khúc sông Long Loan. Trần Hữu Lượng phái 1 vạn tinh binh rời thuyền lên bờ xây công sự, định dùng lục quân và thủy quân cùng đánh Ứng Thiên.

Chu Nguyên Chương cùng chư tướng đứng trên đỉnh núi Lư Long chỉ huy tác chiến. Lúc này, trời nắng gắt, Chu thấy tướng sĩ ai nấy mồ hôi ròng ròng, liền sai lính bỏ lọng đang che nắng cho mình, cùng chịu nắng với tướng sĩ làm ai nấy đều cảm động.

Đột nhiên, Chu ra lệnh cho phất lá cờ vàng. Đại tướng Thường Ngộ Xuân từ phía tả, đại tướng Từ Đạt từ phía hữu dẫn binh xông tới chém giết đám quân địch đang làm công sự trên bờ. Quân địch bị tấn công bất ngờ, tức thì rối loạn.

Trần Hữu Lượng thấy nguy cấp, vội hét lớn: “Ba quân chớ hốt hoảng, kẻ nào bỏ chạy sẽ bị chém đầu!” nhưng một vạn tinh binh đã thương vong quá nhiều, lại không có chỉ huy, cứ thế cắm đầu chạy ra bờ sông để tranh nhau xuống thuyền.

Trần Hữu Lượng hoảng hồn hạ lệnh nhổ neo, nào ngờ lúc này nước triều đã rút, hơn một trăm chiến hạm lớn đều bị mắc cạn. Quân của Thường Ngộ Xuân và Từ Đạt thừa thắng tràn xuống các chiến hạm mà chém giết. Quân của Trần Hữu Lượng lớp đầu hàng lớp bỏ chạy, lớp bị giết, lớp chất đuối, tan nát tơi bời.

Trần Hữu Lượng và Trương Định Biên thấy thất bại khó bề cứu vãn, vội rời chiến hạm, xuống một chiến thuyền nhỏ mà chạy trốn. Chỉ trận này, Chu Nguyên Chương đã diệt hơn 5 vạn, bắt sống hơn hai vạn người và thu hơn trăm chiến hạm cùng vài trăm thuyền nhỏ.

Chu Nguyên Chương bước lên chiến hạm chỉ huy của địch, thấy trong số giấy tờ Trần Hữu Lượng bỏ lại, có thư trá hàng của Khang Mậu Tài, thì mỉm cười, nói: “Trần Hữu Lượng ngươi quả là ngu ngốc!”. Trong thời gian đó, Trương Sĩ Thành chỉ lo phòng giữ địa bàn của mình, không dám xuất binh. Chu Nguyên Chương nhân đó đem quân truy kích Trần Hữu Lượng, chiếm lại An Khánh, Thái Bình, sau đó lại tiến chiếm Tín Châu (Thượng Nhiêu, Giang Tây) sau đó tiêu diệt hoàn toàn cơ sở phục hồi của Trần Hữu Lượng.

“Dạ chiến đa kim cổ, trú chiến đa tinh kỳ ”

Đánh trận ban đêm phần nhiều dùng chiêng trống, đánh ban ngày dùng cờ xí.

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Binh pháp Tôn Tử và hơn 200 trận đánh nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc
  • Tác giả: Hoàng Phác Dân, Ngô Như Tung
  • Dịch giả: Lê Khánh Trường
  • Nhà xuất bản Mũi Cà Mau
  • Nguồn: tusachcuaban
"Like" us to know more!