Câu Tiễn cố chịu nhục

Câu Tiễn cố chịu nhục

Nếu như nói Lưu Bang trước Hồng Môn yến đã gắng chịu sự hấp dẫn của Hoàng cung, như thế thì Câu Tiễn lại là điển hình cố chịu nhục rất đáng nói.

Năm 496 trước công nguyên, Phù Sai kế thừa vương vị của nước Ngô, liền chuẩn bị báo thù cho phụ vương bị quân nước Việt đâm bị thương và chết.

Hai năm sau, ông đã phát động chiến tranh phục thù.

Trận này đánh quân Việt thua liểng xiểng. Việt vương Câu Tiễn chỉ dẫn theo hơn năm ngàn quân chạy lên núi Cối Kê. Binh mã của Phù Sai đã vây chặt toàn bộ núi này.

Câu Tiễn đứng trước nguy hiểm "nước phá dân vong". Lúc này, Văn Chủng đã đạo diễn cho ông một trò che giấu "lời hèn lễ hậu" đế cầu hòa.

Để diễn xuất thành công, Văn Chủng dẫn mĩ nữ và báu ngọc hối lộ trước Bá Hỷ, một bầy tôi được Phù Sai cưng chiều, để Bá Hỷ tâu lên Phù Sai.

Sau đó, Câu Tiễn dẫn vợ con và Phạm Lãi vào. Họ đóng vai con tin. Trên thực tế là người chăn ngựa của Ngô vương, ở trong phòng xây bằng đá của mộ tiên phụ của Phù Sai.

Cầu Tiễn đối với vai mình đóng rất chăm chỉ chú ý đến từng chi tiết. Mỗi lần Phù Sai đi xe, ông đều dắt ngựa cho kẻ chiến thắng này với bộ điệu một lòng chờ sai khiến.

Một lần, Phù Sai bị ốm.

Câu Tiễn liền chủ động mang cơm và thức ăn cho Phù sai, lại còn bưng phân và nước tiểu nữa. Hơn nữa, còn tự dùng miệng nếm thử phân của Phù sai để xác định âm dương hàn nhiệt của bệnh tình.

Qua nhiều lần diễn, rốt cục đã giành được sự tín nhiệm của Phù Sai. Năm 491 trước công nguyên ông đã được thả về nước.

Trước lúc di, Câu Tiễn vẫn không bị niềm vui làm mê muội đầu óc, tiếp tục biểu diễn vai sắm của mình. Ông kéo tay của Phù Sai biểu hiện dáng vẻ bịn rịn không nỡ xa rời, khóc lóc thảm thiết nói: Sau khi về nước tôi nhất định báo đáp tốt đại ân đại đức của Ngài. Phù Sai sung sướng nghĩ: ông ta rút cuộc đã trở thành một người đầy tớ đạt tiêu chuẩn của mình. Câu Tiễn được tha vẫn chưa về ngay cung điện phải xa cách lâu của mình, mà là đi vào trong dân gian để thăm hỏi những người có tài ba, cùng thương lượng kế hoạch lớn phục hưng đất nước.

Để thôi thúc mình không quên nỗi nhục ba năm, ông không nằm ngủ với chăn nhung đệm gấm của cung vua, vẫn ngủ trên đệm cỏ khô như xưa. Ông còn sai người đi kiếm một chiếc mật đắng treo giữa phòng, hàng ngày nếm một miếng.

Ông một mặt hàng năm tiến cống nhà Ngô, một mặt chỉnh đốn chính thế đất nước, làm cho nước giàu quân mạnh. Để làm mê muội Phù Sai, tiêu mòn ý chí của ông ta, Câu Tiễn đã chăm chú tuyển chọn và huấn luyện Tây Thi và một số "tuyệt sắc giai nhân" để dâng cho Phù Sai và các thuộc hạ của ông ta.

Qua 20 năm chuẩn bị, Câu Tiễn cuối cùng đã tấn công nước Ngô.

Lần này, bị vây ở trên núi là Phù Sai. Phù Sai đã bị cùng đường đành bưng mặt tự sát. Câu Tiễn đã quyết không thể cho ông ta một con đường ẩn náu tung tích.

Trong lịch sử Trung Quốc, hầu như không tìm lại được một quốc vương có thể chịu đựng nhục như Câu Tiễn như vậy. Do đó khi nhắc đến thuật cố chịu đựng sẽ không thể không nói đến Câu Tiễn.

Ông đã phải chịu đựng nỗi nhục với tư cách ông vua của một nước không thể chịu đựng nổi. Không tiếc vàng bạc đế mua chuộc, không tiếc hi sinh cả vợ con và bầy tôi cưng chiều, không tiếc làm những việc mà người con có hiếu cũng khó có thể làm được.

Sự nhẫn nhục của Câu Tiễn không phải vì sống tạm bợ mà là để rửa nhục.

Bất cứ thuật cố chịu đựng nào rốt cục đều là vì mình cuối cùng tiêu diệt đối phương mà tích trữ lực lượng và thời gian.

Người chỉ vì mạng sống mà phải khuất phục là tham sống sợ chết; Vì phục thù dẫn đến để cho người khác khuất phục bạn mới đáng sử dụng dùng loại mưu kế này, nếu không thì chỉ đáng làm một tên nô lệ.

Vẫn có một số người giỏi khi thắng lợi mà không giỏi khi bị thất bại. Binh thư của quá khứ cùng chỉ dạy người ta phải làm gì và làm như thế nào đế đánh bại người khác, rất ít có người dạy sau khi thất bại thì phải như thế nào. Thiết nghĩ cần có "kế chiến bại' như thế, cũng không thể có người dám bỏ thì giờ và công sức để học.

Nghe nói điều tín ngưỡng cao thượng của võ sĩ xưa là: chỉ cần thắng không cần thua. Mà sau khi thua chỉ có đem chặt đứt cổ của mình.

Loại người này xem cuộc sống quá giản đơn, cho nên mới có thể dùng phương thức đơn giản như thế để đối xử với đời.

Trong xã hội vì sinh tồn mà sinh tồn, con người ta phải học được thuật ẩn giấu.

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Thiên thời
  • Tác giả: Bạch Huyết
  • Dịch giả: Nguyên An
  • Nhà xuất bản Hà Nội 2008
  • Nguồn: tusachcuaban.com
"Like" us to know more!