Biểu lộ mình không có khả năng

Biểu lộ mình không có khả năng

Trịnh Bản Kiều có một câu danh ngôn gọi là "Dấm dớ hiếm thấy", chắc rằng đây là lời làm kinh động thế gian chắt lọc được từ trong những giọt máu tươi của loại người như Dương Tu.

Nếu như Dương Tu không biểu hiện ra "mình có khả năng" mà lại là biểu hiện "mình không có khả năng" thì tuổi thọ của ông e rằng không phải là chỉ nhỏ nhoi ở tuổi 39.

Quân hai hên đối trận nhau, hai bên đều muốn tỏ ra sức lớn mạnh của mình. Nhưng lại có ông tướng trái lại chỉ ngồi đánh tì bà, để biểu thị mình không có khả năng. Người này chính là Li Mục, một tướng giỏi của nước Triệu.

Năm 244 trước công nguyên, ông vâng mệnh trấn thủ vùng biến ải để ngăn chặn quân Hung nô vào xâm lấn.

Ông căn cứ tình hình địch mạnh ta yếu đương thời đã dùng chiến lược phòng thủ chuẩn bị tác chiến tích cực. Ông đã đem toàn bộ số thuế thu được của địa phương dùng vào việc chi tiêu cho quân đội. Còn hàng ngày đều luyện tập binh mã, nhưng chỉ không ra ngoài thành chiến đấu. Thậm chí ông còn hạ lệnh: quân Hung nô vào xâm lấn, không được cùng chiến đấu, người làm trái sẽ bị chém đầu.

Mỗi lần quân Hung nô vào xám lấn, ông đều dẫn quân đội trở về doanh để thủ trại, không giao chiến với quân dịch. Người Hung nô tưởng nhầm là Lí Mục nhát gan, những người thủ hạ của Lí Mục cũng cho là như thế. Triệu vương sau khi biết được tin này liền khiển trách Lí Mục là không có khả năng, đã đốc thúc ông xuất chiến, nhưng Lí Mục vẫn làm theo phương châm của mình, Triệu vương bèn tức giận liền điều Lí Mục trở về.

Vị tướng mới đến nhận nhiệm vụ đã thay đổi phương châm chiến lược của ông đã lia lịa giao chiến với quân địch. Kết quả là trong thời gian chưa đầy một năm, quân nước Triệu liên tục bị thất bại. Cả đến những người dân thường cũng không dám ra ngoài đế chăn thả súc vật. Triệu vương lại đành phái triệu Lí Mục đi.

Sau khi Lí Mục phục chức, lại vẫn dùng sách lược như trước đây. Sau này, quân Hung nô kiêu ngạo nên không phòng bị đã đem lại cho Lí Mục thời cơ phản công. Ông cho dân thường ở địa phương đều đi chăn thả súc vật để dụ quân địch đến cướp, sau đó lại cử một ít quân đội ra tiếp địch chính diện, lúc đánh lúc lui để dụ chủ lực của địch ra ngựa. Lúc này phục binh của Lí Mục từ hai bên xông ra bọc đánh đã chém chết hết mười mấy vạn quân Hung nô. Đồng thời nhân đà hăng hái đánh luôn một mạch đã bắt Lâm Hồ hàng phục và đánh bại Đông Hồ. Từ đó mười mấy năm sau, người Hung nô không dám vào xâm lan nước Triệu nữa.

Có khả năng mà lại biểu thị mình không có khả năng, đó là kĩ xảo ngụy trang nhân tạo.

Kì xảo này xây dựng trên cơ sở có mưu kế toàn cục. Từ sự so sánh tình thế địch ta đương thời để xét, không vội vàng xuất chiến, vì thực lực không đủ, chuẩn bị chưa đầy đủ, điều kiện tác chiến không thành thực. Con Rồng trong Lí Mục cũng đành phải ẩn náu, tập trung chi phí cho quân đội, tập luyện binh mã, đợi thời cơ. Đây là cách nhìn xuất phát từ lợi ích dài lâu.

Có khả năng thì lại tỏ ra là không có khâ năng, tuy tỏ ra không có khả năng nhưng thật ra là có khả năng. Có khả năng là bản chất. Còn không có khả năng là thủ đoạn đế đạt tới mục đích, làm cho đối phương biết bạn không có khả năng rồi để anh ta buông lỏng Cảnh giác đối với bạn.

Buông lỏng cảnh giác để tự kiêu ngạo. Người người đều có thể kiêu ngạo, kĩ xảo "biểu lộ mình không có khả năng" chính là để cho đối phương kiêu ngạo.

Lí Mục khi vận dụng kĩ xảo này đã làm hai việc:

Một là, vừa nhận nhiệm vụ đã làm cho đối phương cảm thấy mình là một tướng phái bảo thủ, sợ xung đột chính diện, đây là điều kiện tiền đề của toàn bộ chiến lược.

Hai là, sau khi thời cơ đến, cũng không phải là lập tức làm trái ngược với bình thường, chuyển về phản công, vẫn giữ "tỏ ra không có khả năng" như trước. Dùng một số ít quân lính giao chiến vỏi chủ lực của quân địch, lúc đánh lúc lui, cho mãi tới lúc đưa quân địch dẫn vào trong vòng bao vây.

Trong cả quá trình từ đầu đến cuối đều xuyên suốt biểu hiện "không có khả năng". Lợi ích của việc này là ở chỗ không làm cho quân địch phát giác, đế làm cho chúng đi vào chỗ chết từ trong kiêu ngạo.

Vì vậy, khi dùng thuật che giấu "tỏ ra mình không có khả năng" nhất định phải chú ý sự thực tỉ mỉ.

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Thiên thời
  • Tác giả: Bạch Huyết
  • Dịch giả: Nguyên An
  • Nhà xuất bản Hà Nội 2008
  • Nguồn: tusachcuaban.com
Don't forget to follow us on Facebook!