Chu Á Phù đi vòng, tránh nguy hiểm

Chu Á Phù đi vòng, tránh nguy hiểm

Thời Tây Hán, sau khi Cảnh đế lên ngôi cử Triều Thác làm Ngự sử đại phu. Triều Thác chủ trương từng bước làm suy yếu lực lượng chư hầu để củng cố quyền lực trung ương. 7 nước chư hầu, trong đó có Ngô, Sở, phát động bạo loạn võ trang với danh nghĩa “Trừ Triều Thác, thanh lọc triều đình”.

Đầu năm Hán Cảnh đế thứ 3 (năm 154 trước Công Nguyên), Cảnh đế cử Chu Á Phù làm Thái uý thống lĩnh 36 tướng đem quân đánh Ngô, Sở.

Chu Á Phù xuất phát từ Tràng An, chuẩn bị tới Huỳnh Dương (đông bắc huyện Huỳnh Dương, tỉnh Hà Nam) để tập trung đại quàn. Khi đến Bá Thương, thuộc hạ là Triệu Thiệp ngăn xe của Chu Á Phù lại nói: “Nước Ngô giàu có, lâu nay chiêu mộ được nhiều tráng sĩ cảm tử. Lần này họ biết tướng quân đông chinh, ắt sẽ bố trí phục binh ở yếu đạo nằm giữa Hào Sơn và Mãnh Trì. Hành quân phải coi bí mật làm thượng sách. Tướng quân nên đi vòng đến Lam Điền, Võ Quan, tới Lạc Dương, thì quân chư hầu sẽ trở tay không kịp”.

Chu Á Phù thấy Triệu Thiệp nói rất đúng, liền nghe theo, cho quân đi vòng tránh đường Hào- Mãnh nguy hiểm. Tuy tốn thêm hai ngày, nhưng dọc đường bình an, tới sát Lạc Dương, phá vỡ kế hoạch hội quân tại Lạc Dương của 7 nước chư hầu.

Đại quân tới Lạc Dương, Chu Á Phù đã hoàn toàn khống chế địa khu từ Lạc Dương sang phía đông, ông cho hạ trại và cử binh đi dò xét yếu đạo Hào- Mãnh. Quả nhiên, bắt về được một số quân Ngô mai phục ở đó. Chu Á Phù thăng Triệu Thiệp lên chức Hộ quân.

Tiếp đó, Chu Á Phù tiến quân sang hướng đông bắc, tới Xương Ấp. Hạ Ấp (phía đông Đãng Sơn, tỉnh An Huy), lập dinh luỹ; cử Cung Cao Hầu dẫn kỵ binh đến Hoài Tứ cắt đường vận lương của liên quân Ngô-Sở.

Quân Ngô-Sở đánh thành Tuy Dương đã lâu không hạ được, lại chuyển sang đánh Hạ Ấp, định quyết chiến với chủ lực quân Hán. Nhưng Chu Á Phù ra lệnh “cố thủ, không giao chiến”.

Mấy ngày sau, quân Ngô-Sở không được tiếp tế lương thực, nhiều lần khiêu chiến, Chu Á Phù đều không lý đến. Ông giải thích với các tướng: “Nay yếu đạo hội quân của các chư hầu đều bị ta ngăn chặn, quân Ngô-Sở tiến thoái lưỡng nan, đợi chúng khốn quẫn, ta ắt đánh tan”. Lại tiếp tục cầm cự mấy ngày nữa, quân Ngô-Sở hết lương, đói khát, thế là đành rút lui.

Chu Á Phù lập tức phái binh mã tinh nhuệ truy kích đánh liên quân Ngô-Sở thua to. Ngô vương Lưu Tị lợi dụng đêm tối bỏ chạy. Sở vương Lưu Mậu bị buộc phải tự sát. Trận này có tác dụng

quyết định trong việc dẹp yên sự phản loạn của 7 nước chư hầu.

“Quân bàng hữu hiểm trở, hoàng tỉnh, kiêm vi, sơn lâm, ế oái giả, tất cẩn phúc sách chi, thử phục gian chi sở xử dã”

Hành quân qua những nơi hai bên sườn có nhiều chỗ hiểm trở, ao hồ, lau lách um tùm, cây cối rậm rạp, tất phải thận trọng dò xét, vì đấy là những nơi địch có thể mai phục.

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Binh pháp Tôn Tử và hơn 200 trận đánh nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc
  • Tác giả: Hoàng Phác Dân, Ngô Như Tung
  • Dịch giả: Lê Khánh Trường
  • Nhà xuất bản Mũi Cà Mau
  • Nguồn: tusachcuaban
"Like" us to know more!