Bức thư cho thầy giáo/2

Một thầy giáo viết cho tôi: “Tôi đã đọc blog của thầy, nhưng tôi không nghĩ nó sẽ có tác dụng ở nước tôi. Hệ thống giáo dục của chúng tôi đã tụt lại sau các hệ thống nước khác nhiều năm rồi; phần lớn học sinh không muốn học cái gì ngoài thi đỗ kì thi và có được bằng cấp; phần lớn thầy giáo không thể kiếm sống được bằng đồng lương hiện thời và phải làm thêm việc để sống còn. Mọi ngày, tôi nhìn quanh lớp học và thấy học sinh chúi đầu vào gõ tin nhắn trên điện thoại di động của họ, và không ai chú ý tới bài giảng của tôi. Làm sao chúng tôi có thể cải tiến được hệ thống giáo dục trong môi trường này? Ngay cả dạy ở đây cũng rất khó. Tôi không phải một mình vì tôi nghĩ nhiều người cũng có chung cách nhìn của tôi ….”

Đó là một email dài với nhiều chi tiết về giáo dục hiện thời, và những khó khăn của việc là thầy giáo ở nước anh ấy. Tôi đã đọc nó nhiều lần trước khi trả lời anh ấy bằng email cá nhân. Tuy nhiên, tôi cũng muốn dùng cơ hội này để bày tỏ quan điểm của tôi về giáo dục. Tôi biết rằng hệ thống giáo dục ở một số nước tụt hậu sau các nước khác, nhưng câu hỏi của tôi là, là nhà giáo dục, chúng ta có thể làm được gì về điều đó? Tôi biết rằng có những học sinh không chú ý trong lớp, nhưng câu hỏi của tôi là, là nhà giáo dục, chúng ta có thể làm được gì về điều đó? Tôi biết rằng nhiều thầy giáo không thể kiếm được cuộc sống tốt chỉ bằng một mình việc dạy, nhưng câu hỏi của tôi là, đó là chọn lựa của ai? Dễ dàng đổ trách nhiệm lên ai đó hay cái gì đó, và có đủ những tin tức tiêu cực về hệ thống trường học hiện thời, nhưng thay vì thế tôi muốn nhìn vào phía tích cực.

Tôi dạy trong đại học nơi phần lớn sinh viên được chuẩn bị tốt hơn, nhưng tôi cũng có thấy vài người thường gửi tin nhắn trên điện thoại di động của họ và không chú ý tới bài giảng của tôi. Theo kinh nghiệm của tôi, “Học sinh là học sinh” không thành vấn đề nơi họ sống, và họ sẽ vào trường nào. Khi tôi còn là sinh viên, tôi cũng phạm phải cùng sai lầm như nhiều học sinh ngày nay, cho nên tôi hiểu họ và không đổ lỗi cho họ. Học sinh ở lứa tuổi đó là như nhau, bất kể liệu họ sống ở Mĩ hay nơi nào đó khác. Tất cả họ để bỏ vài buổi học, không chú ý tới bài giảng, gửi tin nhắn cho bạn bè trong lớp, đi ăn uống chè chén, gian lận bài kiểm tra, sao chép bài thi nhưng vẫn muốn có bằng cấp. Tuy nhiên, họ đến trường để được giáo dục, và là nhà giáo dục, việc của chúng ta là dạy họ.

Là học sinh, chúng ta chọn ở trong lĩnh vực giáo dục, và phần lớn chúng ta đều biết về những khó khăn chúng ta phải đối diện nhưng chúng ta vẫn chọn nó, và đó là chọn lựa của chúng ta để là thầy giáo. Chúng ta phải dạy MỌI học sinh chúng ta có, KHÔNG phải là học sinh chúng ta muốn dạy. Học sinh tới chúng ta để học, và chúng ta có đó để giúp họ học. Trong khi có thể có vài học sinh mà chúng ta có thể không thích nhưng chúng ta phải không để cho họ ảnh hưởng lên trách nhiệm của chúng ta với những người khác. Mọi nhà giáo dục, về bản chất, đều là người lạc quan vì chúng ta tin vào sứ mệnh của chúng ta về giáo dục học sinh để tạo ra khác biệt trong đời họ. Tôi tin lạc quan của chúng ta là xúc động TÍCH CỰC mà có thể lan toả nhanh chóng trong lớp của chúng ta. Những học sinh trải nghiệm xúc động TÍCH CỰC của chúng ta, đến lượt họ, có thể có phản hồi TÍCH CỰC mà cũng ảnh hưởng tới xúc động của chúng ta như chúng ta đang nuôi dưỡng người khác và TẠO RA môi trường học tập TÍCH CỰC. Tất nhiên, dễ nuôi dưỡng cái xấu theo cách tiêu cực nữa. Tuy nhiên, nếu chúng ta diễn đạt xúc động đó, học sinh của chúng ta cũng cảm thấy nó, và kết quả có thể là tàn phá.

Tôi đã dạy ở nhiều nước, kể cả châu Á và tôi đã nghe nhiều thầy giáo nói về học sinh ngày nay không có hành vi giống như trong quá khứ thế nào; hay họ không được chuẩn bị thế nào so với vài năm trước, v.v. Người ta nói rằng các hiệu quả tiêu cực của điều như thế có thể làm cho mọi người cảm thấy buồn về lĩnh vực giáo dục. Trong khi dễ cho thầy giáo phàn nàn về học sinh, nhưng phụ huynh cũng phàn nàn về thầy giáo nữa. Môi trường tiêu cực sẽ làm tổn thương tất cả chúng ta, phụ huynh, thầy giáo và học sinh. Chúng ta KHÔNG nên “trách cứ” vài thầy giáo hay học sinh tồi về toàn thể hệ thống giáo dục.

Mọi học sinh đều có thể học nếu họ ở trong môi trường lớp học tích cực với thầy giáo chuyên tâm, phương pháp dạy mới, và tài liệu học mới. Tất nhiên, một số học sinh không hoàn hảo, một số lười biếng, một số không học, và một số gian lận, nhưng tập trung vào họ là KHÔNG hữu ích. Là thầy giáo, chúng ta có thể cung cấp phản hồi mà hội tụ vào cách học sinh có thể cải tiến thay vì đổ lỗi cho họ. Bằng việc giúp cho học sinh hiểu điều họ có thể làm sẽ giúp cho họ học nhiều hơn và giảm bất kì xúc động tiêu cực nào. Sau rốt, việc dạy không phải là rót vào đầu học sinh bằng nhiều tài liệu trên lớp mà còn giúp họ áp dụng điều chúng ta dạy vào cuộc đời của họ. Nói cách khác, dạy hiệu quả là về biến đổi cái đầu và trái tim của học sinh. Học sinh sẽ nhìn chúng ta như người hướng dẫn họ, người giúp họ đi trong cuộc hành trình cuộc đời của họ. Họ phải học tri thức trong đầu họ nhưng phải áp dụng nó vào cuộc đời họ bằng trái tim. Họ là tương lai của chúng ta, tương lai của đất nước chúng ta và chúng ta là người giáo dục họ thành công dân có trách nhiệm và đạo đức, người sẽ đóng góp cho xã hội chúng ta.

English version

Full article: A letter to a teacher

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Lời khuyên về giảng dạy dành cho giáo viên
  • Biên tập: Kipkis.com
  • Nguồn: Blog của giáo sư John Vu, Carnegie Mellon University.

Có thể bạn muốn xem

"Like" us to know more!