Cảm giác thuộc về cơ thể

I. Cảm giác thuộc về cơ thể

Ta hãy xét cảm giác trước, cảm tình sau. Muốn có cảm giác, phải có một sự thay đổi gì trong cơ thể rồi những dây thần kinh truyền sự thay đổi đó đến những khu thần kinh (như óc chẳng hạn). Nếu sự thay đổi đó, nhẹ quá, hoặc dây thần kinh bị tê liệt, thì ta không thấy cảm giác gì cả. Vậy nếu ấn tượng thay đổi, hoặc dây thần kinh thay đổi, thì cảm giác cũng thay đổi. Nếu ấn tượng làm cho cơ quan ta thay đổi, hoạt động theo 3 nguyên tắc ở chương trên thì ta thấy một cảm giác dễ chịu, ta thấy thích, trái lại, thì ta thấy một cảm giác khó chịu, ta thấy khổ.

Bộ thần kinh của trẻ rất yếu ớt, rất dễ xúc động. Bất kì ấn tượng nào ở ngoài cũng làm cho nó rung động được, cho nên những vui, khổ của chúng nhiều vô kể. Nhưng những cảm giác đó không bền, không mạnh bằng người lớn, vì trẻ chưa biết suy nghĩ và cơ thể yếu hơn cơ thể của ta.

Người lớn cũng vậy: hễ cơ thể khác nhau thì cảm giác khác nhau. Vì vậy mà sức cảm giác của ta mạnh hơn của tổ tiên ta. Trong bọn ta, người nào có bộ thần kinh mạnh nhất mà vào những viện bảo tàng, nhìn những hình cụ về đời Trung cổ thì cũng phải rùng mình. Nếu ta lại đi thăm những nhà khám thời đó thì ta không còn hiểu được làm sao tổ tiên ta đã sống hàng năm ở trong đó được.[1] Đó cũng do bộ thần kinh của ta mỗi ngày một tinh tế hơn, cũng do ta luôn luôn tránh những cái khổ và luôn luôn thay đổi những cái vui, cho mỗi ngày một nhiều, mỗi ngày một mới. Nhưng cũng do giáo dục của ta nữa:trẻ con bây giờ được nâng niu quá.

Chú thích

  1. Chưa chắc. Trong chiến tranh vừa rồi sức chịu khổ của một số người cũng ghê gớm lắm và những hình cụ thời xưa cũng không dã man gì hơn những hình cụ thời văn minh (lời chú của dịch giả)

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Huấn luyện tình cảm
  • Tác giả: Pierre Félix Thomas
  • Lược dịch: Nguyễn Hiến Lê
  • Nhà xuất bản Thanh Niên, 2000
  • Thực hiện ebook: langnghe
  • Nguồn: thuvien-ebook.com

Có thể bạn muốn xem

"Like" us to know more!