Cao Hoan đánh thành Ngọc Bích, trí tận lực kiệt

Cao Hoan đánh thành Ngọc Bích, trí tận lực kiệt

Cuối thời Nam Bắc Triều, dòng họ Thái Bạt thuộc tộc Tiên Ti dựng nên triều Nguỵ, chia ra làm Đông Nguỵ và Tây Nguỵ. Đông Nguỵ do Thừa tướng Cao Hoan cầm quyền, Tây Nguỵ do Thừa tướng Vũ Văn Thái đứng đầu, đôi bên không ngừng tranh giành quyền lực với nhau.

Năm thứ 4 Võ Định Đông Nguỵ (năm 546), Cao Hoan thống lĩnh toàn bộ binh mã vượt Thái Hành Sơn tiến về phía đông, bao vây yếu địa của Tây Nguỵ là thành Ngọc Bích (tây nam Lâm Phần, tỉnh Sơn Tây). Cao Hoan muốn dẫn dụ Vũ Văn Thái mang binh tới sẽ đánh.

Vũ Văn Thái án binh bất động, lệnh cho Vi Hiếu Khoan là Thứ sử Tân Châu trấn thủ Ngọc Bích, giữ vững không nghênh chiến. Cao Hoan toàn lực công thành, liền mấy ngày đêm, Vi Hiếu Khoan tùy cơ ứng biến, phòng thủ vững vàng.

Trong thành Ngọc Bích không có nguồn nước, trồng trọt chủ yếu nhờ vào sông Phần Thủy. Cao Hoan hạ lệnh cho binh lính lên thượng du sông Phần đắp đê khiến sông đổi dòng, không cho chảy gần thành. Vi Hiếu Khoan thấy vậy bèn hạ lệnh cho binh sĩ và dân phu đào giếng trong thành, sợ bị đối phương cắt mất nguồn nước.

Cao Hoan lại sai quân đào đất đắp lũy ở phía nam thành Ngọc Bích, đắp sao cho cao quá tường thành nhằm tiện cho việc công thành.

Đầu thành Ngọc Bích vốn có hai vọng lâu, Vi Hiếu Khoan hạ lệnh cho binh sĩ vận gỗ lớn làm cho vọng lâu cao lên. Ngoài thành núi đất cao một thước, trong thành vọng lâu cao hơn một đoạn, từ trên cao ném đá bắn tên xuống kiềm chế đối phương.

Đông Nguỵ không chiếm được lợi thế, Cao Hoan phái người nói với Vi Hiếu Khoan rằng “Ngươi đã dựng lầu lên trời, ta sẽ đào xuống đất để tấn công”. Nói rồi, Cao Hoan chỉ huy binh sĩ đào mười đường hầm vào trong thành Ngọc Bích, chỉ cần địa đạo vừa thông, sẽ lập tức công thành.

Vi Hiếu Khoan bình tĩnh, ông hạ lệnh cho binh sĩ trong thành đào một đường hào dài dưới chân thành. Địa đạo vừa trổ ra tới bên hào, quân lính trong thành chờ sẵn trên hào lao tới giết sạch những binh lính đối phương nào xuất hiện. Sau đó lại đốt lửa tại cửa địa đạo rồi quạt lửa và khói vào trong địa đạo. Địa đạo biến thành hầm lửa, quân Đông Nguỵ quá nửa chết ngộp vì khói.

Cao Hoan lại thay cách khác, dùng xe chở gỗ lớn, phá tường thành, phàm tường thành, chỗ nào bị xe gỗ đụng vào đều lở từng mảng lớn. Chỉ vài ngày, tường thành Ngọc Bích gần sập hẳn.

Vi Hiếu Khoan sai người dùng vải gai may thành những tấm lớn, treo lơ lửng. Xe gỗ lao tới thì buông vải chặn lại, xe gỗ cái thì bị trùm, cái thì bị nhấc hẳn lên, không thể phát huy hết uy lực.

Cao Hoan vội sai binh lính cầm sào, trên đầu quấn vải có tẩm dầu, đốt lửa giơ lên cao, vừa đốt các tấm vải, vừa thiêu vọng lâu.

Vi Hiếu Khoan cho người chế tạo thật nhiều câu liêm, lưỡi câu mài thật sắc. Khi binh sĩ Đông Nguỵ giơ sào lên đốt thì dùng câu liêm câu gãy. Lửa ở đầu sào rơi xuống đầu quân Đông Nguỵ khiến kẻ chết, kẻ bị bỏng nhiều không kể xiết.

Cao Hoan lại sai người đào hào dưới chân thành, đóng cọc vào rồi châm lửa đốt hàng cọc cháy hết thì tường thành cũng muốn sập.

Vi Hiếu Khoan cho người tích trữ gỗ lớn, đóng thành từng mảng đợi chỗ tường thành nào sắp bị đổ liền dựng mảng gỗ lên, chắn lại, quân Đông Nguỵ không thể thừa cơ tấn công.

Ngoài thành nghĩ mọi cách để tấn công, trong thành dùng các mưu kế để chống lại hiệu quả. Vi Hiếu Khoan lại nhân đêm tối dùng kỳ binh đánh úp, chiếm lấy các lũy đất của quân địch.

Cao Hoan vô kế khả thi, phái Tổ Đình làm sứ giả vào thành du thuyết nói với Vi Hiếu Khoan rằng: “Ngài cố thủ độc thành cuối cùng cũng khó bảo toàn, chi bằng hàng sớm thì còn được phú quý”.

Vi Hiếu Khoan khảng khái đáp: “Thành trì của ta kiên cố binh nhiều lương đủ. Hiếu Khoan này đường đường là nam nhi đại trượng phu, há có thể đầu hàng để hưởng vinh hoa phú quý?”. Tổ Đình biết không thể thuyết phục được, nên cáo biệt mà về. Khi rời thành, y khẽ hỏi quân sĩ trấn thủ rằng: “Vi Hiếu Khoan được hưởng tước vị bổng lộc nên mới cam nguyện lấy thân báo quốc, sĩ tốt binh lính đâu có được sung sướng gì, cớ sao phải xông vào nơi nước sôi lửa bỏng?”. Các binh sĩ trấn thủ im lặng không lưu tâm đến lời nói của Tổ Đình.

Dụ hàng không được, Đông Nguỵ viết cáo thị treo thưởng, bắn vào thành, cáo thị viết: “Ai chém đầu Vi Hiếu Khoan ra hàng sẽ được phong làm quan thái thú, tước vị khai quốc quận công thưởng vạn súc gấm”. Vi Hiếu Khoan cho người thu thập tất cả các cáo thị lại, rồi đích thân viết lên mặt sau rằng: “Ai chém được Cao Hoan cũng thưởng như thế”. Sau đó đem cáo thị bắn ra ngoài thành, chọc tức Cao Hoan. Cao Hoan xem xong nổi giận lôi đình.

Vi Hiếu Khoan có người cháu là Vi Thiên sống tại Đông Nguỵ, Cao Hoan bắt Vi Thiên đến dưới thành Ngọc Bích, kề đao vào cổ, uy hiếp Vi Hiếu Khoan rằng: “Nếu không đầu hàng, chém ngay tức khắc”. Vi Hiếu Khoan chẳng chút dao động, vẫn thản nhiên cùng các mưu sĩ bàn kế giữ thành. Binh sĩ trong thành thấy vậy rất cảm động, nguyện sống chết cũng phải giữ vững thành trì.

Sau gần hai tháng tấn công thành Ngọc Bích, rốt cục Đông Nguỵ không chiếm được. Bình sĩ chết vì chiến trận và bệnh tật đến 7 vạn người, xác phơi khắp chốn. Vì quá nhiều xác chết không thể chuyển đi hết, nên quân Đông Nguỵ đào 1 hố lớn, nhặt xác bỏ xuống rồi chôn cùng 1 huyệt.

Cao Hoan không nghĩ ra được kế nào để công thành nữa, vừa lo vừa giận chẳng bao lâu sau thì đổ bệnh. Qua vài ngày Cao Hoan đành hạ lệnh rút quân về. Vi Hiếu Khoan giữ được thành, triều đình Tây Nguỵ phong làm Phiêu Kỵ đại tướng quân, Khai Phủ Nghị Tam Ti (tương đương tam công, được quyền tự chọn thuộc hạ), thăng tước Kiến Trung Quận công.

“Thiện dụng binh giả, khuất nhân chi binh nhi phi chiến dã”

Người giỏi dùng binh, không đánh mà vẫn khuất phục được quân địch.

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Binh pháp Tôn Tử và hơn 200 trận đánh nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc
  • Tác giả: Hoàng Phác Dân, Ngô Như Tung
  • Dịch giả: Lê Khánh Trường
  • Nhà xuất bản Mũi Cà Mau
  • Nguồn: tusachcuaban
"Like" us to know more!