Chu Du mượn gió phóng hỏa trận Xích Bích

Chu Du mượn gió phóng hỏa trận Xích Bích

Cuối thời Đông Hán, Tào Tháo dẹp yên quần hùng phương bắc, bình định Ô Hoàn, thống nhất Trung Nguyên, tháng 7 năm Kiến An thứ 13 (năm 208) dẫn 20 vạn quân, xướng lên thành 80 vạn, tiến xuống phía nam, định chiếm Kinh Châu và toàn bộ địa khu Giang Nam, thống nhất toàn quốc.

Ở phương nam, Tôn Quyền nối nghiệp cha anh, chiếm 6 quận Giang Nam, thực lực quân sự tuy không bằng Tào Tháo, nhưng biết chiên hiền đãi sĩ, phát triển sản xuất, nên thế lực ngày một mạnh. Tôn Quyền quyết giữ Giang Nam, chờ cơ hội chiếm Kinh Châu, mưu đồ bá chủ.

Lưu Bị có ý đồ chính trị, nhưng chưa có địa bàn cố định. Trận Quan Độ bị thua, Lưu Bị phải chạy tới Kinh Châu nương nhờ Lưu Biểu, được Lưu Biểu cho đóng quân ở Tân Dã, sau lại chuyển đến Phàn Thành. Lưa Bị chiêu mộ nhân tài, chuẩn bị lực lượng, chờ thời cơ.

Nhà chính trị và quân sự kiệt xuất thời Tam Quốc là Gia Cát Lượng được Lưu Bị “ba lần đến lều cỏ” mời về làm quân sư. Gia Cát Lượng giúp Lưu Bị định chiến lược, trước hết chiếm hai châu Kinh - Ích làm căn cứ địa, đồng thời liên minh với Tôn Quyền chống Tào Tháo, chờ cơ hội xuất binh Trung Nguyên.

Thành Kinh Châu là nơi cả 3 thế lực đều muốn chiếm. Đại quân Tào Tháo tiến thẳng xuống Kinh Châu. Lúc này chủ nhân của Kinh Châu là Lưu Biểu bị bệnh chết, con thứ là Lưu Tôn lên thay, sợ uy Tào Tháo, vội vã đầu hàng.

Lưu Bị nghe tin đó cả sợ, tự liệu thế đơn lực mỏng, không đủ sức chống quân Tào, dẫn trăm họ chạy đến Giang Lăng. Giang Lăng là căn cứ quan trọng ở thượng du Trường Giang, Tào Tháo sợ Lưu Bị chiếm, thân chinh đem 5000 quân khinh kỵ đi suốt ngày đêm, vượt 300 dặm, đuổi theo Lưu Bị, đến Tràng Bản, Đương Dương thì đuổi kịp.

Tin Lưu Biểu chết báo sang Đông Ngô, Tôn Quyền phái Lỗ Túc gấp tới Kinh Châu, danh nghĩa là đi viếng, thực chất dò xét tình hình, chuẩn bị chiếm Kinh Châu. Nhưng Lỗ Túc chưa đến nơi, thì Lưu Tôn đã hàng Tào. Lỗ Túc đành đi gặp Lưu Bị bàn mưu chống Tào.

Lưu Bị tiếp nhận đề nghị của Lỗ Túc, cử Gia Cát Lượng sang Sài Tang gặp Tôn Quyền để cùng bàn kế lớn chống Tào, còn mình thì hội hợp với thủy quân của Quan Vũ và hơn 2 vạn quân của Lưu Kỳ lui về thủ ở Phàn Khẩu, bờ nam Trường Giang.

Tào Tháo sau khi chiếm Giang Lăng, cho đại quân thủy lục theo Trường Giang tiến sang phía đông. Tào Tháo kiêu ngạo khinh địch cho rằng đại quân đánh đâu thắng đó, bèn viết thư đe dọa để

Tôn Quyền phải đầu hàng.

Nội bộ Đông Ngô chia làm hai phái, chủ chiến và chủ hàng. Chu Du và Gia Cát Lượng phân tích rõ tình hình, cuối cùng Tôn Quyền quyết định hợp binh với Lưu Bị chống Tào. Tôn Quyền rút kiếm chém đứt một góc bàn và nói: “Còn ai dám khuyên hàng kẻ đó sẽ như chiếc bàn này!”.

Tôn Quyền cử Chu Du, Trình Tấn làm Tả, Hữu đô đốc, Lỗ Túc làm Tán quân hiệu uý, chọn ba vạn binh, ngược dòng sông tiến sang phía tây đến Phàn Khẩu, liên hợp với quân của Lưu Bị chống Tào Tháo. Tôn -Lưu hội quân, tiến sang phía tây, đến Xích Bích thì gặp quân Tào.

Lúc này quân Tào không hợp thủy thổ, nhiều người sinh bệnh. Liên quân Tôn-Lưu tiến đánh, trận đầu thắng lợi. Quân Tào buộc phải rút sang bờ bắc Trường Giang, đối diện với quân Tôn- Lưu ở bờ nam.

Quân Tào phần đông là người phương bắc, không quen sông nưức, trên thuyền bị say sóng, nên Tào Tháo ra lệnh ghép nối đầu đuôi các chiến thuyền lại với nhau thành một khối, bày trận ở bên bờ bắc dày đặc như rừng, thanh thế hùng mạnh. Bộ tướng của Chu Du là Hoàng Cái thấy vậy đề nghị: “Nay địch đông ta ít ta khó cầm cự lâu dài với chúng. Nhưng giặc lại đem ghép thuyền vào với nhau thành một khối như thế kia, thì ta có thể dùng hỏa công diệt chúng”.

Kế này tuy hay, nhưng không dễ thực hiện. Lúc này là đầu mùa đông, trên mặt sông thường chỉ có gió tây bắc, nếu dùng hỏa công thì sẽ thiêu hủy chiến thuyền của quân mình bên bờ nam.

Chu Du dò hỏi nhân dân địa phương, được biết hàng năm trước và sau tiết Đông chí có thể xuất hiện gió đông nam thì cả mừng, lệnh cho bộ đội tích cực và bí mật chuẩn bị hỏa công.

Họ chất đầy cỏ khô, rơm rạ lên 10 thuyền lớn. Sau đó dùng vải phủ bên trên và cắm cờ để nguỵ trang. Lại chuẩn bị những chiếc thuyền nhỏ di động lẹ làng bám sau thuyền lớn để sau khi phóng hỏa, binh sĩ trên thuyền lớn rút xuống thuyền nhỏ.

Để kế hoạch hỏa công được toàn vẹn, Hoàng Cái viết thư xin hàng cho người mang sang trình Tào Tháo. Tào Tháo xem kĩ, nghi có sự trá hàng. Người đưa thư hết lời bày tỏ thành ý của Hoàng Cái. Tào Tháo nói: “Nếu Hoàng Cái hàng thật, ta sẽ phong cho tước phẩm cao sang”. Người đưa thư về báo lại, Hoàng Cái cả mừng báo tin cho Chu Du, Chu Du truyền lệnh chuẩn bị xuất kích.

Mọi việc chuẩn bị đâu vào đó, chỉ thiếu gió đông. Trên mặt sông gió tây bắc vẫn vi vu như cũ. Liên quân Tôn-Lưu nóng lòng sốt ruột đợi chờ.

Một ngày tháng 11, cờ xí trong doanh trại liên quân bên bờ nam đột nhiên bay ngược lại. Chu Du nói lớn: “Trời giúp ta đây!”. Hoàng Cái vội mật báo cho Tào Tháo đợi đêm nay sẽ đem thuyền sang hàng. Tối hôm đó, 10 thuyền chất cỏ kia tiến sang doanh trại thủy quân Tào. Gió đông nam thổi mạnh, thuyền lướt rất nhanh.

Quân Tào thấy Hoàng Cái sang hàng thì đứng xem với thái độ vui mừng, chẳng chút đề phòng. Gần tới thủy trại quân Tào, Hoàng Cái hạ lệnh: “Phóng Hoả!”. 10 thuyền chở cỏ hoá thành 10 khối lửa. Gió đông nam lúc này thổi cực mạnh, mười chiếc thuyền kia như đàn rồng lửa lao nhanh vào thủy trại quân Tào. Lập tức thủy trại chìm trong biển lửa.

Thuyền của quân Tào đã bị ghép liền thành khối, tách ra không được, lửa lan nhanh chóng, quân Tào tranh nhau chạy. Lửa lan cả lên doanh trại trên bờ, khói ngút trời. Chủ lực liên quân Tôn-Lưu ở bờ nam thấy Hoàng Cái phóng hoả thành công, lập tức giong buồm tiến sang diệt địch. Tào Tháo may nhờ tướng lĩnh hộ vệ theo đường mòn Hoa Dung mà chạy mới thoát chết.

Chu Du và Lưu Bị thủy lục cùng tiến, đuổi quân Tào Tháo đến tận Nam Quận. Quân Tào đại bại, lại thêm đói khát chết quá nửa. Tào Tháo để Tào Nhân, Từ Hoảng ở lại giữ Giang Lăng, Nang Dương, còn mình dẫn tàn quân rút về phương bắc.

Đầu năm Kiến An thứ 14, Chu Du chiếm Giang Lang. Lưu Bị lúc này cũng thừa cơ chiếm 4 quận Võ Lăng, Trường Sa, Linh Lăng, Quế Dương, làm chủ Kinh Châu từ đó đã có chỗ đứng chân.

Sau trận Xích Bích, Tôn Quyền và Lưu Bị thừa cơ phát triển. Tôn Quyền chiếm Giao Châu, Quảng Châu ở phía nam. Lưu Bị chiếm Ích Châu ở phía tây. Từ đó hình thành xong cục diện Tam Quốc.

“Hỏa phát ư nội, tắc tảo ứng chi ư ngoại ”

Lửa cháy ở trong doanh trại địch, thì phải kịp thời cho quân ứng chiến ở bên ngoài.

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Binh pháp Tôn Tử và hơn 200 trận đánh nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc
  • Tác giả: Hoàng Phác Dân, Ngô Như Tung
  • Dịch giả: Lê Khánh Trường
  • Nhà xuất bản Mũi Cà Mau
  • Nguồn: tusachcuaban
"Like" us to know more!