Chu Ân Lai "rút củi cháy khỏi đáy nồi"

Chu Ân Lai "rút củi cháy khỏi đáy nồi"

Trên cơ sở 4 việc kiên trì, Đặng Tiếu Bình đã làm bất cứ một việc gì có ích cho Quốc gia.

"Bốn việc kiên trì" là ngọn cờ về đường lối của Đặng Tiếu Bình. Không cho phép người khác kể cả người bên cạnh mình lật đổ ngọn cờ này.

Soái còn, cờ còn. Trung Quốc tịnh không thay đổi.

Trong những năm cách mạng văn hóa mà ngọn cờ vĩ đại của tư tưởng Mao Trạch Đông tung bay trước gió. Thủ tướng Quốc vụ viện Chu Ân Lai đã đứng dưới cờ một cách thành công, đã bảo vệ và che chở được một loạt cán bộ cao cấp và sự nghiệp lớn của Trung Quốc, trong đó có cả cơ cấu nhà nước và tài sản văn vật bị đẩy vào biển lửa.

Tháng 5 năm 1967, Vương Lực người theo đuôi của Mao Trạch Đông đã cổ động 20 vạn người đến Trung Nam Hải bao vây tiến công Chu Ân Lai. Họ khoác chiêu bài bắt Lưu Thiếu Kì đế đến Trung Nam Hải, đã dựng lều bạt ở bên ngoài cửa Tây Môn, chỉ để chờ Chu Ân Lai xuất đầu lộ diện.

Sau khi Chu Ân Lai biết được, đã thực hiện kế hoãn binh: vừa không giao Lưu Thiếu Kì cũng không xuất đầu lộ diện. Các tiểu tướng Hồng vệ binh đã quấy rối hơn 3 tuần lễ, đành phải rút lui.

Lúc này, Chu Ân Lai đặt ra một kế hoạch chặt chẽ: phải cứu gấp những cán bộ lão thành sắp "cho đi máy bay".

Các nhân viên đi cứu là những Cảnh vệ tin cẩn của chính Chu Ân Lai. Họ có cả những chuyên viên sẵn sàng đi cướp lại người. Không ai biết họ là thuộc bộ phận nào, lại càng không biết đươc họ đem những ông già này đi đâu.

Chỗ đó là phải giữ bí mật. "Tổ trưởng cách mạng văn hóa" Giang Thanh cũng không biết.

Về sau, Mao Trạch Đông đã biết được việc này theo lời kể của viên Tư lệnh cảnh vệ khu Bắc Kinh. Ông nói: Thủ tướng làm rất tốt!

Chu Ân Lai "Rút củi cháy khỏi đáy nồi" với mục đích làm cho những tổn thất mang đến cho phong trào chính trị Trung Quốc đến mức ít nhất. "Nếu như không phải là ông đã dùng sức mạnh ảnh hưởng và kĩ xảo chính trị của ông để hạn chế bớt đối với sự nguy hại của cách mạng văn hóa, như thế thì cách mạng văn hóa chắc chắn còn viết nên một trang tàn khốc, tanh hôi hơn trong lịch sử" (Trích từ "Chu Ân Lai truyện").

Cách làm của việc "rút củi cháy khỏi đáy nồi" là thiết kế trái ngược với "đổ nước vào nồi cho bớt sôi".

Đế đạt được mục đích nước không sôi chủ yếu có hai thủ đoạn: một loại là nghĩ cách đối với nước, một loại khác là phải chú ý đối với lửa.

Như trong lời hát ca ngợi đương thời, ngọn lửa cách mạng văn hóa là do tự tay Mao Trạch Đông nhen lên. Ông làm như vậy có mục đích chính trị và mục đích cá nhân của chính ông.

Vì vậy nếu ai dám đương thời "xối nước" vào thì chắc chắn là tự chuốc khổ vào thân. Không người nào có thể địch lại nổi uy lực mà ông tự nhen nhúm lên.

Cách lựa chọn giành lại cho Chu Ân Lai chỉ có thể là loại sau: ngầm rút củi đang cháy trong lửa ra, đế làm cho ngọn lửa cháy nhỏ bớt đi, để cho nước sôi muộn đi một lát. Do đó mà cách làm này cũng có thể gọi là phát huy của thuật ẩn giấu.

Ngọn lửa lớn đã cháy lên rồi, bản thản đã không có khả năng dập tắt nó, lại không muốn xông vào nguy hiểm nhảy vào chỗ "nước sôi lửa bỏng". Việc "rút củi cháy khỏi đáy nối" có thể được xem là cách chọn lựa đẹp nhất.

Tháng 8 năm 1980, Đặng Tiểu Bình trả lời phỏng vấn của nhà báo Italia tại Đại lễ đường Nhân dân nói: Chu Ân Lai trong cách mạng văn hóa không bị đổ là một việc may mắn lớn nhất. Bởi vì "địa vị của ông lúc đó vô cũng khó khăn, ông đã nói nhiều điều trái với lương tâm, đã làm nhiều việc trái với lương tâm. Nhưng nhân dân thứ lỗi ông. Bởi vì ông không làm những việc này, không nói những điều này thì bản thân ông cũng không giữ vững nổi, cũng không thể có tác dụng ở trong đó".

Nhà chính trị đã từng bị nếm mùi khổ này không phải là đang cổ vũ người khác nói những điều trái lương tâm, ông nói nhấn mạnh: Những lời trái với lương tâm nếu như mang lại lợi ích cho càng nhiều người kể cả bản thân ông ta, người ta sẽ có thể tha thứ ông ta.

Đây là một cách lí giải đối với Chu Ân Lai, cũng là lí giải đối với cách làm của ông.

Chu Ân Lai khi cứu được hai mươi mấy vị cán bộ lão thành, lại không thể bảo hộ và cứu được con gái nuôi của ông là Tôn Duy Thế. Tôn Duy Thế là người gần gũi nhất của Chu Ân Lai, là đạo diễn kịch nói có tài hoa của Trung Hoa mới. Bà đã đắc tội với hai người: một người là Phó thống soái Lâm Bưu đã từng cầu hôn với bà, một người nữa là Tổ trưởng tổ cách mạng văn hóa Giang Thanh.

Bà bị chết rất thê thảm, nghe nói Chu Ân Lai vừa không có cách nào nói hộ được cho bà, lại không có cách nào ngăn chặn được sự việc này. Sau khi nghe được tin đã chết, ông liên cử đến một đội bác sĩ chuẩn bị tiến hành phâu thuật thi thế, nhưng thi thể đã bị thiêu rồi.

Lí giải đối với một nhà chính trị và những thủ đoan ông dùng, tiêu chuẩn cân nhắc là tỉ trọng thu được của lợi ích cá nhân và lợi ích quốc gia hoặc tập thế.

Sự cân nhắc đối với thuật ẩn giấu, cùng chỉ có thể là tiêu chuẩn này.

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Thiên thời
  • Tác giả: Bạch Huyết
  • Dịch giả: Nguyên An
  • Nhà xuất bản Hà Nội 2008
  • Nguồn: tusachcuaban.com
"Like" us to know more!