Cái chết của Dương Tu

Cái chết của Dương Tu

Trong xã hội cạnh tranh, không những phải che giấu hoài bão của mình, mà còn phải ẩn giấu cả tài năng của mình.

Bởi vì ai cũng không mong muốn mình bị vượt qua. Đây là nhược điểm của nhân tính. Nhược điểm này trong xã hội ngày nay đã lan tràn thành tai hại rồi.

Là người đứng đầu đều mong muốn bạn có thể làm được nhiều việc, nhưng chỉ có một sự việc không mong bạn làm: đó chính là vượt qua ông ta.

Tài tử Dương Tu Thời Tam Quốc chính là do tài năng vượt hơn người đứng đầu của ông là Tào Tháo, mới bị Tào Tháo giết chết.

Nguyên nhân ông làm cho Tào Tháo bất mãn có bốn việc:

Việc thứ nhất: Có một lần Tào Tháo xây dựng một vườn hoa. Sau khi làm xong, Tào Tháo chưa nói tốt hay nói xấu, mà chỉ viết trên cửa một chữ "hoạt". Nhiều người nhìn thấy đều không hiểu ý của nó. Dương Tu lại khám phá ra ẩn ý của nó. Trong chữ "Môn" thêm một chữ "Hoạt" là chữ "Khoát" (nghĩa là rộng). Tào Tháo chê cái cửa là rộng quá. Thế là người ta lại xây tường bao lại, cải tạo xong xuôi, lại mời Tào Tháo đến xem, Tào Tháo cả mừng hỏi đây là ai biết dụng ý của ta? Hai bên tả hữu đều nói với ông là Dương Tu. Tào Tháo trên đầu lưỡi đều khen Dương Tu, nhưng trong lòng lại rất kiêng dè ông ta.

Việc thứ hai: Một hôm từ Tái Bắc đưa đến cho Tào Tháo một hộp bơ. Tào Tháo tiện thể viết lên trên vỏ hộp 3 chữ "Nhất hợp tô" rồi đặt lên đầu án thư. Dương Tu bước vào nhìn thấy liền bảo người đem thìa đến và mọi người đều ăn. Tào Tháo trở về hỏi, Dương Tu nói: "Thừa tướng đã viết rõ ràng trên hộp là "mỗi người một miếng bơ". Chúng tôi sao dám trái lệnh của Thừa tướng?" Tào Tháo và mọi người đều cười ồ lên một trận, nhưng trong lòng lại rất ghét Dươrg Tu.

Việc thứ ba: Tào Tháo luôn luôn lo sợ người khác ngấm ngầm sát hại mình, thường hay nói với thị vệ: "Ta trong cơn mơ hay giết người lắm, nên khi ta ngủ, các người đều không nên lại gần ta" Một hôm, Tào Tháo ngủ đánh rơi chăn, một thị vệ vội vàng đi đến đắp lên cho ông, Tào Tháo liền trở dậy giết chết người thị vệ này đã làm trái lệnh cấm của ông ta.

Sau đó lại lên giường ngủ tiếp. Một lúc lâu mới dậy làm ra bộ sửng sốt, hỏi: "Ai đã giết người thị vệ của ta?". Người ta bèn kể lại thực tình với Tào Tháo, Tào Tháo liền giả vờ khóc, bảo người chôn cất chu đáo. Sau sự việc này mọi người đều tin Tào Tháo trong mơ hay giết người, chỉ có Dương Tu nói "Không phải là Thừa tướng trong mơ mà là ta trong mơ". Tào Tháo nghe được càng căm Dương Tu hơn.

Việc thứ tư: Con thứ ba của Tào Tháo là Tào Thực rất tán thưởng tài năng của Dương Tu, thường mời Dương Tu đến bàn luận. Có một lần Tào Tháo muốn thử tài của hai đứa con trai mình. Dương Tu lại ngầm làm đáp án cho Tào Thực, kết quả là Tào Thực luôn luôn trả lời các câu hỏi cha nêu rất trôi chảy, Tào Tháo liền có vẻ hoài nghi. Lúc này anh của Tào Thực là Tào Phi mua chuộc những người xung quanh em mình, đem đáp án Dương Tu làm nộp trộm cho Tào Tháo, Tào Tháo cả giận quát "Tên thất phu này dám cả gan đánh lừa ta!" từ đấy mang lòng muốn giết Dương Tu.

Về sau, Tào Tháo quả nhiên đã tìm được tội danh giết chết Dương Tu. Khi Dương Tu chết mới có 34 tuổi.

Từ trong bốn việc trên, chúng ta có thể được một đáp án rất rõ ràng, đó chính là không nên bộc lộ tài năng của bạn ra.

Đáng tiếc cho Dương Tu, một con người có tài "dưới ngọn bút rồng rắn chạy, trong lòng gấm vóc dệt nên, tài nói cử tọa phải kinh, ứng đối tài danh đầu bảng", duy chỉ có một nỗi không sành thuật ẩn giấu, mới vì thế mà chuốc lấy vạ vào thân.

Phân tích tỉ mỉ bốn việc này thấy kỉ xảo của thuật ẩn giấu cũng đều rõ một mảng nhỏ.

Việc thứ nhất, Dương Tu đã phạm một điều kị: Tào Thảo dùng đố chữ để kiểm tra mọi người, tất nhiên là mong có người có thể giải được. Nhưng tuyệt đối không mong có người chỉ trong chốc lát đã khám phá ra, bằng không thì tài năng của ông ta sẽ không nổi bật. Cho nên, Dương Tu đã phạm chữ kị là "vội vàng".

Việc thứ hai, Dương Tu đã phạm một chữ kị là "kiêng nể". Mỗi người làm lãnh đạo đều muốn tạo cho mình một uy tín, làm cho mình có chỗ khác biệt với những người thủ hạ (dưới quyền), nhưng lại không chướng mắt. Hộp bơ kia chỉ có thể do chính Tào Tháo phân cho từng người một miếng, mà không phải là để cho từng người tự mình chia lấy đế ăn. Đây là điều

cấm kị không thành văn bản, không cẩn thận một chút sẽ có thể xúc phạm đến cấp trên.

Mỗi người đều có việc giấu giếm riêng của mình. Cho nên gọi là điều giấu riêng chính là những việc không thích cho người khác biết. Dương Tu không chú ý đến điểm này mà lại khám phá ra điều giấu riêng của Tào Tháo, từ đó đã mắc phải sai lầm thứ ba. Việc giấu giếm riêng của một người sau khi bị người khác biết được, cảm giác an toàn về tâm lí của người này không còn nữa. Như thế thì cảm giác an toàn của ông ta đã mất đi, chỉ đành lấy cảm giác an toàn của bạn để bảo đảm, bạn chỉ có chết thỏi.

Sai lầm thứ tư mà Dương Tu phạm phải chính là xen vào những việc bí mật của các vương vị chốn cung đình. Xưa nay Hoàng đế chọn Thái tử đều là việc tranh giành hiểm ác, chỉ có những người trong hoàng tộc mới có thể tham dự vào. Còn Dương Tu một chức quan thủ bạ cấp thấp là không nên quấy rầy vào trong đó.

Một Dương Tu đã chết, vẫn có thể còn có người tài thứ hai, thứ ba...

Phải chăng người ấy lại chính là bạn?

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Thiên thời
  • Tác giả: Bạch Huyết
  • Dịch giả: Nguyên An
  • Nhà xuất bản Hà Nội 2008
  • Nguồn: tusachcuaban.com
"Like" us to know more!