Cái vui mạo hiểm trong du hí

III. Cái vui mạo hiểm trong du hí

Trong lòng thích du hí ta còn thấy lòng thích nguy hiểm hay là sức hấp dẫn của nguy nan. Trẻ cũng như người lớn, vật cũng như trẻ, dùng tinh lực vào những công việc hữu ích không đủ, còn muốn dùng vào những công việc “gai góc” nữa.

Muốn biết lòng thích nguy hiểm đó ở loài vật mạnh tới bực nào, chỉ cần đọc đoạn sau này của một người đi chơi Cao Miên về viết: “Một đàn khỉ, khi mới trông thấy một con cá sấu nằm, mình ở dưới nước, miệng há rộng ra để chực đớp vật gì vừa tầm nó thì hình như cùng hiệp nghị với nhau rồi dần dần lại gần con cá sâu và bắt đầu trò chơi của chúng, vừa làm diễn giả, vừa làm khán giả. Một con trong những con nhanh nhẹn nhất, hoặc khinh suất nhất, chuyền từ cành nọ sang cành kia, đến gần con cá sấu, đánh đu bằng một chân rồi nhanh nhẹn đưa mình tới, lại thụt lại, khi dám thò dài một chân để chìa cho con cá sấu, khi thì chỉ giả vờ đánh con này thôi. Những con khỉ thấy vui, cũng họp đám, nhưng những cành khác cao quá, chúng phải nắm chân nhau làm thành như một sợi xích mà đánh đu xuống. Chúng đưa đi đưa lại như vậy, trong khi một con ở gần con cá sấu nhất tha hồ trêu con vật này. Có khi cái hàm ghê gớm đóng lại, nhưng hụt, không bắt được con khỉ táo bạo; thôi thì những tiếng kêu nổi lên rồi cả đàn nhảy nhót vui thích lắm. Nhưng cũng có khi một cái chân bị kẹp vào trong kìm và con khỉ bị kéo xuống nước, nhanh như chớp. Tất cả đoàn chạy tán loạn, vừa kêu vừa rên; nhưng vài ngày sau, hoặc chỉ vài giờ sau, chúng lại không sợ gì, làm lại trò chơi đó.”

Người ta thử nhìn xét trẻ con xem: ông nội trịnh trọng để bàn tay mở rộng ở trên đùi và em bé lấy đà. Phải đập, nhưng đập sao cho không bị bắt; cho nên em bé phải dùng bao nhiêu la mưu mô, bao nhiêu giả vờ!... Bàn tay to nắm lại…, thôi thì nỗi vui của em bé ồn cả nhà và tiếng cười của em bé nổ từng tràng, trong, và giòn. Bàn tay em bé mà bị bắt ư? thì em bé tiu nghỉu.

Ta lại xem em bé chơi với mèo nữa. Bé giơ ngón tay, mèo giơ bàn chân. Bé và mèo muốn trêu nhau và khiêu khích lẫn nhau; bé sợ mèo cào, mèo sợ bị bé bắt. Cả hai đều biết rằng không nguy hiểm ghì lắm, nhưng vẫn có nguy hiểm và phải mạo hiểm. Bàn chân có khi bị bắt và nắm lại mạnh quá; ngón tay có khi kéo trở về với một vết cào nhưng tìm cách tránh những cái đó và mạo hiểm như vậy thích lắm, cho nên bé và mèo mới ham.

Khi ta cấm trẻ, chỉ cho chúng thấy cái nguy rồi, thì chúng lại càng thấy thích hơn nữa. Bảo chúng đừng leo cây, đừng chạy trên bờ một cái hố, nhưng hễ vắng ta là chúng không tuân theo ngay. Vào vườn bách thú chơi, ta cấm chúng, dọa chúng nữa không được trêu các thú ở trong chuồng. Nhưng ta mới quay mặt đi là nhanh như cắt chúng thò được một cái gậy qua những song sắt, làm cho con sư tử hay con báo chồm lên, gầm lên và lấy thế làm thích lắm. Nghĩ đến cái nguy và nghĩ đến khi mạo hiểm là chúng thấy rợn mình một cách khoái trá. Chúng tìm đủ cách để được cảm cái rờn rợn, cái vui đó. Chúng chơi hú tim, chúng làm ma dọa lẫn nhau là vậy.

Tại sao có cái vui đó?

Tại ta muốn tiêu phí sức hoạt động của ta đi, tiêu không có mục đích gì rõ ràng cả, tiêu chỉ để “xem ra sao” thôi. Tại ta muốn một cái gì mới, muốn thám hiểm, muốn chọi với kẻ thù có thực hay tưởng tượng và muốn nhận chắc sức của ta, sự khéo léo của ta, cá tính của ta.

Cả đến sự không tuân lời, cũng chẳng là một cách chọi với người khác, chứng nhận sự tự chủ của ta và người khác biết rằng ta tự do ư?

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Huấn luyện tình cảm
  • Tác giả: Pierre Félix Thomas
  • Lược dịch: Nguyễn Hiến Lê
  • Nhà xuất bản Thanh Niên, 2000
  • Thực hiện ebook: langnghe
  • Nguồn: thuvien-ebook.com

Có thể bạn muốn xem

"Like" us to know more!