Chu Nguyên Chương chặt dây buộc thuyền, ngăn ý muốn trở về của binh sĩ

Chu Nguyên Chương chặt dây buộc thuyền, ngăn ý muốn trở về của binh sĩ

Cuối triều Nguyên, năm 1352, Chu Nguyên Chương, người An Huy, gia nhập nghĩa quân nông dân gọi là quân Hồng Cân. Sau khi nắm 1 phần binh quyền, Chu cùng thuộc hạ đưa ra khẩu hiệu “Lấy Kim Lăng làm cơ sở, triển khai chinh chiến, xướng nhân nghĩa, thu nhân tâm, định thiên hạ”.

Tháng 6 năm Nguyên Thuận đế chí chính thứ 15 (năm 1355), để chiếm Kim Lăng, Chương cùng Từ Đạt, Thường Ngộ Xuân đem 3 vạn quân Hồng Cân từ Hoà Châu dùng hơn ngàn chiến thuyền vượt Trường Giang, qua Ngưu Chử Cơ để tiến đánh Thái Thạch Cơ ở phía bắc Mã Yên Sơn, là yếu địa của Tân Giang.

Chu Nguyên Chương nói với tướng tiên phong Liêu Vĩnh An: “Thái Thạch Cơ là trấn lớn, phòng thủ tất nhiên kiên cố. Phía Ngưu Chử Cơ hướng ra dòng sông lớn, quân Nguyên khó phòng bị, nếu ta đánh phía Ngưu Chử Cơ thì chắc thắng”. Liêu Vĩnh An y lời, giong buồm tiến thẳng đến Ngưu Chử Cơ.

Hôm ấy trời âm u, gió to sóng cả. Đội tiên phong Hồng Cân vừa tiến gần đến Ngưu Chử Cơ thì quân Nguyên nấp ở trên bờ bắn tên xối xả, nhiều nghĩa quân bị thương vong. Liêu Vĩnh An mấy phen dẫn quân xông tới đều bị chặn đánh, không thể đổ bộ. Vừa lúc ấy có một chiến thuyền từ phía sau lao tới, đứng đằng mũi là đại tướng Thường Ngộ Xuân tay trái cầm mộc, tay phải thủ đao. Thường Ngộ Xuân hét lớn một tiếng rồi phi thân bay thẳng lên bờ lấy mộc che tên, vung đao chém giết; quân Nguyên địch không nổi, bắt đầu lui dần.

Chu Nguyên Chương phất cờ hiệu, tiếng tù và và trống trận nổi lên vang trời, nghĩa quân ào lên bờ chiếm Thái Thạch Cơ. Quân Nguyên phải rút chạy. Nghĩa quân lấy nhiều lương thực ở Thái Thạch Cơ. Nguyên trong số nghĩa qụân có nhiều người quê ở Hòa Châu, mà Hòa Châu đang thiếu ăn trầm trọng, nên tướng sĩ muốn chở lương thực về Hòa Châu chứ không muốn tiếp tục tiến quân.

Chu Nguyên Chương nói với Từ Đạt: “Nếu trở về Hòa Châu, việc tái chiếm Giang Đông sẽ rất khó khăn. Mà không chiếm được Giang Đông thì đại sự khó thành”. Từ Đạt gật đầu khen phải.

Để ngăn chặn ý muốn trở về của binh sĩ, Chu Nguyên Chương hạ lệnh chặt đứt dây buộc thuyền. Thế là trong chốc lát, cả ngàn chiến thuyền trôi xuôi dòng nước không còn lại một chiếc. Quân sĩ trố mắt ngơ ngác nhìn theo đoạn nhao nhao hỏi duyên cớ.

Chu Nguyên Chương tập trung tướng sĩ nói: “Chúng ta muốn dựng nghiệp lớn, không thể an hưởng nhất thời. Thái Bình đã ở trước mắt, chúng ta phải chiếm Thái Bình làm chỗ đứng chân, sau đó tiến đánh Kim Lăng”.

Quân sĩ thấy không còn đường lùi, thì đồng lòng nhất trí theo Chu Nguyên Chương tiến công Thái Bình. Đại quân đến chân thành lập tức đánh luôn. Tướng Nguyên giữ thành thấy đối phương dũng mãnh dị thường, hoảng sợ bỏ thành chạy. Nghĩa quân chiến Thái Bình dễ dàng. Trọng điểm phía nam của triều Nguyên là Kim Lăng đã lâm vào tình thế nguy ngập.

“Tướng quân chi sự, tĩnh dĩ u, chính dĩ trị”

Việc chủ trì quân sự phải lạnh lùng suy sét mưu lược mà kín đáo, quản lý bộ đội nghiêm chính mà có điều lý.

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Binh pháp Tôn Tử và hơn 200 trận đánh nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc
  • Tác giả: Hoàng Phác Dân, Ngô Như Tung
  • Dịch giả: Lê Khánh Trường
  • Nhà xuất bản Mũi Cà Mau
  • Nguồn: tusachcuaban
"Like" us to know more!