Có phải Lỗ Ban phu nhân đã phát minh cái dù không?

Có phải Lỗ Ban phu nhân đã phát minh cái dù không?

Theo truyền thuyết thì thời Cổ đại không có dù. Để giải quyết những sự phiền phức xảy ra khi cần phải ra ngoài lúc trời mưa, ông tổ sư của các nghề thợ là Lỗ Ban đã l đi theo những con đường dựng nên rất nhiều cái quán. Tuy nhiên làm như thế thì vẫn chưa thể giải quyết được vấn đề tránh mưa. Bà vợ Lỗ Ban thấy thế cảm thấy rất không vừa ý, song bà đã nhờ có những cái quán ấy mà được gợi ý. Bà bèn dựa theo hình dáng của những cái quán, dùng tre trúc và vải để làm thành cái dù, và như vậy mấy ngàn năm nay cái dù đã trở thành công cụ mà con người thường sử dụng những khi trời mưa.

Thật ra đây cũng chỉ là truyền thuyết mà thôi. Dựa vào những điều ghi chép trong các tài liệu lịch sử, ở Trung Quốc ngay từ thời kì Hạ, Thương, Chu, đã có dù rồi. Đầu tiên dù không phải là dùng để tránh mưa, mà được làm ra như những vật dùng cho nghi thức cung đình của hoàng gia. Những cái dù này được gọi là lọng (la tán). Lọng được chế tạo bằng tơ lụa, giá tiền rất cao, người bình dân không thể nào dùng được.

Trong thời kì phong kiến, các triều đại đều hết sức coi trọng việc sử dụng lọng. Thời Bắc Ngụy, dựa theo cấp quan cao hay thấp, đã có quy định rất nghiêm ngặt về màu sắc, độ to nhỏ và số lượng của lọng. Đến đời nhà Thanh thì đã có pháp luật quy định, dân thường chỉ được dùng dù che mưa làm bằng giấy, không được dùng dù che nắng làm bằng tơ lụa.

Đại khái đến thời kì Nam Bắc Triều, trong dân gian mới xuất hiện những cái dù bằng giấy dầu dùng cho dân thường. Theo những điều ghi chép trong các sách sử thời kì Bắc Ngụy (386-584 sau Công nguyên), người nước Ngụy đã chẻ tre trúc ra, ghép lại làm khung, rồi dùng giấy có bôi dầu ngô đồng để lợp và chế tạo ra những cái dù giấy dầu. Sang đến đời Ngũ Đại, nghề làm ô dù cũng rất phát đạt và là một nghề được dân chúng hoan nghênh.

Ngày xưa, còn có một dụng cụ khác để che mưa gọi là áo tơi tương tự áo mưa ngày nay. Áo tơi đã xuất hiện từ thời Cổ đại, làm từ cỏ dại dùng che thân tránh mưa. Như đã có ghi chép trong Kinh Thi thì áo tơi thời bấy giờ được sử dụng khá phổ biến. Thời bấy giờ dân chúng mặc áo tơi và đội nón để lao động dưới trời mưa.

Đến đời nhà Đường, áo tơi đã được chế tạo rất tinh vi và làm bằng lá cọ. Trong Hồng Lâu Mộng đã có miêu tả cái áo tơi mà Giả Bảo Ngọc mặc đoạn này cho thấy rõ đến đời nhà Thanh áo tơi đã được làm đẹp như một hàng công nghệ phẩm.

LA DUẪN HÒA

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tên sách: Biết tất tật chuyện trong thiên hạ
  • Trung tâm Văn hóa Ngôn ngữ Đông Tây liên kết với Nhà xuất bản Thuận Hóa
  • Dịch từ tiếng Hán theo: Tiểu học sinh thiên hạ sự toàn tri đạo (Thiếu niên Nhi đồng Xuất bản xã, Tháng 3 năm 2001)
  • Những người dịch: Nguyễn Thị Ngân Linh, Nguyễn Thị Hồng Hà, Nguyễn Thị Thu Nguyệt, Nguyễn Thị Tố Mai
  • Người hiệu đính: Nguyễn Thụy Ứng
  • Thực hiện ebook: hoi_ls (thuvien-ebook.com)
"Like" us to know more!