Chu Đệ tránh “thực”, chọn “hư” chiếm Kim Lăng

Chu Đệ tránh “thực”, chọn “hư” chiếm Kim Lăng

Năm Minh Hồng Võ thứ 31 (năm 1398) Thái Tổ Chu Nguyên Chương qua đời, Hoàng Thái Tôn Chu Doãn Văn nối ngôi, năm sau đổi niên hiệu thành Kiến Văn. Các thân vương từng được Thái Tổ phong đất liền dấy binh đe dọa triều đình. Chu Doãn Văn liền theo kế sách “tiêu đoạt chư phiên” (tiêu diệt từng thân vương) của Binh bộ thư Tề Thái và Thái thường khanh Hoàng tử Trừng.

Trong nửa năm, có 5 thân vương bị phế bỏ. Yên vương Chu Đệ thấy các thân vương khác bị hại, liền lấy danh nghĩa “trừng phạt gian thần Tề Thái và Hoàng tử Trừng để thanh lọc triều đình”. Tháng 7/1399 Chu Đệ dấy binh, giương cờ “Quân dẹp nạn” chống lại triều đình.

Chu Đệ chỉ huy quân Yên trước sau đánh bại 2 thống soái Minh triều là Cảnh Bính và Lý Cảnh Long, tiến quân về Tế Nam, những tưởng thừa thắng có thể dễ dàng chiếm Tế Nam, không ngờ thành Tế Nam phòng thủ kiên cố, đánh 3 tháng chưa hạ được. Chu Đệ tính lui quân về Bắc Bình tạm nghỉ ngơi, quân trong thành cho rằng “Quân dẹp nạn” đã kiệt sức lại xông ra truy kích. Quân Chu Đệ thiệt hại nặng, kinh hoàng bỏ chạy.

Tháng Chạp năm sau, quân Yên với quân triều đình lại đánh nhau 1 trận lớn ở Đông Xương (Liêu Thành, tỉnh Sơn Đông). Yên vương Chu Đệ bị phục binh vây chặt, may được tùy tướng cứu, nhưng chủ tướng Trương Ngọc tử trận, quân Yên bị tổn thất 3 vạn người.

Năm Kiến Văn thứ ba, quân Yên lại tiến xuống phía nam, giao chiến với quân Minh triều. Đôi bên bất phân thắng bại.

“Quân dẹp nạn” đã tác chiến 3 năm, Chu Đệ thường xông pha trận tiền làm gương cho binh sĩ, nhiều phen nguy hiểm, vậy mà những thành ấp chiếm được sau khi lui quân lại bị quân triều đình đoạt lại, nay chỉ còn chiếm lĩnh 3 phủ Bắc Bình, Bảo Định, Vĩnh Bình. Chu Đệ cảm thấy sâu sắc rằng phải có kế lâu dài.

Vừa hay lúc ấy có người bị triều đình giáng chức đến xin hàng Chu Đệ và nói: Kim Lăng (tức Nam Kinh, đô thành của triều Minh) đang bỏ trống, nên thừa cơ tiến chiếm”. Thế là Chu Đệ quyết tâm đánh Kim Lăng.

Tháng Chạp năm đó, Chu Đệ đem quân rời Bắc Bình, vòng qua thành Tế Nam kiên cố, tránh những nơi phòng thủ nghiêm mật, tiến về Kim Lăng. Tháng 5 năm sau, quân Yên liên tiếp chiếm các thị trấn quan trọng ở phía bắc Trường Giang và tập trung chiến thuyền chuẩn bị xuống bờ nam.

Tháng 6, quân Yên dàn hết thảy chiến thuyền lớn nhỏ thu được của địch thành hàng chữ nhất ở bờ bắc Trường Giang, trên thuyền chở đầy binh sĩ, phất cờ gióng trống thề nam tiến. Quân Yên vừa sang, quân triều đình đã chạy tán loạn. Tướng giữ thành Trấn Giang mở cửa thành đầu hàng.

Tin Trấn Giang thất thủ báo về Kim Lăng. Chu Doãn Văn bối rối. Văn võ đại thần lo sợ, người tính bỏ chạy, kẻ định đầu hàng, bàn bạc hồi lâu vẫn không có kết quả.

Thị Giảng học sĩ Phương Lý Nhũ đề nghị cố thủ kinh thành chờ viện binh. Chu Doãn Văn nghe theo, hạ lệnh tháo dỡ tất cả các nhà dân ở bên ngoài, mang hết gỗ vào trong thành để quân Yên không có chỗ dựa, khó bề đánh lâu. Quân dân phải dỡ nhà, khiêng gỗ cực khổ, đói khát, chết vô số. Trăm họ ngoài thành oán hận, bèn nổi lửa đốt nhà để khỏi phải khiêng gỗ vào thành. Lửa cháy đùng đùng, lan rộng, làm sạt lở cả góc thành phía tây nam và đông bắc. Thế là binh lính lại bắt dân phải đi đắp lại tường thành.

Phương Lý Nhũ lại hiến kế giả bộ phái Tào quốc công Lý Cảnh Long đến gặp Chu Đệ cầu hoà trong lúc chờ viện binh. Chu Doãn Văn nghe theo.

Lý Cảnh Long vốn là bại tướng dưới tay Chu Đệ rụt rè trình bày ý muốn cắt đất cầu hoà với Chu Đệ, chưa nói hết lời đã bị Chu Đệ thấy rõ ý đồ. Trước khi ra về Chu Đệ giao cho hắn 1 tờ giấy viết rằng nếu Kiến Văn đế đem những tên gian thần liệt kê trong giấy này đến giao cho Chu Đệ, thì Chu Đệ sẽ lập tức lui binh.

Lý Cảnh Long liếc qua tờ giấy dày đặc những tên họ, thấy ngay trên cùng có tên mình, cũng chẳng xem kỹ bên trong viết gì vội nhét ngay vào trong áo và cáo lui. Hắn vừa ra về thì Chu Đệ cũng lập tức chỉ huy binh mã tiến về phía Kim Lăng.

Đến dưới chân thành Kim Lăng, chưa kịp phát lệnh tấn công đã có người đến báo rằng Lý Cảnh Long đã mở cổng Kim Xuyên nghênh đón quân Yên vào kinh thành. Chu Đệ mỉm cười, biết Lý Cảnh Long muốn lập công chuộc tội.

Chu Đệ tiến vào thành. Các cổng thành khác thấy cổng Kim Xuyên đã mở, cũng không chống cự mà mở rộng thêm. 1 số quan trong triều nghe tin cũng lục tục đầu hàng.

Lúc này hoàng cung bốc cháy, Kiến Văn đế Chu Doãn Văn mất tích, Chu Đệ trở thành hoàng đế, chính là Minh Thành Tổ.

“Phàm chiến giả, dĩ chính hợp, dĩ kỳ thắng”

Phàm việc tác chiến, dùng chính binh đối địch, dùng kỳ binh thủ thắng.

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Binh pháp Tôn Tử và hơn 200 trận đánh nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc
  • Tác giả: Hoàng Phác Dân, Ngô Như Tung
  • Dịch giả: Lê Khánh Trường
  • Nhà xuất bản Mũi Cà Mau
  • Nguồn: tusachcuaban
"Like" us to know more!