Cảnh Yểm nhiều phen điều động quân địch, diệt Trương Bộ

Cảnh Yểm nhiều phen điều động quân địch, diệt Trương Bộ

Vương triều Đông Hán từ sau khi kiến lập (năm 25) trở đi, Quang Võ đế Lưu Tú muốn thống nhất toàn quốc, liền bắt đầu chiến tranh tiêu diệt các thế lực địa chủ cát cứ ở các nơi.

Năm Kiến Võ thứ năm (năm 29) thế lực cát cứ ở vùng Quang Đông chỉ còn có Trương Bộ. Tháng 10 năm đó, Lưu Tú lệnh cho đại tướng Cảnh Yểm đem quân đánh Trương Bộ.

Trương Bộ nghe tin Cảnh Yểm tiến công, vội bố trí binh lực: đại tướng Phí Ấp đóng quân ở Lịch Hạ, Chúc A, lại lập mấy chục doanh trại ven Chung Thành và Thái Sơn để phòng thủ.

Cảnh Yểm dẫn quân tới bờ tây Hoàng Hà, chỉ huy quân vượt Hoàng Hà và Tế Thủy, trước hết công phá Chúc A. Cảnh Yểm chừa một góc Chúc A để cho quân của Trương Bộ chạy về Chung Thành. Quân phòng thủ Chung Thành thấy quân từ Chúc A thua chạy về đó liền bỏ thành chạy luôn. Phòng tuyến của đại tướng Phí Ấp xây dựng tan vỡ.

Phí Ấp liền cử Phí Cản chỉ huy một bộ phận binh mã khống chế thành Cự Lý (đông bắc Lịch Thành, tỉnh Sơn Đông) ở phía đông Lịch Hạ, để chặn quân Hán tấn công.

Cảnh Yểm cố ý tuyên bố cho toàn quân nghỉ ngơi ba ngày chỉnh đốn hàng ngũ, rồi sẽ tập trung binh lực đánh Cự Lý, đoạn ngầm thả một số tù binh để họ mang tin đó về báo cho Phí Âp. Phí Ấp được tin này quả nhiên 3 ngày sau đem quân đến cứu viện Cự Lý, Cảnh Yểm đã mai phục tinh binh ở gần Cự Lý, đợi Phí Âp tới ào ra chém chết Phí Ấp, đánh tan đạo quân đó.

Phí Cản sợ không giữ nổi Cự Lý, đem quân chạy về huyện Kịch, quân Hán phá tan hơn 40 quân doanh, chiếm Tế Nam.

Huyện Kịch là thủ phủ của Trương Bộ, phía tây có Trương Lam, em của Trương Bộ chỉ huy hơn 2 vạn tinh binh đóng ở Tây An, lại có hơn 1 vạn quân phòng thủ Lâm Tri, khoảng cách giữa hai thành chưa đầy 40 dặm. Cảnh Yểm sau khi chiếm Tế Nam, đem quân đến Hoạch Trung nằm giữa Tây An và Lâm Tri rồi phân tích tình hình phòng ngự của đối phương, cho rằng thành Tây An nhỏ nhưng kiên cố, lại có nhiều tinh binh phòng thủ; còn Lâm Tri tuy lớn nhưng phòng thủ sơ sài, dễ đánh, bèn tiến đánh Lâm Tri. Nhưng tùy tướng là Tuần Lương cho rằng nếu đánh Lâm Tri thì Tây An sẽ đến cứu; đánh Tây An thì Lâm Tri không đám cứu, do đó nên đánh Tây An. Cảnh Yểm liền nói: “Địch có dám cứu viện không, là do ta điều động được chúng hay không. Nếu quân ta làm cho địch ở Tây An tự lo cho mình chưa xong, tất sẽ không dám cứu Lâm Tri. Đợi quân ta hạ xong Lâm Tri, sẽ cắt đứt liên hệ giữa Tây An với huyện Kịch, làm cho Tây An bị cô lập. Tây An bị cô lập, tất địch sẽ bỏ thành mà chạy. Ngược lại, nếu quân ta đánh Tây An trước, tất địch sẽ cố thủ, ta bị thêm thương vong. Dù có đánh phá, sẽ bức Trương Lam rút về Lâm Tri, liên hợp với quân ở Lâm Tri mà đánh ta, sẽ kéo dài thời gian tác chiến. Quân ta ở lâu trên đất địch sẽ gặp nhiều bất lợi”.

Thế là các tướng thống nhất ý kiến với Cảnh Yểm, tung tin 5 ngày sau sẽ đánh Tây An. Trương Lam nghe tin, đêm ngày tăng cường phòng thủ.

Đến nửa đêm ngày thứ tư, Cảnh Yểm lệnh cho toàn quân ăn no, canh năm thì bất ngờ tiến đánh Lâm Tri, chỉ mất nửa ngày đã chiếm được thành. Trương Lam thấy Lâm Tri thất thủ, sợ bị cô lập, liền đem quân rút về huyện Kịch, Cảnh Yểm ung dung chiếm Tây An.

Bị mất Lâm Tri và Tây An, Trương Bộ cả kinh, đích thân cùng Trương Lam, Trương Hoằng đem 20 vạn quân tới phía đông Lâm Tri bày trận đánh quân Hán.

Để điều động quân địch rời khỏi trận địa mà tiêu diệt, Cảnh Yểm đã bố trí trước chủ lực tinh binh ở trong thành Lâm Tri và phân công hai tướng Lưu Hâm và Trần Mục đóng quân ở ngoài thành.

Cảnh Yểm lại đích thân dẫn 1 bộ phận binh mã chủ động kéo tới Tri Thủy bày trận. Đôi bên vừa giao chiến, Cảnh Yểm cố ý tỏ ra yếu thế, dẫn quân rút chạy. Trương Bộ liền thúc quân truy kích, đến chân thành Lâm Tri thì gặp Lưu Hâm và Trần Mục ra ứng chiến.

Cảnh Yểm lập tức chỉ huy tinh binh quân Hán đánh mạnh vào cạnh sườn quân Trương Bộ. Trương Bộ không kịp đề phòng, bị thiệt hại nặng. Cảnh Yểm đã tính trước việc Trương Bộ bị đánh như vậy, ắt phải rút, nên bố trí phục binh. Tối ngày thứ ba, quả nhiên quân Trương Bộ bắt đầu rút. Quân Hán mai phục ào ra đánh giết, truy đuổi đến tận sông Cự Vị. Quân Trương Bộ thảm hại, thương vong nặng nề, mất hơn hai ngàn xe quân nhu.

Quân Hán đuổi quân Trương Bộ đến huyện Kịch, Cảnh Yểm cho rằng thủ phủ của Trương Bộ không còn binh lực để giữ, không cần đánh, cũng khỏi cần vây, một lần nữa điều động kẻ địch theo mình muốn. Quả nhiên, tàn quân của Trương Bộ lũ lượt kéo nhau rút chạy ra khỏi cửa thành phía đông. Trương Bộ chỉ còn mấy chục tướng sĩ chạy đến Bình Thọ. Cảnh Yểm đuổi tới Bình Thọ, bức Trương Bộ đầu hàng.

Cảnh Yểm do hiểu rõ tình hình địch, tranh thủ chủ động, chỗ nào cũng điều động được quân địch theo ý mình, cuối cùng đã tiêu diệt hoàn toàn thế lực cát cứ ở vùng Quan Đông.

“Năng sử địch nhân chí giả, lợi chi dã ”,

Làm cho địch tự đến khu vực ta định trước là kết quả của việc dùng lợi nhỏ mà dụ địch.

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Binh pháp Tôn Tử và hơn 200 trận đánh nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc
  • Tác giả: Hoàng Phác Dân, Ngô Như Tung
  • Dịch giả: Lê Khánh Trường
  • Nhà xuất bản Mũi Cà Mau
  • Nguồn: tusachcuaban
"Like" us to know more!