Chu Đức Uy làm địch mệt mỏi, đại thắng ở Bá Hương

Chu Đức Uy làm địch mệt mỏi, đại thắng ở Bá Hương

Thời Ngũ đại Hậu Lương, Thái Tổ Chu Ôn muốn thôn tính nước Triệu, viện cớ giúp Triệu chống Yên, tháng Chạp năm Khai Bình thứ tư (năm 910), dẫn quân đến đóng ở 2 châu Thâm và Ký, rồi đóng cửa thành, giết hết quan lại, binh sĩ trong thành mà chiếm lấy cả hai châu đó.

Nước Triệu vỏn vẹn có 4 châu Trấn, Triệu, Thâm, Ký, nay mất một nửa giang sơn. Vương Dung lo lắng vội cử sứ giả sang cầu viện nước Tấn.Vua Tấn là Lý Tồn Húc nghĩ nếu Lương diệt Triệu, thì phía đông nước Tấn sẽ phải đối đầu với Lương, nên đồng ý cứu viện, cử lão tướng Chu Đức Uy đem binh xuất phát từ Tỉnh Hình tiến sang châu Triệu.

Chu Ôn hay tin quân Tấn đến cứu nước Triệu, liền sai 2 tướng Vương Cảnh Nhân, Hàn Kính đem quân nghênh chiến. Quân Lương đóng đại doanh tại Bá Hương. Vua Triệu là Vương Dung thấy Chu Đức Uy ít quân, e chẳng địch nổi quân Lương, cầu cứu vua Tấn. Lý Tồn Húc thấy đây chính là cơ hội khống chế Vương Dung, bèn thân chinh dẫn đại quân sang châu Triệu, hội hợp với Chu Đức Uy.

Sau đó Lý Tồn Húc đến hạ trại cách Bá Hương 30 dặm và sai Chu Đức Uy đem 3000 kỵ binh tới doanh trại quân Lương khiêu chiến. Quân Lương biết Chu Đức Uy là danh tướng lẫy lừng, nên bố phòng nghiêm mật, không ra giao chiến.

Lý Tồn Húc hay tin, hạ lệnh nhổ trại tiến gần thêm 25 dặm, chỉ còn cách quân Lương 5 dặm, mới hạ trại. Lý Tồn Húc lại sai Chu Đức Uy đến trước doanh trại quân Lương khiêu chiến. Kỵ binh của lão tướng cứ phóng ngựa quanh trại mà bắn tên vào, vừa không ngớt chửi rủa đối phương.

Thống soái quân Lương là Vương Cảnh Nhân thoạt đầu còn ngồi trong trướng ung dung uổng rượu, bất chấp, nhưng sau nghe Chu Đức Uy chửi bới mãi, sợ làm mất sĩ khí quân mình, liền cử đại tướng Hàn Kình điểm 3 vạn bộ kỵ xông ra ứng chiến.

Chỉ thấy quân Lương chia làm ba đạo tả, trung, hữu quân, giáp trụ sáng loáng, hàng ngũ chỉnh tề, khí thế oai hùng, Chu Đức Uy nói với phó tướng đứng bên cạnh: “Xem chừng quân Lương chưa định đánh thực, chỉ muốn diễu võ giương oai mà thôi. Nếu ta không làm giảm nhuệ khí của chúng, e khó giữ vững tinh thần quân ta”.

Chu Đức Uy dẫn 1000 kỵ binh tinh nhuệ đánh vào 2 cánh tả, hữu của quân Lương, tả xung hữu đột, giết và bắt hơn 100 tên địch. Lý Tồn Húc đem quân tới tiếp ứng, quân Lương phải lui vào trong doanh trại.

Chu Đức Uy nói với Lý Tồn Húc: “Quân Lương đông đảo, có khí thế, ta không nên đem cứng chọi cứng. Xin đại vương án binh bất động, chờ nhuệ khí địch giảm sút, mệt mỏi hãy tác chiến. Quân ta dựa vào kỵ binh là chính, phải ở nơi rộng rãi mới tung hoành được. Nay áp sát trại địch, không thể phát huy ưu thế của kỵ binh. Đấy là chưa nói địch đông, ta ít, nếu chúng biết rõ thực lực quân ta, e rằng tai họạ khó tránh”.

Chu Đức Uy chỉ lo Lý Tồn Húc không nghe, vội đến gặp Giáp quân Trương Thừa Nghiệp, nói: “Đại vương mới thắng một trận nhỏ mà khinh địch, không tự lượng sức, cứ muốn đánh nhanh. Nay cự ly giữa ta và địch quá gần, nếu không chuẩn bị đầy đủ mà dốc toàn lực tấn công, quân ta sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn. Tôi thấy nên lui về Cao Ấp dụ địch ra khỏi doanh trại. Địch ra ta lui, địch rút vào ta lại đến quấy phá, làm cho chúng mỏi mệt. Ta phái kỵ binh nhẹ đi ngăn chặn đường vận chuyển lương thảo của địch, thì không quá 1 tháng có thể đánh bại chúng”.

Trương Thừa Nghiệp cho rằng ý kiến của Chu Đức Uy rất đúng, vội tới trình bày lại với Lý Tồn Húc và nói thêm: “Chu lão tướng tinh thông phép dùng binh, không thể xem nhẹ ý kiến của vị lão tướng”. Lý Tồn Húc nói: “Ô, trẫm cũng đang nghĩ đây”. Vừa hay khi đó bắt được một thám báo của quân Lương. Hỏi cung thì biết quân Lương được lệnh dốc toàn lực chuẩn bị một phen quyết chiến. Lý Tồn Húc khen Chu Đức Uy có tài tiên liệu, lập tức hạ lệnh nhổ trại lùi về Cao Ấp.

Vương Cảnh Nhân nghe báo tin, cười bảo các tướng: “Thấy chưa, ta sớm liệu rằng quân Tấn không dám đối địch. Chu Đức Uy vốn muốn đánh nhanh với ta, ta vừa thị uy 1 lần, chúng đã phải rút chạy. Đủ thấy Lý Tồn Húc muốn thắng, nhưng lính của hắn không dám đánh. Chờ ít ngày nữa chúng mất hết tinh thần, ta sẽ xuất kích!”.

Bá Hương xưa nay không có các bãi cỏ chăn nuôi, quân Lương phải sai lính ra xa doanh trại cắt cỏ cho ngựa. Đại doanh của quân Tấn tuy đã lui về Cao Ấp, nhưng hàng ngày cứ phái từng tốp kỵ binh nhẹ liên tiếp đến tập kích các nhóm quân Lương đi cắt cỏ, đánh xong lại rút ngay.

Cứ thế, quân Lương không dám ra ngoài cắt cỏ. Chu Đức Uy lại đem kỵ binh đến doanh trại bắn tên và chửi bới, quân Lương sợ có phục binh, cũng chẳng dám xông ra.

Thấy quân mình bị quân Tân quấy phá, làm cho mệt mỏi, Vương Cảnh Nhân cả giận lệnh cho Hàn Kình đem toàn bộ binh mã xuất trại tác chiến.

Kỵ binh quân Tấn vừa đánh vừa lùi, dụ quân Lương tới gần sông Dã ở phía nam Cao Ấp. Trên sông có mấy cây cầu nổi do tướng Lý Tồn Chương của quân Tấn bắc và canh giữ, Lý Tồn Chương để quân của Chu Đức Uy, Sử Kiện Đường, Lý Tư Nguyên rút qua sông rồi chặn đánh quân Lương đã đuổi tới.

Quân Lương tràn tới đông như kiến. Lý Tồn Chương chỉ huy quân sĩ cố thủ, nhưng trước thế công của địch quá mạnh, sắp bại đến nơi. Lý Tồn Húc ở trên gò cao quan sát, thấy vậy bảo tướng Lý Kiện Cập: “Nếu để địch qua cầu sẽ khó đánh lại chúng!”, Lý Kiện Cập liền chọn 200 lính tinh nhuệ, mỗi người cầm một cây trường thương, lao tới hỗ trợ cho Lý Tồn Chương.

Bên thủ bên công, đôi bên ác chiến đến giữa trưa, bất phân thắng bại. Lý Tồn Húc nói với Chu Đức Uy: “Quân sĩ đôi bên đã xáp chiến, thế không thể lùi. Sự tồn vong của quân ta là ở lúc này. Trẫm nguyện xông ra trận, mong lão tướng theo trẫm quyết chiến”.

Chu Đức Uy giữ cương ngựa vua lại, nói: “Quân Lương quá đông, không thể thắng chúng bằng sức. Tốt nhất là ta cứ theo kế làm cho chúng mỏi mệt hãy đánh. Bây giờ ta sẽ phái kỵ binh tấn công, chắc chắn đại thắng”.

Trời tối dần, quân Lương chưa kịp ăn vì đánh nhau suốt một ngày, lúc này đã một mỏi, bắt đầu rút lui. Chu Đức Uy chỉ huy quân lính dũng mãnh xông lên, đánh vào cánh phía đông của quân Lương. Lý Tư Nguyên dẫn thuộc hạ đánh vào cánh quân phía tây. Quân Lương tháo chạy tán loạn.

Lý Tồn Chương dẫn bộ binh bám theo sau, miệng quát: “Đầu hàng sẽ được sống!”. Thế là quân Lương lần lượt quăng vũ khí đầu hàng.

Binh sĩ của vua Triệu ở hai châu Thâm, Ký vốn căm hận quân Lương chiếm đóng và cướp phá, nên họ ra sức chém giết những tốp quân Lương bỏ chạy. Tinh binh quân Lương bị tiêu diệt gần hết. Từ sông Hà đến Bá Hương ngổn ngang thây giặc. Quân Lương chỉ còn chủ tướng Vương Cảnh Nhân cùng Hàn Kình dẫn vài chục kỵ binh chạy trốn.

Quân Tấn kéo đến Bá Hương thì doanh trại địch không còn một bóng người, lương thực, vũ khí, quân nhu quân địch bỏ lại ngổn ngang. Lý Tồn Húc thu binh đóng tại châu Triệu, định nghỉ ngơi, sau đó tiến đánh 2 châu Thâm, Ký. Không ngờ quân Lương ở hai châu ấy chưa đánh đã chạy.

Trận Bá Hương, Tấn thắng Lương thua, chủ yếu nhờ tướng Chu Đức Uy biết đánh giá tình hình, mấy độ hiến kế hay làm địch mỏi mệt, lấy ít thắng nhiều.

“An năng động chi ”

Địch yên ổn, phải làm cho chúng xáo động.

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Binh pháp Tôn Tử và hơn 200 trận đánh nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc
  • Tác giả: Hoàng Phác Dân, Ngô Như Tung
  • Dịch giả: Lê Khánh Trường
  • Nhà xuất bản Mũi Cà Mau
  • Nguồn: tusachcuaban
"Like" us to know more!