Chơi đùa không phải là vô ích

CHƠI ĐÙA KHÔNG PHẢI LÀ VÔ ÍCH

Học trò chơi ngoài sân

Cứ đến giờ chơi, học trò ra cả ngoài sân, đứa thì chạy nhảy, đứa thì đánh quay (đánh vụ), chơi đùa (1) [đùa] ầm ỹ, thật là vui vẻ. Duy có cậu Tí cứ cầm quyển(2) [quyển] sách đọc, không chịu chơi.

Thầy giáo thấy thế đã nhiều lần, một hôm gọi cậu Tí lại hỏi. Cậu ấy thưa rằng: “Thưa thầy, con tưởng đã đi học, thì chỉ cốt chăm lo học

hành, chơi đùa làm gì cho phí thời giờ”. Thầy nói: “Cũng khá khen cho con là đứa chăm học. Nhưng miễn là đừng lười(3) [lười] biếng thì thôi, chứ chơi đùa chạy nhảy, cũng không phải là vô ích. Nếu con mài miệt [mải miết] học cả ngày, không nghỉ một phút nào, thì trí khôn sinh quẫn, mà thân thể cũng mỏi mệt, học sao tinh tường được. Vậy phải có học và có chơi, thì sự học mới dễ dàng và chóng tấn tới.

trửng dởn []. - (2) cuốn []. - (3) làm []. ([] = Tuyển Tập QVGKT, NXB Văn Học 2011 không có các chú thích này.)

Giải nghĩa

Miễn là = cũng nghĩa như quí hồ.

Mài miệt = luôn với quyển sách, không lúc nào rời ra.

Quẫn = bối rối, không sáng trí khôn.

Có thể bạn muốn xem

"Like" us to know more!