Câu chuyện của Carla

Carla là cựu sinh viên từ Chile đã tốt nghiệp ba năm trước. Tuần trước, lúc bắt đầu năm học mới, cô ấy đưa em gái, là sinh viên mới, tới gặp tôi. Sau cuộc đối thoại, tôi đề nghị cô ấy chia sẻ kinh nghiệm với sinh viên của tôi trong lớp “Nhập môn hệ thống máy tính.” Sau đây là điều cô ấy nói:

“Là sinh viên quốc tế ở đại học Mĩ, tôi đã trải nghiệm nhiều xúc động: hạnh phúc, buồn rầu và không thoải mái. Ba năm trước, tôi đã tốt nghiệp từ Carnegie Mellon và trở thành người đầu tiên trong gia đình tôi có được bằng cử nhân. Gia đình tôi đã từng là nông dân trong nhiều thế hệ. Bố tôi học xong trung học, nhưng mẹ tôi thì không. Vì tôi còn trẻ, tôi phải giúp bố mẹ tôi làm việc trên cánh đồng để trồng cây sau khi tới trường. Cuộc sống là gian khổ vì nhiều thứ phụ thuộc vào thời tiết và thị trường. Trong thời tiết xấu, cây trồng không mọc tốt, chúng tôi đói, và bố mẹ tôi phải vay tiền để chăm nom gia đình bẩy người. Trong thị trường kém, cái chúng tôi trồng ra không bán được, cho dù chúng tôi không đói, nhưng bố mẹ tôi không có đủ tiền để mua hạt giống cho vụ sau. Đó đã là cuộc sống của nông dân ở Chile, và tôi chắc ở các nước nông nghiệp khác cũng thế.

Bố tôi khuyến khích tôi theo đuổi giáo dục như cách để thoát khỏi cuộc sống khó khăn này. Sau khi tốt nghiệp khỏi trường trung học với mức danh dự hàng đầu; thầy giáo của tôi khuyến khích tôi xen học bổng của chính phủ để đi học nước ngoài. Cho dù có học bổng trả cho học phí, tôi vẫn phải xin vào trường Mĩ. Với sự giúp đỡ của thầy giáo của tôi và nhiều tuần tìm kiếm trên Internet, tôi vẫn không biết gì mấy về các trường Mĩ. Tôi quyết định xin vào 10 đại học hàng đầu, 20 đại học trung bình và 10 đại học ít tên tuổi hơn với hi vọng được chấp nhận. Với ngạc nhiên của mình, tôi nhận được 12 việc nhận học, ba trong chúng từ các đại học hàng đầu (Carnegie Mellon, PennState, và Yale.) Tôi đã không biết cần chọn trường nào, nhưng thầy giáo tôi nói: “Tương lai là khoa học và công nghệ, tại sao không vào trường kĩ thuật tốt nhất ở Mĩ?” Đó là lí do tại sao tôi đã quyết định tới Carnegie Mellon.

Cho dù tôi đã hạnh phúc được học ở Mĩ, tôi cũng cảm thấy buồn khi rời khỏi gia đình, và việc nhớ nhà này kéo dài trong vài tháng. Tôi có “cảm giác không thoải mái” về việc sống ở một nước khác thế với nơi tôi xuất thân, và cảm giác này còn lại với tôi trong suốt những năm ở đại học của tôi. Trong khi tôi học trong thư viện có điều hoà nhiệt độ, tôi biết rằng nhiều người bạn tôi đang làm việc trên nông trại của bố mẹ họ dưới mặt trời nóng. Khi tôi đi xem phim với bạn bè vào buổi tối, tôi biết rằng anh và chị tôi vẫn đang chuẩn bị cây trồng để bán ở chợ ngày hôm sau. Khi tôi ăn thức ăn đầy dinh dưỡng trong phòng ăn của trường, nhiều người nước tôi còn có khó khăn để tìm nước sạch và thức ăn cho bữa ăn của họ. Tôi nhận ra tôi đã may mắn làm sao, nhưng cũng cảm thấy rất không thoải mái, vì tôi thường nghĩ về nước tôi và người dân của tôi.

Là sinh viên quốc tế ở trường Mĩ là không dễ dàng. Ở Chile, tôi là một trong những học sinh hàng đầu, nhưng trong trường này, nơi nhiều sinh viên là người giỏi nhất ở trường họ, tôi chỉ là một sinh viên như bất kì ai khác. Cho dù tiếng Anh của tôi tuyệt hảo; tôi vẫn mất gần một năm để cảm thấy thoải mái trong nói chuyện với người khác. Năm thứ nhất là rất thách thức, không phải bởi vì ngôn ngữ, mà bởi phương pháp dạy và nhiều bài đọc thế. Ngay cả với ai đó đọc nhiều ở trường trung học như tôi, tôi vẫn gặp khó khăn để hoàn thành phân công đọc bài. Tôi thấy rằng việc đọc là một trong những vấn đề chính của nhiều sinh viên quốc tế. Một số người tin rằng đó là do tiếng Anh. Vì tất cả họ đều đỗ bài kiểm tra thành thạo ngôn ngữ trước khi tới đây, điều đó không thể là vấn đề ngôn ngữ được. Ngay cả nhiều người nói tiếng Anh và hiểu bài giảng tốt; việc đọc vẫn là vấn đề. Bất kì người nào cũng có thể có khó khăn trong năm thứ nhất, nhưng sau hai, ba hay bốn năm nhiều người vẫn có vấn đề với việc đọc. Tôi kết luận rằng họ đã không phát triển thói quen đọc tốt. Đó là lí do tại sao nhiều người đã không học tốt trong trường.

Khó khăn khác mà nhiều sinh viên quốc tế phải đối diện là việc không quen với phương pháp dạy. Tại Carnegie Mellon, nhiều lớp được dạy dùng phương pháp học chủ động nơi sinh viên phải tham gia vào thảo luận trên lớp. Để diễn đạt ý kiến của bạn yêu cầu khả năng nói nào đó. Nếu bạn không đọc tốt, hay không có vốn từ vựng giầu có, bạn không thể diễn đạt được bản thân bạn tốt. Tôi thấy rằng những người đọc nhiều hơn có xu hướng có đa dạng từ để diễn đạt ý kiến của họ hơn người khác. Thảo luận cho phép sinh viên xem xét nhiều quan điểm trên chủ đề. Khi sinh viên chia sẻ ý kiến của họ về tài liệu môn học, họ cũng học từ người khác. Việc dùng thảo luận cho phép sinh viên thám hiểm chủ đề sâu hơn chỉ nghe bài giảng. Qua thảo luận, sinh viên có thể thăm dò nhiều chi tiết mà đôi khi bị bỏ qua trong bài giảng. Bằng việc thảo luận, sinh viên đi sâu hơn vào chủ đề và hiểu đầy đủ chủ đề tốt hơn.

Như nhiều sinh viên quốc tế, tôi nhút nhát và ưa thích không nói mấy trên lớp. Tôi may mắn học môn “Nhập môn hệ thống máy tính” do giáo sư Vũ dạy. Đó là môn học thách thức vì có nhiều bài đọc, bài tập về nhà và thảo luận trên lớp thế. Sau vài tuần cảm thấy bị tràn ngập, tôi đã nghĩ tới việc bỏ môn học này. Khi tôi tới gặp thầy, thầy nói: “Thầy mừng là em đã tới gặp thầy trước khi bỏ lớp. Em không nên từ bỏ dễ dàng thế. Em phải dũng cảm vượt qua những chướng ngại này và tiến lên. Nhiều sinh viên không bao giờ tìm kiếm giúp đỡ, họ cứ bỏ môn học, rồi họ cảm thấy rằng họ đã thất bại. Đôi khi thái độ này có thể kéo dài trong một thời gian lâu. Thành công nghĩa là nỗ lực, bạn càng đưa nhiều nỗ lực vào việc học, kết quả càng tốt hơn. Không có cách khác ngoài việc đưa nỗ lực của bạn vào. Sinh viên phải không sợ thất bại; đại học là nơi họ học chinh phục những cái sợ này và học từ thất bại của họ.”

Sau buổi gặp, mặc cho cảm giác tiêu cực, tôi đã không bỏ môn học. Vì tôi đã không nói nhiều, thầy gọi tên tôi mọi lúc và buộc tôi phải diễn đạt cách nhìn của tôi. Thậm chí hôm nay tôi vẫn nhớ sinh động tiếng của thầy: “Carla, ý kiến của em là gì về …”; “Carla nói cho cả lớp về ….”; “Carla chỉ cho cả lớp thuật toán của em về ….” Cho dù tôi đã không làm tốt; tôi tiếp tục học ba môn từ thầy. Trong từng lớp, thầy liên tục khuyến khích tôi, và tôi đã học được nhiều từ thầy, không chỉ về kĩ thuật mà còn đặt ra chiều hướng rõ ràng cho tương lai của tôi.”

“Tôi chắc trong lớp này; các bạn sẽ nghe thầy nói: “Nhiều người trong các em chỉ nghĩ về kiếm việc làm, nhưng điều đó là dễ dàng. Bất kì ai cũng có thể có được việc làm vì nó là cái gì đó các em làm để được trả lương. Tốt hơn là nghĩ về nghề nghiệp mà các em thích làm cho phần còn lại của đời các em.” Khi một số trong các bạn thảo luận về đề nghị việc làm và lương, thầy thường nói: “Nhiều người trong các em vẫn nghĩ về tiền. Với bằng khoa học máy tính, các em sẽ làm ra nhiều tiền. Mặc dầu tiền là cần thiết, nó sẽ không cho các em hạnh phúc mà các em nghĩ các em sẽ có được. Nó sẽ làm cho các em cảm thấy tham. Nó sẽ làm cho các em muốn nhiều hơn. Nó sẽ làm cho các em so sánh với người khác; nó sẽ làm cho các em làm những thứ mà các em thậm chí không nghĩ tới, chỉ để có tiền. Tốt hơn cả là có chủ định trong cuộc sống, sống cuộc sống có nghĩa, các em sẽ cảm thấy giầu có hơn và hạnh phúc hơn.” Tôi đã học bốn lớp của thầy và nghe thầy nói điều đó mọi lúc. Tôi chắc các bạn sẽ nghe thông điệp của thầy.”

“Vì đã tốt nghiệp từ ba năm trước, tôi quay trở về nhà và có việc làm tốt với Empressa Falabella, một trong những công ti lớn nhất ở Chile. Việc làm của tôi bao gồm áp dụng kĩ năng của tôi để cải tiến hệ thống máy tính của công ti và tự động hoá các qui trình chung để làm tăng hiệu quả. Bên cạnh việc làm của mình, tôi tình nguyện dạy lập trình máy tính cho học sinh trung học và khuyến khích họ học khoa học và công nghệ. Trong ba năm, tôi đã đào tạo nhiều con cái nông dân như tôi. Tôi bảo họ rằng cách tốt nhất để thoát khỏi nghèo là giáo dục tốt, đặc biệt trong công nghệ. Năm nay, nhiều người trong số họ có được học bổng để đi học nước ngoài, và một người trong số họ là em tôi Carmela. Cô ấy đã xin vào nhiều trường, nhưng tôi khăng khăng rằng cô ấy nên xin vào Carnegie Mellon. Đó là lí do tại sao chúng tôi ở đây hôm nay. Tôi đưa em tôi tới gặp giáo sư Vũ để cám ơn thầy vì đã khuyến khích tôi đạt tới mục đích giáo dục của tôi và đã giúp tôi tạo ra khác biệt trong đời sống của người khác.”

English version

Full article: The story of Carla

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Lời khuyên cho sinh viên
  • Biên tập: Kipkis.com
  • Nguồn: Blog của giáo sư John Vu, Carnegie Mellon University.
"Like" us to know more!