Chế độ luật lệnh trong hình thái Tế chính nhất trí

Chế độ luật lệnh trong hình thái Tế chính nhất trí

Vậy thì, hai bộ Ký Kỷ này đã được xác lập như thế nào? Tôi xin được đi sâu hơn một chút về vấn đề này. Trong Cổ sự ký có lời tựa của một nhân vật nổi tiếng là Ōnoyasumaro vào năm Wadō (Hòa Đồng) thứ 5 (tức năm 712). Theo đó, khi Thiên hoàng Temmu (Thiên Vũ) lên ngôi vào năm 672 thì vì “Đế kỷ, thư tịch mà các dòng họ sở hữu hoàn toàn sai sự thật và thêm thắt nhiều sự kiện giả”, nên Thiên hoàng đã xuống chiếu: “Ta muốn các ngươi tuyển chọn, biên soạn lại Đế kỷ, kiểm chứng các thư tịch cổ, bỏ những phần không đúng, xác định sự thực để truyền lại cho đời sau” và bắt Hieda-no-Are(19) học thuộc. Tuy nhiên, thời đại đổi thay và vào năm Wadō thứ 4 (711), Thiên hoàng Gemmei (Nguyên Minh) đã xuống chiếu cho Ōnoyasumaro chép lại những điều mà Hieda-no-Are đã học thuộc. Mặt khác, về Nhật Bản thư kỷ thì Tục Nhật Bản kỷ có ghi: “Vào năm Yōrō (Dưỡng Lão) thứ 4 (tức năm 720), đời Thiên hoàng Genshō đã hoàn thành việc biên soạn”. Hơn nữa, trong chính bộ Nhật Bản thư kỷ (Shoku-Nihongi) có ghi vào năm thứ 10 thời Thiên hoàng Temmu (tức năm 681) đã bắt đầu biên soạn lại các Đế kỷ. Tổng hợp cả điều này, chúng ta có thể thấy việc biên soạn các bộ sử được bắt đầu vào thời kỳ Thiên hoàng Temmu, tức nửa sau thế kỷ VII và kết thúc vào thời Thiên hoàng Gemmei và Genshō.

Nếu xét về bối cảnh của thời này sẽ thấy sự tập quyền hóa chính quyền trung ương được tiến hành bắt đầu khoảng từ Cải cách Taika(20), nghĩa là giữa thế kỷ VII và được triển khai mạnh mẽ hơn vào thời Thiên hoàng Temmu, người đã giành được chính quyền sau Jinsin-no-ran(21) và thời Thiên hoàng Jitō, vợ ông ta. Vào năm 689 thời Thiên hoàng Jitō, Luật Asukakiyomihara-ryō (Phi Điểu Tịnh Ngự Nguyên luật) đã được chế định và hầu như đã được hoàn thiện trong Luật Taihō Ritsuryō (Đại Bảo luật lệnh) chế định vào năm Taihō thứ nhất (701). Theo đó, người ta đã lập sổ hộ tịch, xây dựng chế độ tô thuế, nghĩa là đã hoàn thiện được chế độ Công địa công dân và xác lập hệ thống chính trị với Thiên hoàng là đỉnh cao quyền lực.

Chế độ Ritsuryō (Luật lệnh) đã quy định cho Jingikan có vị trí cao ngang bằng với Dajōkan(22), xác lập chế độ Jingi(23) và coi đó là nền tảng của quốc gia. Về điểm này có thể coi đây đúng là thể chế Tế chính nhất trí (Saisei Icchi)(24). Trong Luật Thần kỳ lệnh (Jingiryō) có quy định phải tổ chức tế lễ lớn sau khi Thiên hoàng lên ngôi hoặc vào ngày lễ bốn mùa dựa trên nguyên tắc chính: “Jingikan phải tế các Thiên thần và Địa kỳ thường xuyên theo luật định”. “Thiên thần” và “Địa kỳ” là những từ có nguồn gốc từ Trung Hoa, dùng để chỉ các vị thần trên trời và các vị thần dưới đất. Vì vậy, có thể khẳng định, việc chia thành các vị thần Amatsukami và Kunitsukami là bắt chước theo quan niệm này. Nhân đây cũng nói thêm rằng, luật định liên quan đến Phật giáo với tư cách là ngang hàng với Thần kỳ lệnh là Tăng ni lệnh (Sōniryō), nhưng đây chỉ là luật chế định hoạt động của tăng ni, quy định các mức hình phạt, nên khác xa với Thần kỳ lệnh. Dù việc tế tự thần và Phật nhiều khi đi đôi với nhau, nhưng không hẳn là giống nhau.

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Lịch sử tôn giáo Nhật Bản
  • Tác giả: Sueki Fumihiko
  • Bản quyền tiếng Việt: Công ty sách Alpha
  • Biên tập viên: Đào Quế Anh (Alpha Books)
  • Nguồn: caphebuoitoi
"Like" us to know more!