Cái thất bại của Lâm Bưu

Cái thất bại của Lâm Bưu

Trong con mắt của người phương Tây, hình ảnh của Lâm Bưu là: "bình tĩnh, bí hiểm, ít nói, lạnh lùng nghiêm khắc, kiềm chế, thận trọng, nhanh trí, sức tự khống chế kém. Khi bị sức ép thường mất ngủ thâu canh, rất giỏi học tập gián tiếp từ trong sách vở hoặc trực tiếp từ trong kinh nghiệm và trong sai sót của mình và người khác".

Một số nhà quân sự và học giả nước ngoài đều khen ngợi Lâm Bưu là anh hùng trong chiến tranh cách mạng, cũng là anh hùng chân chính xuất hiện trong quân đội cách mạng của Đảng cộng sản Trung Quốc. Stalin cũng rất tán thưởng nhà quân sự Trung Quốc này, nói là thiền tài chiến thuật vĩ đại nhất trong quân đội Đảng cộng sản.

Xét từ chiến tích vẻ vang của Lâm Bưu, ông được đánh giá như thế là không thể chê trách được. Nghe nói, ông ngòai làm chức Phó thống soái ra. Xưa nay chưa hề kiêm nhiệm chức phó nào hết.

Ở hội nghị Lư Sơn, Bộ trưởng Quốc phòng Bành Đức Hoài công kích đối với đại nhảy vọt và chỉ trích đối với cá nhân Mao Trạch Đông, Mao Trạch Đông cảm thấy xem quân đội giao cho Bành Đức Hoài, một người không phục sự quản lý của Thiên triều như thế rất không vững lòng. Thế là ông đã chọn Lâm Bưu, người năm xưa đã cùng nhau ở Tỉnh Cương sơn.

Sau đó, Mao Trạch Đông đã đem người thuộc hạ đáng tin này nhanh chóng cất nhắc lên địa vị chỉ kém mình trên vũ đãi chính trị Trung Quốc. Nhưng ông tuyệt đối không nghĩ tới người chính bản thân ông chọn hầu như trở thành người đào mồ của ông sau đó.

Lâm Bưu không đem thành công của mình chuyển hóa thành sự đền đáp đối với Mao Trạch Đông, mà là làm bàn nhảy đế giành địa vị đứng đầu.

Ông ta đã sai lầm làm nên những sự việc không nên làm trong lịch sử hoặc trên bàn nhảy mà Mao Trạch Đông đã xếp đặt.

Ông ta muốn tự mình xếp đặt lấy vận mệnh của mình. Ông ta không tính toán đến thiên thời nữa.

Đại cách mạng văn hóa đã cách mất mệnh của Lưu Thiếu Kì. Lại một vị trí đứng đầu khác bị bỏ trống. Mao Trạch Đông muốn thủ tiêu nó, ông ta lo lắng lại có một Lưu Thiếu Kì nữa xuất hiện, lại có một cuộc đấu tranh nữa xảy ra.

Lâm Bưu lại hướng về vị trí này. Ông ta vẫn luôn muốn làm "Người đứng đầu", mà không phải là vị trí "thứ hai".

Tháng 8 năm 1970, Đại hội đại biểu toàn quốc Đảng cộng sản Trung Quốc lần thứ 9 họp tại Lư Sơn. Lâm Bưu bắt đầu hành động của ông, nêu lên kiến nghị lập chức chủ tịch nước.

Mao Trạch Đông đã nổi giận lên đùng đùng, trong hai ngày rưỡi đã đập nát âm mưu của Lâm Bưu đã dày công sắp đặt một cách không thương tiếc.

Lâm Bưu đã bộc lộ. Tháng 1 năm 1970, Mao Trạch Đông lại cải tổ Quân khu Bắc Kinh của Lâm Bưu khống chế.

Lâm Bưu lại bắt đầu để cho con trai của ông chế định công trình "571", chuẩn bị khởi nghĩa võ trang.

Lúc này, Mao Trạch Đông lại phá tan cục diện nhất thống quân ủy của Lâm Bưu, dồn Lâm Bưu phải sớm thực thi kế hoạch công trình "571".

Sau khi Mao Trạch Đông biết, đã nhanh chóng lặng lẽ đi khỏi Bắc Kinh xuống phía Nam tiến hành một cuộc thị sát mang màu sắc thần bí đậm đà.

Lâm Bưu đã hạ lệnh ám sát Mao Trạch Đông. Nhưng "hạm đội liên hợp" của ông đã thi hành các thủ đoạn ám sát như đánh bom xe lửa, đánh bom đường sắt, dùng súng phun lửa, pháo cao xạ và máy bay oanh tạc thậm chí cầm súng hành sát trước mặt, vẫn không giết được Mao Trạch Đông.

Lâm Bưu chỉ còn có một con đường chạy trốn, nhưng đó là con đường chết. Không có ai có thể từ trong bàn tay của Mao Trạch Đông chạy trốn thoát, giống như Tôn Ngộ Không không nhảy ra khỏi bàn tay của đức Phật Như Lai.

Lâm Bưu đã chết. Một âm mưu ngụy kế không nên sử dụng đã phá sản.

Đại nguyên soái xưa nay nổi tiếng là bí hiểm, thì nay lại lấy cái thất bại bí hiểm để chịu thất bại. Đúng ứng với câu thổ ngữ của dân gian: Muốn chết chìm thì lội xuống nước, muốn chết cháy thì chơi lửa.

Thất bại của Lâm Bưu có thể tìm thấy nguyên nhân từ nhiều mặt. Nhưng từ khía cạnh của thuật ẩn giấu, ông ta không thể cố chịu nổi sự bành trướng của dã tâm.

Bản thân Lâm Bưu thường thường răn mình nói: Khắc kỉ phục lễ (kiềm chế bản thân mình, làm cho lời nói và hành động đều hợp với quy phạm xã hội và đạo đức), ở mặt khác lại luôn luôn cho mình là thiền tài, có thể như "ngựa Trời chạy trên bầu trời, tùy ý một mình đi về".

Một hậu quả của dã tâm bành trướng là: làm cho đầu óc không binh tĩnh, đã sai lầm đem một cơ hội làm cả một thời kì thành công quá lớn khác.

Thời kì ẩn náu có việc của thời kì ẩn náu làm, mà không thể đi làm những việc gượng ép quá mức.

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Thiên thời
  • Tác giả: Bạch Huyết
  • Dịch giả: Nguyên An
  • Nhà xuất bản Hà Nội 2008
  • Nguồn: tusachcuaban.com
"Like" us to know more!