Cần tự giáo dục lấy mình

Cần tự giáo dục lấy mình

Sự tu thân đó cần thiết để bây giờ học hành tấn tới hơn và sau này, thành công hơn trên trường đời. Em có nhiều năng lực tinh thần mà cần biết cách chế ngự, hướng dẫn nó thì mới có kết quả tốt trong sự học, trong các trò thể thao và cả trong sự tiêu khiển nữa.

Thể thao cần thiết cho sự phát triển của em. Thân thể có khoẻ mạnh thì tinh thần mới được quân bình. Chúng ta sẽ trở lại vấn đề đó trong chương về thể thao và về sự tổ chức công việc.

Tâm linh gồm nhiều năng lực (trí tuệ, tình cảm, ý chí) có liên quan với nhau ít nhiều, và do đó, có thể bị một biến cố ở ngoài làm cho kích động lên hoặc nhụt bớt đi, mà như vậy hoàn toàn có hại cho sự sâu sắc vì cơ hồ như mọi thớ thịt, thớ gân, mọi dây thần kinh cũng bị kích thích một lúc. Nếu bị kích thích quá mà tới nổi giận, thì ta sẽ mất khôn, không làm chủ được ngôn ngữ, cử động và hành vi của ta nữa. Một lời vô ý lỡ phát ra, một lời phản đối vụng về có thế làm cho người khác có một phán đoán không tốt về mình; đọc quá vội vàng đề một bài toán thì cách giải có thế sai; không suy nghĩ kỹ mà đã vội viết thì có thể bàn ra ngoài đề bài luận văn. Những thí dụ đó cho em thấy rằng cần phải thận trọng, giữ mình, hãm bớt những phản ứng của mình nếu em thuộc vào dạng đa huyết chất[1].

Vậy em có bổn phận tận lực đào tạo lấy mình để có thể tự chủ được mà chế ngự những xu hướng bẩm sinh của em. Một em bé thu thập, ghi nhận mọi ấn tượng mà không có thành kiến, không phán đoán, lựa chọn gì cả. Điều ấy tự nhiên. Những ấn tượng đó tiếp nối nhau theo cái nhịp điệu gia tốc của đời sống tuồi thơ, cho nên em bé tấn bộ rất mau. Khả năng ghi nhận của em bé thực lớn lao. Tất cả những ấn tượng mới mẻ điều ghi vào trong óc nơn nớt, tươi tắn của em ấy. Thật dễ thương, thật linh hoạt, nhưng cũng thật là lộn xộn!

Những bộ lạc dã man cũng giống như các em bé. Họ sống bình dị. Đời sống của họ tương đối ít thay đổi mà những quyền lợi của họ cơ hồ như nhau cả. Họ không biết sự hăng hái làm việc, sự suốt đời ganh đua để dự bị đời sống và để mưu sinh. Đừng tìm cách sửa tánh họ làm gì, vô ích.

Cứ để cho họ tự nhiên thu nhận mọi ấn tượng, ưa cái hào nhoáng bề ngoài, nhảy những điệu vũ giật gân, tìm những cái vui xuất thần tập thể và giữ những thần bí giáo của họ.

Nhưng còn chính em, em phải tiến trên con đường ganh đua mà. Ngay từ bây giờ em đã phải chiến đấu để tiền, để giữ hạng của em trong lớp, để khỏi bị bạn vượt. Đời sống thực giống một môn thể thao.

Hạng khí chất nào[2] cũng có nhiều danh nhân, nhưng tuyệt nhiẻn không có danh nhân nào mà lại thiếu nghị lực.

Phải luôn luôn tập sửa tật xấu, cải thiệt đức tốt của mình, tóm lại là hoàn thiện cá tính của mình. Dù khả năng của em có kém tới mức nào đi nữa, em cũng vẫn có thể tiến lên được một địa vị vẻ vang trong xã hội, vào hạng trên trung bình. Một kẻ thất bại thì mười lần có tới chín lần là tại không biết tự chủ, tự đào luyện mình.

Tôi muốn giúp em trong sự dự bị vào đời, để cho em sau này thành một người đáng gọi là người, một người che chở, bảo vệ được gia đình, một người mà từ vợ con tới chủ sở hay khách hàng, một cơ quan hay đoàn thể có thể tin cậy được.

Dân tộc Anh có tinh thần thể thao, siêng năng, kỷ luật, dùng danh từ đẹp đẽ này: self made man (người tự gây dựng cho mình) để trỏ những người tay trắng làm nên.

Danh từ đó mà khắc lên đền Delphes, chắc cũng xứng.

Chú thích

  1. Coi chương sau.
  2. Có bốn hạng - Coi chương sau.

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Lời khuyên thanh niên
  • Tác giả: Paul Noël
  • Lược dịch: Nguyễn Hiến Lê
  • Nhà xuất bản: Thanh Tân
  • Thực hiện ebook: Goldfish (20/05/2010)
  • Nguồn: TVE
"Like" us to know more!